|
|
THỰC HAY MƠ
|
Lạc nẻo Thiên đường
bơ vơ nghìn lối
Vào bến mê
thương vay khóc mướn kiếp người
Thuở chia tay vào hạ
lúc tuổi vừa mười tám đôi mươi
Thèm bước chân trai khi mùa xuân chín
Tóc níu vai gầy
tóc mẹ tóc em
Ngày xa vụn vỡ bao nhiêu nắng
Đêm hé môi cười nhạt ánh trăng
Đường nhật nguyệt rạng xanh hồn tuổi nhỏ
Mực tròn hương không quá một vòng tay
Nhiều ly biệt nên cạn bầu nước mắt
Nghĩ lúc nào ta cũng bên nhau
Chiều sương lạnh nên mặt trời không ngủ
Mãi là ngày mang nghiệp vô sinh
Đêm tàn đêm thoi thóp cựa mình
Khe khẽ bước lặng nghe lời giun dế
Cảnh đời vốn trò dâu bể
Tóc bạc nầy phủ kín xanh thơ
Ta hỏi mình là thực hay mơ?
TRẦN ANH LAN
|
| |
|
|
|
|
|
|
| |
|
| |
|
| |
|
|
|
|