|
LỐI CŨ TA VỀ
Xin cho tôi một phút phù du
Tìm trở lại quãng đời đánh mất
Vườn trăng ngọt vai kề bên trang sách
Chiều vô tư gió nhắn gọi hiên ngoài
Cổng trường xưa
Tha thướt áo nào bay
Đường năm cũ
Tiếng guốc khua trên hè phố
Ngày tháng đó
Em như nụ hồng chớm nở
Mang tương tư vào lớp học vô tình
Vườn địa đàng cây lá vốn nguyên trinh
Bỗng xao xuyến nghe chút hờn trong nắng
Đường dong ruổi
Mỏi chân đời bên quán vắng
Hình bóng em trên tấm ảnh phai mờ
Thiên Ấn mù sương
Mỹ Khê biển nhớ
Màu áo trinh nguyên
Cổng trường rộng mở
Bước chân về phố cũ chiều nay
Tường mốc rêu phong mắt nhìn xa lạ
Nhớ câu ước hẹn ngày nào
Úp mặt vào hai bàn tay
Em mãi là mười sáu tuổi
Ta con đường làng râm mát bóng tre xưa
Ngày tựu trường em mang mây vào lớp học
Ta ngồi nghe từng hương tóc thoảng đưa
Nhớ trường nữ
Đón em chiều tan học
Dáng thẹn thùng giương ánh mắt nai tơ
Ta thả khói từng vòng
Mơ thành kẻ lãng du thi sĩ
Nhựa thuốc vàng tay
Thức trắng đêm tập làm thơ
Cửa Sa Kỳ
Hôm nào nơi bãi vắng
Em có nghe xôn xao cát bụi hóa hình hài
Ta bỗng thành ngọn triều trong cơn hồng thủy
Ôm em vào lòng không cần biết ngày mai
Cấm ông Nghè
Nón nghiêng che tay em ghì vạt áo
Quán bên đường ly cà-phê đắng bờ môi
Cầu sông Vệ hai vai kề sánh bước
Dòng nước mang hình chúng mình trôi đâu về đâu?
Thôi em nhé, xin vo tròn kỷ niệm
Phố cũ bây giờ áo trắng nào bay?
Hãy nhẹ bước
Bởi đời là phù du, ảo mộng
Lối cũ ta về
Góp nhặt những tàn phai
TRẦN ANH LAN
|