Chương 63
Đỉnh Cao
“Hãy trừ con ngươi, còn đánh đá vào đâu cũng được” - Lời cậu bé thầm nhủ vừa ôm chặt cành cây, cố bắt cho trọn tổ chim trên cao chót vót, trong ý nghĩ của nó không có lời nào khác ngoài việc nguyện trong lòng như vậy.
Như mọi con trẻ bắt đầu vào tuổi lên chín, mười… Linh rất thích chơi chim và có sự chọn lựa loài biết nhại tiếng người, lý do đơn giản như bao bạn trẻ khác muốn tìm những gì là lạ. Các trò chơi chim bay, cò bay như cô giáo hướng dẫn trong giờ ra chơi và ví bầu trời như cái vung, giờ đây nó không còn là cái vung nhưng là cái vũng sâu bao la… từ đỉnh cao cậu bé sắp rơi xuống, bay ra khỏi thân cây, bên sau núi không còn là núi nữa, tận chân trời góc biển kia là gì? Chỗ cái nắp vung úp xuống một màu đen thẳm! Có thể mắt Linh đã hoa cả rồi, dù sao cậu cũng còn kịp thời quan sát lần cuối, nếu sống sót cũng là một kỷ niệm song nhỡ thác đi cũng đã có cái nhìn mới về thế giới.
Đàn chim con nằm ríu rít ở một cành cây rất mong manh, nên cậu bé phải theo dõi cách thế leo lên đến chót ngọn trong nhiều ngày, những buổi trưa thức suốt theo chân những người tiều phu chuyên nghiệp. Ngày ấy Linh chuẩn bị một sợi dây thừng gần như loại đi biển cho vững tâm, buộc chặt vòng qua bụng cùng với hai cái móc sắt dùng để bám vào thân cây trơn tru. Mọi sự khởi đầu từ gốc, nhưng nó quá to, đây là cây cổ thụ. Linh đã mượn một cái thang cao được chừng nào hay dường ấy. Sự tính toán có chuẩn bị này giúp cậu bé đỡ vất vất vả hơn một phần ba đoạn đường, khi đến ngả ba có nhiều nhánh lớn đầu tiên gió biển thổi dạt dào thật mát mẻ. Cảnh vật chung quanh bắt đầu hiện rõ, từ tấm bé Linh chưa có dịp xem xét toàn cảnh ngôi làng mình như hôm nay: đó là sự yên bình. Giữa trưa thanh vắng bạn có thể nghe từng âm vang sóng vỗ vào mạn thuyền và các ghe kia nhấp nhô trên mặt nước như duyên dáng đáp lại… Cũng có tiếng chó chạy trên bờ biển, các bước chân muộn màng vội bước về nhà và thiên nhiên một cách tự nhiên như luôn rửa sạch môi trường.
Kìa nhà cửa, trường học, bệnh xá, đồn bót và nhà giam nhỏ của làng… ngày xưa và nay cũng thế ư? Dường như có một thứ mệnh lệnh từ cuộc sống, nó tiềm tàng từ đời này sang đời khác và luôn được tái tạo trong sự gọi là mới mẻ… Trí tuệ của cậu bé chỉ nghĩ sẽ có cái mới song không suy luận được cái mới kia chưa chắc đã tốt hơn hơn cái cũ. Nào tiếp tục cho đến đích, hãy tự lực bằng chính sức mình, dù chạm phải kiến cũng ráng bò. Linh trườn người lên cao hơn, có lẽ có tiếng vo ve của các đàn ong, cậu bé cũng đã chuẩn bị một cái mũ kín chừa hai con mắt, quê xứ này chỉ dùng áo tơi, rất nghèo, nên tìm cho ra một tấm nhựa choàng vào người, quả là khó tìm lắm vậy, các chú ong đánh thật nhưng may không sao cả, mọi sự đã sắp sẵn như tinh thần của các Sói Con thuộc phong trào Hướng đạo… nhưng các Hội đoàn này chỉ phát triển ở các thành thị và điều quan trọng tiền đâu sắm cho đủ quần áo cùng các phương tiện khác để ra thành phố gia nhập. Linh kéo chiếc mặt nạ xuống lần nữa cho chặt, mặc cho bầy ong tha hồ ra ngón, Linh rướn người lên từng nấc, mồ hôi đã ướt đẫm các áo bên trong, cảm giác vừa nóng bức vừa mát lạnh.
Cậu bé ngồi xuống, thở dốc nơi hội tụ nhiều nhánh cây lớn, không gian bao la gợi đến cho Linh đôi điều nghĩ ngợi: quê xứ mình thuộc vùng nước nước chè hai nghĩa là khi thuỷ triều lên là nước mặn, khi triều cường xuống thành nước ngọt… và trên hành tinh này có bao nhiêu nước sông so với nước biển, có ai đang thiếu nước không? Linh biết rằng mình đang khát nước và nghĩ toàn chuyện nước, các Thầy Cô giáo chưa nói rõ các vấn đề này ra sao, cũng như ai là chủ các nguồn nước này và được bảo vệ đến đâu trong trường hợp bị ô nhiễm. Sự sàng lọc tái tạo tự nhiên có đủ không? Cả cây cổ thụ lâu năm này cùng các giống thảo mộc đang nảy sinh và diệt chủng, hầu như cư dân quanh vùng không hay biết gì.
Trở về thực tại, cậu bé nhìn xuống đất, bỗng nhiên cảm giác sợ hãi, sự chết chóc thoáng hiện trong tâm trí Linh: có một vực sâu nào đó hiện ra trước mặt, bên dưới kia, trong lòng đất này… Kinh hãi dễ sợ quá, Linh hồi họp và lấy làm ân hận: mình sẽ được gì, để làm gì nơi đỉnh cao này với sự bỏ mạng gần kề. Quả thật, cảm giác xao xuyến cũng làm tăng khoái lạc và đau khổ của con người. Cái tổ chim kia đã vụt khỏi tầm tay mình rồi, cậu bé thốt lên. Hai tay Linh bám chặt cành cây đong đưa trong gió. May quá cho cậu bé nó thuộc loại cây dai, cành liên đới kết dính chặt như thép với nhau. Linh thầm nguyện Ông Bà trong bụng, hãy cứu con với, hỡi đồng loại dân làng ơi hãy cứu kẻ khốn này vì chúng ta có cấu tạo chung từ bốn chất adenine, guanine, thymine, cytocine… như cơ thể người ta có ba phần đầu mình và tứ chi vậy… Linh có vẻ buồn về sự thất bại của chính mình, nhưng thôi xin đừng nghĩ chuyện thắng bại mà kiếm kế tụt xuống gấp. Song ở độ cao này rất nhọc nhằn, nhở leo lưng cọp rồi muốn tính chuyện gì khác phải từ từ và cẩn trọng vậy.
Không còn chịu nổi nữa với những cú đánh đá gấp bội của cặp chim bố mẹ này, không trách ai cả, Linh tự trách mình những gì đang xảy ra xuất phát từ lòng tham, cho dù là thứ dục vọng nào một khi càng tham vọng lớn càng mất mát lớn và chắc chắn chiều nay mình sẽ không có mặt với các bạn cùng lớp rồi.
Tiếng chim hót không còn là âm thanh vang như cung đàn nữa, Linh thấy rõ như vậy song là tiếng khóc than gọi con với cái, của cái với con … Càng hận thù chúng đá rất dữ dội vào mặt Linh để hả giận, cậu bé chỉ biết khấn Trời đất như những ai gặp lúc hoạn nạn mà xin ơn cứu độ. Nào chớ trúng vào mắt! Các móng chân chúng mà lọt ngay chính con ngươi sẽ vô phương cứu chữa. Linh nhắm mắt lại! Thật tai hại, có rắn quanh đây không khi thân cây đầy các hang lỗ sâu, tất cả trong sự thoái thác: hỡi ai muốn đến đỉnh cao hãy lượng trước sức mình ở mức giới hạn nào đó. Linh thường nghe Mẹ đọc đôi vần thơ của các bậc Thiền sư đến đỉnh cao rồi trí tuệ thanh thoát lắm, thấy núi là núi, thấy sông là sông. Song giờ đây mình trong trạng thái hư vô buông thả. Mọi sự quên tiệt. Không có gì để gọi là sự viên mãn kia của đỉnh cao ngoài cơn khủng hoảng, sự suýt mất mạng và cái chết cận kề.
Tuổi đời cậu bé như vậy qua biến cố đầu tiên này, nó bắt đầu có bề dày như lớp vỏ của thân cây đại thụ dù chỉ mới là một chút. Da cậu bé hãy còn non trẻ lắm, nên ở bụng bị trầy nhầy nhụa đôi chút nhưng cũng thật đau. Linh được biết không có thành công nào mà không có đam mê, nhưng đỉnh cao kia vượt quá chính mình, dù thật sự đó là đỉnh cao từ tiếng vọng của con người.
HẾT