|
|
EM VỀ TRONG ĐÁY CỐC
|
Chợt trở giấc nghe lòng mình hoang lạnh
Đêm tha phương thầm tiếng cuốc gọi hồn
Mây Trường Sơn buông vải trắng hoàng hôn
Rừng áo tuyết đếm thời gian thao thức
Gương mặt em trẻ hoài trong kí ức
Mong ngày về làng cũ bóng tre xanh
Nương trăng gầy mẹ chọi với tàn canh
Chiều tắt nắng bếp nhà chưa đốm lửa
Đời sắp hết còn gì chờ đợi nữa
Sóng bạc đầu thương hạt cát phù sa
Vạt nắng nào có phủ ấm đời cha
Đã trót xây lâu đài cơn biến động
Thương hạt cát đời quá ư bé bỏng
Nghe lung linh đáy nước nhịp thơ buồn
Lạc lối về đành nhắm mắt tay buông
Đêm bật khóc nước mắt nào cầm được
Giờ chia tay mấy mươi năm về trước
Em hay trăng lấp ló giậu hiên ngoài
Thoáng hiện em về đáy cốc đêm nay
TRẦN ANH LAN
|
| |
|
|
|
|
|
|
| |
|
| |
|
| |
|
|
|
|