SINH HOẠT CỘNG ĐỒNG
 
 
 


 

TRẦN ANH LAN


ĐỨC PHỔ QUÊ TÔI


 

Mai ta về
Tìm em nơi bến bờ xa lạ
Bởi nắng còn hồng…
Nên tuổi vàng đá chưa phai
Ta dừng lại đỉnh Bình Đê lộng gió
Biết em có còn xanh ánh mắt liêu trai?

Thuở ta về
Dừa Thạch Bi soi nắng chiều lả bóng
Đêm Sa Huỳnh tiếng sóng vỗ bờ xa
Sa Lung ơi! Dòng sông tuổi dại
Má lúm đồng tiền
Ta nhớ tuổi mười ba

Đèo Mỹ Trang
Trưa hè nào vai trần bỏng nắng
Gánh củi từ rừng mòn bước chân đi
Khói ôm bóng thôn nghèo
Ấm lòng mái rạ
Ta vươn tình ngây ngất cuồng si

Nghe hương lúa
Từ Thanh Lâm, An Trường
Xuôi vùng biển mặn
Vải An Tây mẹ may áo học trò
Cau Bình Mỹ không thắm trầu Liên Chiểu
Nhận lời rồi
Sao em còn đếm tóc so đo?

Đêm Vạn Lí     
Tiếng chim rừng “thương cô áo cụt”
Nhớ tháng ngày gánh gạo dân công
Tiếng lá vỗ cành, đêm rừng trở giấc
Quờ chân nhau tìm hơi ấm đêm đông

Nhớ Thủy Triều
Cơn mưa chiều đổ lạnh
Trường cũ xa rồi, tờ lưu bút năm xưa
Tội sông Trà Câu ngập cơn hồng thủy
Giờ chia tay ta đâu dám tiễn đưa

Núi Cửa đó…
Mối tình đầu…
Nơi lăng Ông xem hát bộ
Thương cô gái Du Quang
Tóc phủ vai gầy
Ta kết tơ trời đan tà áo tím
Ôm mối sầu nghe lất phất mưa bay

Cửa Mỹ Á
Trăng vàng soi nỗi nhớ
Thuyền tương tư bến đợi chẳng quay về
Ta thắp nến tình sáng đêm huyền thoại
Xin cho đời qua khỏi cơn mê

Đức Phổ quê tôi
Quê hương nầy đẹp nhất
Bài học đầu lòng
Trong trang sách giáo khoa thư

 

TRẦN ANH LAN