TÔI CÓ GIẤC MƠ VIỆT NAM TỰ DO


Nguyễn Quang
PHẦN HAI

 Chương 48
Những người phụ nữ quanh tôi…


            Những người phụ nữ quanh tôi vẫn cuộc sống tưởng bình thường, ngày kia cộng sản thôn tính miền Nam, trong sợ hãi họ truyền miệng với nhau người nào ra đường cũng mặc hai quần vì nhỡ bọn lưu manh trộm cướp lột mất quần ngoài hãy còn quần trong kịp trở về nhà. Thật vậy qua những chính sách mới của nhà cầm quyền việt cộng như đổi tiền liên tục, bao nhiêu không cần biết chỉ phát bình quân cho mỗi người mấy chục đồng vào thời điểm đó, rồi những chiến dịch đánh tư sản.v.v… khiến người dân miền Nam nghèo đi một  cách thảm hại từ sự bần cùng hoá nhân dân đưa đến “bần cùng sinh đạo tặc”.
            Những người phụ nữ quanh tôi, nói chung cả nam phụ lão ấu đứng đâu gãi đó vì dịch lở loét, ghẻ ngứa do quân cộng sản Bắc Việt mang từ rừng sâu về thành phố, càng gãi càng ngứa giống như lòng tham lam của bạo chúa không bao giờ lấy làm thoả mãn và mọi người trong đùa bỡn: -“cách mạng” về ai cũng đổi đời, có người dùng từ nặng hơn “sâu bọ lên làm người” nên có khác, ai cũng bị dị ứng khó chịu, ngứa ngáy.
            Trong số những phụ nữ thuộc đội quân xâm chiếm, nhiều người cũng dễ làm quen nhưng lúc nào họ cũng cảnh giác dù là người Việt với nhau và nếu gia đình nào có thân nhân tập kết về, hỏi ra mới biết tại sao nhiều chị em xanh xao đến thế… Họ thường chỉ vào các ông chồng mà nói: nhờ mấy cái thai của em mà anh ấy mới được như thế. Họ thuật lại việc trục thai nấu cao tự nhiên như đó là liều thuốc bổ thập toàn noi gương theo các lãnh tụ vĩ đại thường dùng. Họ kể về tướng Nguyễn Bình vét hết máu của cái nhau đem ngâm rượu, còn phần xác xào lên đãi ông chủ tịch mặt trận tổ quốc Việt Nam Hoàng Quốc Việt ăn một cách ngon lành. Họ kể lại một cách thành thật về một chuyện có thật như sự xác nhận với chính mình: tôi đúng, dù là ăn chất tanh tưởi từ máu huyết con người, hay nó là máu thịt con tôi.

            Những phụ nữ quanh tôi, họ là những Bác sĩ, Y tá… người nào cũng có nghề tay trái là chăn nuôi lợn, khi chiếm miền Nam họ được bố trí vào ở nơi các cao ốc, biệt thự từ nhiều người đã di tản bỏ lại. Họ biến các phòng tắm rộng rãi thành những chỗ chăn nuôi heo gọi là cải thiện. Và đặc biệt mỗi chiều về họ giành nhau các thai nhi cùng mọi thứ nhau mang về nấu cháo cho heo ăn. Quả vậy, nhiều người đều chứng kiến con lợn nào được bồi dưỡng các món này đều chóng lớn, da dẻ hồng hào hết chỗ chê cùng tiếng kêu ụt ịt cũng to và năng động, nếu được lên diễn đàn sẽ “thượng cẳng chân, hạ cẳng tay” hơn những con khác.
            Những phụ nữ quanh tôi, thành phần gọi là cách mạng 30/4, họ không ngồi yên một chỗ hay chạy rong khắp phố phường, dòm ngó hết nhà này đến nhà nọ. Họ là những người tham gia các hội liên hiệp phụ nữ, hội kế hoạch hoá gia đình, bảo vệ trẻ em… những hội chuyên lo đi vận động nạo phá thai bằng mọi cách. Và quý bà thuộc hội trí thức yêu nước, nhà giáo yêu nước… rõ là lắm hội với cái miệng có quai, lưỡi dài đến cổ khi báo cáo về thành tích của phụ nữ hoặc lập lại những bài trường ca nô lệ khắp các cơ quan, công đoàn, bệnh viện, trường học.
            Trong một cuộc mít tinh kỷ niệm ngày sinh của lãnh tụ tối cao, khi đọc đến chỗ “bác đã ra đi”, các nữ trí thức này khóc thút thít, có nước mắt thật, làm nhiều người nhớ đến đội ngũ khóc mướn trong các đám ma ở miền Nam trước đây.Tất cả thật là một “phường giá áo túi cơm”, tất cả giống nhau vì sự tồn tại thấp hèn nhất. Những trí thức này biết rõ hơn ai hết đó chỉ là thứ sinh nhật cuội, nhưng nghĩ đến đó họ càng khóc lớn để qua sự có mặt của cái giả này mà cái giả kia tồn tại.
            Tôi cũng đến thăm một Linh mục quen biết trước đây, nay là thành viên của uỷ ban đoàn kết tôn giáo, đang nói chuyện với nhau trong phòng khách trịnh trọng, một người nữ chạy ào vào với hai ngực mở phơi ra mọi thứ trắng toát, hai chiếc vú mướp dài tay bế cháu bé mà không có gì e thẹn cả. Tôi cũng không hiểu sao vị Linh mục này lại hiền đến vậy, không có lời trách mắng nào. Ông chỉ hơi đỏ mặt và bảo: cô có nhu cầu gì không? Người phụ nữ im lặng, tiếp tục cho con bú đến lâu sau rồi bỏ đi. Tôi liền đỡ lời cho vị Linh mục: Thế kỷ hai mươi mốt là của phụ nữ và người đàn bà này đi nhanh hơi sớm…
            Tôi ngỡ ngàng đến sững sờ khi một số các sư cụ quốc doanh say xỉn có nữ công an, mặt trận tổ quốc gồm toàn phái yếu đưa về và chuyện này trở nên phổ biến.
            Những ngày thống trị của cộng sản, tôi nhận thấy các tôn giáo chính tại Việt Nam đều không có sự chuẩn bị cho sự thích nghi trong hoàn cảnh mới, các phụ nữ quanh tôi họ “chạy chồng” nhiều hơn và Thánh đường, Chùa chiền không ngoài các lễ nghi mục vụ, thuần túy tôn giáo, rồi ngày dần sau gần nửa thế kỷ dưới chế độ cộng sản: tự do tôn giáo trở thành thứ cầu đảo, mê tín đầy hủ tục. Trong các chuyến tàu vượt biển, tôi được biết phụ nữ bao giờ cũng nhiều, số bị bắt lại vào tù phái yếu cũng nhiều nhất đến không chỗ chứa nên thường được thả ngay. Có lẽ số bị hải tặc, hãm hiếp và chết nhiều nhất cũng là phụ nữ.
            Trong trại giam thuộc khu tử hình, những người phụ nữ quanh tôi phần lớn phạm tội giết chồng do nghe theo các người tình trẻ, họ ném đá cho chồng chết, chuốc thuốc độc vào thức ăn hay với nhiều cách khác hầu cho đức phu quân sớm hoá kiếp vì phần lớn các ông chồng đều yếu sinh lý hoặc liệt dương như một yếu tố đến đoạn trường... Có một nữ tử tù rất ít nói, chỉ khi nào vui lắm mới hé môi một đôi lời: -Rất tiếc là tôi đã giết được quá ít đàn ông, giống có linh hồn… Theo quan niệm cổ Hy Lạp chỉ có nam giới mới có linh hồn.
            Nhiều phụ nữ được đào tạo trong chế độ cộng sản đều có quan niệm con người không có linh hồn và họ cũng tin như vậy. Cạnh khu tôi ở có hai vợ chồng hành nghề y với một phòng khám đa khoa, nhân dịp gặp nhau ngoài lời thăm hỏi sức khoẻ, công việc làm ăn… Hỏi tại sao nay vắng khách như thế? Người vợ là dược sĩ bảo:
-Trước đây đắt khách vì số nạo phá thai nhiều, còn nay tôi van chồng tôi bỏ nghề đó rồi! Đêm  nào cũng có đến cả chục hài nhi trèo lên bụng tôi mà đè, tôi sợ lắm và đã khấn không làm nghề đó nữa…
- Biết đâu chính ông xã chị nhân bản lên thành mười thời sao… Tôi đùa.
- Tôi đã năn nỉ anh ấy không tiếp tục để cho tôi được yên mai hậu… ôi toàn là giới trẻ đến phá nạo hút thai, nữ sinh viên là nhiều nhất đến học sinh và công nhân nữa… Bây giờ thì tôi tin rồi, có linh hồn, chắc chắn là có đấy các bạn ơi! Tôi tin, tôi tin thật…
            Những người phụ nữ quanh tôi, sau hơn nửa thế kỷ cầm quyền của cộng sản, những cô gái còn rất trẻ từ mọi miền của đất nước đổ về kinh đô cũ Sài Gòn và phải qua những cuộc kiểm tra sàm sỡ, thật xấu hổ nhưng phải chịu nhục để lấy được chồng Đài Loan, Hàn Quốc… hầu thoát khỏi cảnh nghèo khổ triền miên. Ôi đành đoạn làm sao khi nhắm mắt đưa chân theo ý nghĩ thà làm thân nàng Kiều mà hết khổ?
            Hằng ngày các người bạn của tôi hành nghề thầy thuốc tại bệnh viện ung bướu, họ chứng kiến bao sự khổ đau: chân tay của đồng loại rớt ra cùng bao bộ phận khác đến lúc không thể cùng tồn tại trong một cơ thân… Tất cả được vứt vào các thùng vệ sinh mang đi, những bộ phận từ cơ thể ấy có được chia linh hồn hay không? Xác thịt rời ra bị chia tách khỏi cơ thể sẽ không có linh hồn ư? Vậy linh hồn nằm ở đâu? Một vấn đề được đặt lên từ muôn thuở! Ở đây và bây giờ, đúng thật những phụ nữ trên quê hương tôi dưới sự cai trị của cộng sản đang là giống cái không có linh hồn!


***