|
NIỀM ĐAU CÁT BỤI
Thân cát bụi từ vào đời trần tục
Nên vô tư cho đá bớt ưu phiền
Sóng hờn ai, kéo ta về biển tận
Thân kiếp đọa đày, mãi mãi triền miên
Ta xé niềm đau, phơi mình biển nắng
Bỗng vô tình làm bỏng bước chân ai
Người trốn chạy khi một lần qua đó
Dám hẹn gì trở lại một ngày mai
Ta van mặt trời xin đừng trút nắng
Rực hận thù quằn quại xác thân ta
Đời còn lại chút tàn phai lắng đọng
Niềm đau nào không rỉ máu xót xa
Thân mệt mỏi bơ phờ trên bãi vắng
Gió lân la ru vào giấc cô miên
Lời dịu ngọt như kinh cầu buổi sáng
Rồi vì đâu? Gió bỗng nổi cơn điên
Gió rít từng cơn xé lời giao ước
Ném thân ta vào vách đá trơ buồn
Và từ đó, từ chút tình cốt nhục
Đá xanh rêu cho dòng lệ đá tuôn
Ta ước mơ một đời trên hoang đảo
Cho thuyền về đỗ bến bớt cô đơn
Biển ru ta như lời ru của mẹ
Thân xác này còn mơ ước gì hơn
Từ cát bụi nhìn trăng chênh chếch núi
Chút ánh tàn soi phiến đá tương tư
Lệ nhỏ xuống trong chút tình cốt nhục
Lời nguyện cầu này vọng mãi thiên thu
TRẦN ANH LAN
|