|
BƠ VƠ
Không thuốc trường sinh nên người lạc lối
Vào vườn tiên vẫn mong lại cõi trần
Ta hẹn ngày về đường không xa mấy
Lần lữa hoài sao lòng phải phân vân
Chợt nhớ thuở tuổi hai mươi, mười tám
Khắc tên người yêu vào đá vào cây
Mùa hè, mùa xuân mai vàng phượng đỏ
Lần tiễn người đi rượu uống quên say
Em nhắc chi, nào những thuyền những bến
Cửa Phật, Thiên đường sám hối tĩnh tâm
Ta ngu ngơ làm sao mà nhớ hết
Lẩm nhẩm hoài thành một gã cà lăm
Ngày đầu tháng cũng là ngày chủ nhật
Sáng nhà thờ, chiều sám hối tụng kinh
Trong cô độc, tình người như đã mất
Ta khẩn cầu Phật Chúa vẫn làm thinh
Vụng đường tu nên cõi trời không nhận
Tên tội đồ hoài mãi một giấc mơ
Vòm trời cũ bóng mẹ già em dại
Tròn khát khao những thương nhớ đôi bờ
TRẦN ANH LAN
|
| |
|
|
|
|
|
|
| |
|
| |
|
| |
|
|
|
|