|
|
HOANG VẮNG ĐÔI BỜ
Chân đã thủng gai đời lòng chưa mỏi
Sao đi hoài mà chẳng gặp ngày xưa
Cổ tích chúng mình nơi nào lá cỏ
Ta chờ tình lận đận mãi trong mưa
Gió tinh nghịch vén mây chìa vạt nắng
Má em hồng bẽn lẽn nép vai nhau
Tưởng lạc lối vào vườn tiên một thuở
Tạc tượng mình làm bia đá ngàn sau
Mùa xuân chín cánh đồng xanh ngút mắt
Lựu đỏ môi, mận khuy trắng nơ cài
Ta tinh nghịch ú tim trò cút bắt
Để vô tình qua mấy độ vàng mai
Mượn bút người xưa khắc tim vào đá
Đá bám rêu cho trẻ mãi màu xanh
Hai quả tim thiếu cảnh đời trần tục
Bếp lửa hoàng hôn, hương khói lạnh tanh
Làm thân núi ta suốt đời ngóng biển
Biển cát mờ hư ảo cuối chân mây
Cát theo gió nên tình mình tan vỡ
Sóng vỗ bờ xô lệch gối chăn say
Nhìn bàn tay khắc sâu từng nỗi nhớ
“Lá tên cành một chiếc cuối bay xa”
Lạc đường tình em chênh vênh đỉnh núi
Cuối chân trời lặng bước một mình ta
TRẦN ANH LAN
|
|
|
|