|
VỌNG KHÚC ĐỒNG DAO
Mẹ lặng đứng bên kia đồi gió hú
Rã rời nghe từng tàn rữa thịt da
Tay cóng rét buồng tim hoen giọt máu
Rờn rợn tê tận đáy huyệt hồn ma
Người đãi cát tìm vàng như sóng vỗ
Mẹ tả tơi áo không kín thân gầy
Xương con đó nào sánh chi vàng ngọc
Đào bới tìm rời rụng cả chân tay
Ngày dỗi chết phủ dần hoàng hôn tím
Đỉnh trời xa thao thức những vì sao
Từ con đi từng trang sầu nối tiếp
Xóm làng chờ, chờ trắng cả chiêm bao
Đường phố ngủ chập chờn đèn xanh đỏ
Ấm tình về vạt khói lặng lờ bay
Trải manh áo sắp xương con dài ngắn
Hình hài xưa có nghe quặn niềm đau?
Cốt hóa thạch dựng cho đời bia sử
Những hồn trai lầm lỡ khóc thương nhau
Nước mắt đó cuốn trôi dòng huyết thống
Thuyết vô thần lưu bia miệng ngàn sau
Trải mưa nắng bồng con thời bé dại
Nay tuổi già ôm hài cốt từng đêm
Đội mồ dậy ấp môi vào ngực mẹ
Kể chuyện lành đừng than tiếc rỉ rên
Nối tay lại đốt thiên đàng không tưởng
Cả tượng hình, lăng bia mộ gian ngoa
Trỗi khúc đồng dao, xanh chồi cổ tích
Tái sinh nầy hóa kiếp những hồn ma
TRẦN ANH LAN
|