|
CHÂN VẤP HOÀNG HÔN
Bỗng trở giấc
chợt thấy mình về quê cũ
Nơi góc vườn một hoang miếu rong rêu
Con chim lạ
tha sợi buồn đưa ta tìm dấu tích
Khoảng trời nào cài năm tháng tình yêu
Cành khế ngọt rưng rưng chùm hoa tím
Màu áo em thuở kề cận bên nhau
Tảng đá nhỏ
Mẹ kê nồi đun bánh Tết
Đời còn gì
đá trăn trở thêm đau
Chiếc giếng cũ giờ đây ôm tiếng ếch
Đỉnh sầu đông mái tóc bạc hơi sương
Mẹ ơi, màu mắt hay màu khói
Phảng phất vườn xưa thoang thoảng hương
Vườn lá vẫn xanh, xanh chồi cổ tích
Hàng cây nào ghi đậm ấu thơ ta
Bất chợt tỉnh say rồi cười khóc
Quê hương gần sao vẫn là xa
Đêm hoang nguyên
Tiếng man rợ vẳng lên thời tiền sử
Cổ tự nào
ghi lại những trối trăn
Bỗng nghe rạn vỡ lòng chai đá
Chân vấp hoàng hôn, đêm nhớ trăng
TRẦN ANH LAN
|
| |
|
|
|
|
|
|
| |
|
| |
|
| |
|
|
|
|