Chương 54
Viết từ Việt Nam: Loạn cướp.
Hằng ngày những chuyến xe buýt từ phía đông vào Sài Gòn đều thường ngang qua Đại học Luật, người ta có dịp quan sát sự sinh hoạt của nơi đây mà nghĩ về nền trị chính của một đất nước cộng sản trong tương lai.
Trên quốc lộ 13, dù đã có dải phân cách đường một chiều, nhưng các sinh viên luật đi xe máy ngược chiều hơn ai cả, nhất là vào giờ cao điểm tan trường. Và ngay trước mặt tiền nhà trường về hai phía tả hữu là những căn nhà xây vội cho thuê, nghe nói của một quan phó hiệu trưởng dựa vào chức quyền của mình mà làm điều trái khuấy mất thẩm mỹ nầy từ mấy chục năm qua.
Toàn cảnh nhà trường đầy các bảng hiệu quảng cáo từ đoàn thanh niên noi gương các lãnh tụ vĩ đại đến giày dép, quần áo… cờ xí đủ màu tung bay như một trung tâm vũ hội xiếc; phải kê ra cho đủ như có pa-nô quảng cáo điện thoại di động Nokia, Samsung, phòng khám đa khoa, nhà thuốc tây, tuyển sinh, luyện thi đại học, trung tâm cai nghiện, công ty dệt may, khu phố văn hoá mới, mua bán bất động sản… đầy trước cổng trường.
Và trên chót vót của toà nhà đại học, một tháp cao được xây dựng chắc chắn với cây Thánh Giá bằng đá sừng sững như vẫn còn hy vọng cho Giáo Hội Công giáo Việt Nam. Nhưng dưới cây Thánh Giá bên trong các giảng đường đang rao giảng toàn những điều chống Chúa, yêu nước. Bởi vì nơi đây có một quá khứ lịch sử, nguyên là một khu tĩnh tâm của Trung tâm tôn kính Đức Mẹ Fatima và đã bị nhà nước tịch thu khi cộng sản chiếm miền Nam. Chỉ nhìn cái bề ngoài tương phản với bên dưới cây Thánh giá đầy sự lộn xộn của con cái thế gian đủ phán đoán về những con người lãnh đạo của quốc gia đó trải qua hơn nửa thế kỷ nắm quyền đã quan tâm đến luật pháp tới đâu hay chỉ xem nó như những trò chơi của tư sản theo kinh điển Mác Lê quan niệm.
Chỉ tội nghiệp cho sinh viên ở đây, hầu hết không biết một ngoại ngữ nào, nếu có chỉ là sự nỗ lực hết sức của một cá nhân nào đó. Họ học và dạy luật không phải để nói lên thành luật những khát vọng của người dân thông qua các vị đại diện lập pháp mà biến thành luật bảo vệ con người. Song học luật cốt để thi hành những mệnh lệnh của đảng, của chính phủ không dựa trên một phương pháp đối chiếu công pháp quốc tế nào cả. Thật là xa lạ để thảo luận với một sinh viên luật ngày nay khi đề cập về bộ luật La Mã có hay không hay nói về tam quyền phân lập, nói về thế kỷ ánh sáng Montesquieu, Jean Jacques Rousseau và đặc biệt nói về nhân quyền như một tư tưởng sẽ đưa đến phạm tội chống đảng… Các sinh viên đều ngớ ngẫn nhìn trời, có khi cho rằng trái đất vẫn vuông!
Từ một nền đào tạo do sự dẫn đường thiếu phân minh của các nhà lãnh đạo thường do bạo lực mà lên nắm quyền, nên mới xảy ra trên bình diện thực tế: một ông viện trưởng viện kiểm sát nhân nhân dân nhiều nhà đất nhất tỉnh Cà Mau, ông chánh án vừa say xỉn vừa xử án và bà chánh án đánh ghen gây thương tích với tiếp viên ngay tại quán karaokê – nơi có đức ông chồng là đảng viên cao cấp, phó trưởng ban tổ chức tỉnh uỷ Bình Phước, đối với cộng sản chức vụ này quan trọng lắm tại các địa phương và các chuyện chánh án, chánh thanh tra nhà nước từ thượng tầng đến hạ tầng đều “thượng vàng hạ cám”, chuyện hối lộ tham nhũng tại Việt Nam trở nên quá sự thường.
Về y đức cũng rối loạn khi ông bác sĩ mở phòng mạch tư vừa khám bệnh vừa bán thuốc hầu “cứu người cho nhanh” – chính lại là người Thầy trong các Thầy y học, bác sĩ Hiệu trưởng Trường Đại học Y Dược Sài Gòn, một thành phố văn minh nhất Việt Nam, kinh đô phát triển về mọi mặt hiện nay.
Những nhà làm luật đã bẻ luật ngay tại nơi mình toạ thủ và ngoài kia có hội hoa anh đào (Sakura) do Nhật Bản tổ chức lần hai diễn ra tại Hà Nội ngàn năm văn hiến, mọi người đều ngỡ ngàng trước cảnh chen nhau của sinh viên Việt Nam, cả nam lẫn nữ ào ạt, xô đẩy nhau bứt hoa bẻ cành. Trong chớp nhoáng những cây anh đào bị “tiêu diệt” gần trọn và thế là đã “đánh thắng hoàn toàn” những cành hoa còn sót lại của “đế quốc anh đào”. Quả là những hành động thật đáng hổ thẹn!
OOOĐúng là “con người làm sao thì quốc gia làm vậy”, ngoài kia báo chí đang thông tin rầm rộ kỷ niệm ngày chiếm Trường Sa từ tay người Việt ở miền Nam, hỏi ra là thắng với anh em ruột thịt, còn chuyện dâng đất, quần đảo Hoàng Sa cho Tàu; ngoại bang Trung Quốc chiếm dần cả đảo Trường Sa thì không dám lên tiếng và còn cấm dân lên tiếng phản đối… Ôi “rằng hay thời thật là hay…” Việt Nam ngày nay!
Như chuyện một thanh niên sấn sổ đánh một ông lão ngay giữa trung tâm Sài Gòn, chỉ vì va quẹt xe trên đường hay cả với bà tâm lý gia nỗi tiếng nào đó đã ngoài bảy mươi trong tiếng la lớn suýt bị tai nạn, nhưng người thanh niên tiếp tục leo lề rồi đưa mắt nhìn bỏ đi, việc dùng cả mũ bảo hiểm đánh nhau trở thành chuyện thời thượng. Gần đây nhất là những vụ cướp táo tợn có qui mô tổ chức trên khắp các địa bàn thành phố nhất là với những ai là những mệnh thường quân cứu người sẽ bị những đòn lại quả kinh hoàng. Đây chỉ là bề mặt của một tảng băng có thể để chuẩn bị bắt giam trên danh nghĩa kẻ cướp như hoả mù, song nạn nhân chính là các nhà đấu tranh dân chủ trước ngày mừng Phật Đản Liên Hợp Quốc tại Việt Nam. Ôi Đức Phật sinh ra để cứu khổ, nhưng con người đã nhân danh thay vì diệt khổ lại sinh oan trái cho bao người, qua đây mới biết lại thiện căn, ác giả.
Thuốc nào để trị bịnh xe chạy ngược chiều, y đức hoàn lương… Nó đòi hỏi cộng đoàn đó phải có triết lý sống không trên nền tảng của sự lừa dối, chúng ta đã biến các “tricky” thủ thuật lương lẹo của các nhà làm chính trị trở thành nếp sống, nếp nghĩ của các công dân, chúng ta đã thiếu một nền giáo dục phổ quát luôn đồng hành cùng nhân loại mà nền giáo dục của việt cộng hiện nay chỉ xây dựng trên một bè phái của thứ thủ đoạn lừa bịp nhau để nắm chính quyền.
Chúng ta không ảo tưởng sống xa chính quyền, nhưng phải xa ra thứ chính quyền lừa bịp, không qua sự chọn lựa trực tiếp của người dân, cần phân biệt rõ ràng về một nền trị chính dân chủ với một sự toàn trị gồm các chiêu bài dân chủ giả hiệu. Nước là H2O và ngoài vũ trụ là H3O thì dù là ở Nga hay Mỹ vẫn thế, một nền dân chủ trên nền tảng khoa học với những giá trị chung gọi là phổ quát. Chúng ta hãy tự biết mình chưa có hoặc trong nỗ lực rồi sẽ có và tiến đến hoàn thiện, chứ không ngụy tín Việt Nam có một nền dân chủ riêng, nếu lập luận của một vài chính khách Hoa Kỳ cũng giống như Hà Nội, Miến Điện… như thế tại sao người Mỹ không giúp Quý Ngài Lý Thừa Vãn, Massaysay, Ngô Đình Diệm thực hiện dân chủ theo kiểu họ nghĩ ? Người Việt Nam cũng như các nước nghèo khác đã khổ nhiều và xin đừng vì chút quyền lợi riêng tư nào đó mà chung rọ với dân chủ lưu manh… Không thể và không thể khi nhân loại còn cái tâm: một kẻ cướp đang dùng sức mạnh lộng hành trên đường phố và chúng ta lại bảo chúng có bản sắc riêng? Đó là thứ dân chủ kiểu lưu manh vậy.
***
*Bà Cụ 70 tuổi là nhà tâm lý học Nguyễn Thi Oanh. Bà có bài tường thuật trên báo tuổi trẻ ngày 5/4/2008.
*Bà chánh án đánh ghen, câu chuyện vừa xảy ra tại tỉnh Bình Phước và đang xôn xao trong dư luận. Bà chánh án dùng chai đánh tiếp viên đang ôm ấp chồng là ông phó trưởng ban tổ chức tỉnh, trong giờ hành chánh mà bỏ việc đi karaokê và đánh ghen.
*Hiệu trưởng trường Y Dược bị thanh tra bất thình lình tại phòng khám riêng và sự việc có đăng tải trên các báo Việt Cộng trong quý một năm 2008
***