|
DẤU CHÂN TÌNH
Đường quen thuộc sao anh về lạc lối
Mải mê chờ sương thấm lạnh bờ vai
Thương tuổi dại thẫn thờ hoen mắt biếc
Rừng hoang vu ngơ ngác bước chân nai
Gom nỗi nhớ tháng năm dài kết trái
Cõi diệt sinh chờ hóa kiếp đâm chồi
Trăng ánh bạc hạ tuần thoi thóp đợi
Trái mọng sầu rơi rụng vẫn xa xôi
Sông đưa nước xa nguồn đâu trở lại
Lìa dòng rồi còn đứng đợi ai đây?
Mưa vô tình đánh đu trên tóc rối
Những hoàng hôn xoan tím ngõ vơi đầy
Mai hóa kiếp thành hoa xin khép kín
Đừng gieo hương bởi gió cũng lắm lời
Ngày sáng tối cho trăng tròn rồi khuyết
Bày trò chi bến đợi khắp nơi nơi
Nhớ anh bảo “sợ người chờ hóa đá”
Gói thương đau nhờ rêu phủ xanh màu
Nước mắt ngấm lòng chao cơn biển động
Lời trối trăn nào vang vọng ngàn sau…
Hoài nuối tiếc nên đá sầu thành cát
Biển cát tình theo ấm lạnh buồng tim
Cõi buồn vui miễn đường nào anh đến
Bám theo chân đâu phải mất công tìm
TRẦN ANH LAN
..
|
| |
|
|
|
|
|
|
| |
|
| |
|
| |
|
|
|
|