SINH HOẠT CỘNG ĐỒNG
 
 
 


 

DI NGÔN KẺ SINH NHẦM THỜI

Tạo hóa nỡ gieo trò chơi số phận
Vòng luân hồi quanh quẩn kiếp người đi
Đã tạo “nghiệp” tự thuở nào đâu biết
Thù phấn son khi còn tuổi xuân thì

Ta lạc bước nơi quê người xứ lạ
Bên bờ sông suối nước đã khô cằn
Bỗng bóng Mẹ hiện về nơi bến đợi
Nguồn cạn rồi đâu còn bến chờ mong

Chập chờn đáy sông cành hoa phượng vĩ
Lả chả rơi bất chợt thoáng nhìn ai
Có phải em, em năm mươi năm trước
Tóc tròn hương mười sáu ấp bờ vai

Ta lỡ “đầu thai lầm thế kỷ”
Bước long đong tuổi mười tám vào đời
Núi sông cần dù đi tận muôn nơi
Chết sống xem thường tận cùng gom sức

Khi tỉnh giấc thấy mình nơi đáy vực
Bềnh bồng trôi xác thù bạn thịt da
Rợn mùi tanh chốn bùn bê bết máu
Tiếng hú oan hồn vẳng tự trời xa

Mang Chúa, Phật đưa vào vòng tranh chấp
Kéo họ hàng đem chém giết không tha
Đuổi vợ, lìa con, đấu cha, tố mẹ
Tro cốt phụng thờ vất bãi tha ma

Ta trôi giạt khắp nẻo đường xứ lạ
Nát thịt, bầm gan, uất nghẹn đau buồn
Những tranh chấp tấn tuồng xưa tái diễn
Nuốt lệ vào lòng cho đỡ nghẹn tuôn

Lần gỡ “nghiệp” gỡ hoài chưa hết “nghiệp”
Hồn núi sông thao thức mãi không nguôi
Khấn nguyện Phật Trời đất lành dân thuận
“Di ngon” kẻ sinh nhầm vào thế kỷ Hai Mươi

 

TRẦN ANH LAN