|
|
TRỞ GIẤC
|
Chợt thức giấc từ cõi nào sâu thẳm
Đường phố xưa rộn rã tiếng cười vui
Khi trắng tóc thả hồn về quá khứ
Nằm nghe lòng thao thức tuổi hai mươi
Sông đã đi biết không về trở lại
Nên gởi phù sa cho đất thêm màu
Hàng cây đước chắn bờ ngăn sóng vỗ
Cho quê hương mình vững mãi ngàn sau
Nỗi buồn đó tưởng thời gian khỏa lấp
Trăng tha phương thầm nhắc gọi ngươi về
Đốt lò rượu bước lữ hành khẽ gọi
Sắp lìa đời mắt hướng vọng về quê
Đêm ba mươi nồi bánh chưng bốc khói
Con đường làng quấn khúc vấp hoàng hôn
Củi sủi bọt hay lệ buồn mắt mẹ
Vẳng tự rừng xa tiếng cuốc gọi hồn
Vô danh tuổi xuân vô danh ngày tháng
Chỉ một mình chỉ mãi một mình thôi
Đứng đợi chờ núi cũng hóa mồ côi
TRẦN ANH LAN
|
| |
|
|
|
|
|
|
| |
|
| |
|
| |
|
|
|
|