KHÓC NGƯỜI THỦY MỘ
Viết cho Nguyệt
“Nơi mái trường xưa em là bóng mát
Tóc xõa vai gầy áo trắng đơn sơ
Vũ điệu Đông Kinh máy bay quyện tóc
Nhịp guốc khua dòn ai khóc trong mơ”
Ta giong thuyền biển Bắc
Trôi giạt về biển Đông
Gọi em “người thủy mộ”
Cõi hồn về thinh không
Ta là sông là nước
Nước có tự nguồn cao
Ta là thuyền không bến
Hoang vu tự thuở nào
Thuyền đi từ vô hạn
Đâu là bến vô cùng
Em hóa thành hạt bụi
Bay tìm kiếp thủy chung
Em ngược thuyền biển gió
Sóng hờn thuyền vỡ đôi
Em gieo mình biển cả
Cuộc tình nào lên ngôi
Ta bơ vơ bờ cát
Em dã tràng biển Đông
Đời tròn cơn sóng vỗ
Chia xa lạc bến dòng
Cõi nào vui thanh thản
Em làm sợi mây trời
Như loài chim đùa sóng
Theo con nước đầy vơi
Ta làm thân ốc đảo
Lạc bờ bến hoang vu
Cõi buồn cơn biển động
Khóc cuộc tình thiên thu
Tìm cõi quên, hư ảo
Nơi cõi nhớ, xót xa
Thuở mình là nguyên đá
Em mãi còn trong ta
TRẦN ANH LAN