..
THƯƠNG VỀ TAM QUAN
Trần Anh Lan
Ta vẫn hằng mong ngày trở lại
Thăm ngôi trường cũ đất quê em
Thùy dương lả bóng buồn vào hạ
Che mái tóc thề khi nắng lên
Ta nhớ làm sao Cửu Lợi thôn
Đợi ai dừa xõa tóc nghiêng buồn
Nửa đời dong ruổi thương màu áo
Trăng lạnh soi dòng lệ đá tuôn
Tiếng chuông khuya nhớ về Gia Hựu
Cả chuyện tình em thuở thiếu thời
Quỳ trước giáo đường: “Con ngoại đạo
Cứu rỗi linh hồn con Chúa ơi!”
Từ thuở ngàn xưa cuộc bể dâu
Chiều tương tư nắng nhuộm A Sầu
Ngọc lan hương ngát cành hoa ép
Thơm tuổi học trò mãi ngàn sau
Em có chờ ta về Hoài Sơn
Thoáng nghe tiếng mõ vọng trong hồn
Cây Xay chùa cổ lưng chừng núi
Đá vẫn rêu phong lạnh tủi hờn
Ta đứng Kim Bồng gọi Trường Xuân
Chòm rừng nước chảy, viếng giếng Truông
Gành Gà còn đó, hang Dơi cấm
Em chờ ta ba mươi năm hơn?
Nhớ quá Tam Quan con tàu cũ
Biền biệt phương trời vẫn cách xa
Mè xửng hương thơm đau lòng mẹ
Con tàu nào không nhớ sân ga?
Thương Hoài Thanh nhớ về lũy Cát
Mộ Duy Từ ngời rạng công danh
Ngày xưa em bảo anh xe sợi
Kết cát thành giây trói hình anh
Ta gọi tên em dòng Lại Giang
Lệ em nhỏ xuống nến hai hàng
“Tiếc thương” tấm thẻ bài muôn thưở
Xin liệm tình em chung áo quan
Say rượu nhân tình ôm trăng chết
Chôn sầu vạn cổ đáy sông sâu
Ta nay thương quá ngày hoang dại
Người cũ ơi! Đi đâu? Về đâu?
TRẦN ANH LAN