Thơ NGUYỄN KIM THOA
…Ánh sáng thân phận hồi sinh sau những đêm chập chờn lười chưa đánh thức, cháu ghi đôi dòng gọi là “thơ” gởi về cậu.
Thế là vườn cậu thêm cành hoa tầm gửi bi lụy cõi đời nguyện bám vào cổ thụ rong rêu chờ hóa kiếp…
NGUYỄN KIM THOA
MƠ XUÂN
Đã thấy lộc non chồi tím biếc
Trước thềm đông dệt nắng mai trong
Đã ngân một tiếng đàn da diết
Lấp lánh vàng tơ sương nhớ mong…
Ai có bao giờ thương nhánh sông
Ngàn năm con nước vẫn xuôi dòng
Gom hết đục trong về bể cả
Để nợ lòng vương bến xưa không?
Sông Hát, núi Tùng mãi còn đây
Vạn Xuân mộng gửi mộng, dâng đầy
Đằng giang muôn thuở ngời ánh thép
Cáo Bình Ngô vời vợi vân đài…
Còn đây:
“Đoạt sáo Chương Dương độ
Cầm hồ Hàm Tử quan
Thái bình tu trí lực
Vạn cổ thử giang san”
Từ cờ thắm trở về cõi Bắc
Mở miệng cười tan cuộc oán thù
“Thế sự đáo đầu lưu luyến trước
Túy ngâm trạch bạn nhậm nhàn du”
Cẩm tú sơn hà quyến kính tâm
Mà hai thiên kỷ lệ khôn cầm
Ấy bởi phận nhà dung trái đắng
Lỡ làng ân đức bẻ tình thâm
Ước ngày cổi oan tàn tương đố
Vòng lợi danh không là bã cơ cầu
Trí anh tài đức độ rọi đời sau
Nếp nhân nghĩa hợp quần bừng tỏa sáng
Tìm vọng người xưa…
Tạ lỗi cùng năm tháng
Mây giăng kín lối mây giăng
Đèn nay dẫu sáng hơn trăng
Lời ru dâu bể vẫn hằn nỗi đau
Kìa kìa cánh nhạn về đâu
Tàn đông chưa, giũ giùm sầu nhân gian
Mơ không xuân mới huy hoàng
“Nối vòng tay lớn” cười vang đất trời
NGUYỄN KIM THOA