Chương 23
ĐỐI THOẠI VỚI SINH VIÊN…
biểu tình chống Trung Quốc.
Cuộc phỏng vấn do Nguyễn Quang thực hiện với một số các sinh viên
Đại Học Luật, Tp HCM.
NQ : Bạn đang học Đại học nào?
SV : Đại học Luật, năm cuối.
NQ :Bạn có tham gia biểu tình chống Trung Quốc ?
SV : Không, nhưng các bạn của em thời có.( nhiều sinh viên còn đội mũ, mặc áo có ghi Hoàng Sa, Trường Sa của Việt Nam khi trở lại trường)
NQ : Nghe nói trong các đợt biểu tình vừa rồi có nhiều người bị bắt?
SV : Không, chỉ vài người bị tạm giữ.
NQ : Sao em không tham gia cùng các bạn?
SV : Em tin vào Bộ Chính trị, vào Đảng nên không đi biểu tình… Tình hình hiện nay là “ngàn cân treo sợi tóc” đấy Thầy ơi!
NQ : Thế Đảng là ai vậy?
SV : Cũng là các Ông Thủ tướng, Chủ tịch nước…đến Chủ tịch Phường, Xã.
NQ : Vậy các bạn có biết ai đã bán cho Trung Quốc các Quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa vào năm 1958?
SV : Em chưa hề biết và cũng chưa bao giờ nghe văn bản đó do một Ông Thủ tướng nào đã ký?
NQ : Thế nếu có thì sao? NQ liền mở văn bản từ trang WEB cho các bạn sinh viên này xem…*
SV : Quả là lần đầu tiên em được biết, và thật sự nếu có văn bản đó… vì tình hình lúc đó Bắc Việt lệ thuộc đủ mọi thứ từ vật chất đến tinh thần vào Trung Quốc….nên phải nhượng bộ tạm thời.
NQ : Còn các Hiệp ước về biên giới Việt Trung vào năm 1999, Hiệp ước vịnh Bắc Việt năm 2000, Đảng CSVN đã nhượng cho Trung Quốc bao nhiêu đất, bao nhiêu lãnh hải? Cho đến hôm nay vẫn còn giữ bí mật! Chúng ta hoàn toàn không biết!
SV : Quả là lần đầu chúng em được nghe những điều này…Thật thế ư?
NQ : Thế các bạn có biết ngàn đời Trung Quốc vẫn ôm mộng thôn tính Việt Nam?
SV : Đúng vậy, song Thầy phải hiểu đi với Tàu sẽ không mất Đảng CS, còn đi với Mỹ sẽ mất hết! Chúng em được nói cho biết ở miền Nam này, có anh em Ông Diệm đi với Mỹ và chẳng những cái đảng Cần Lao của Ông ta không còn mà mất mạng nữa, chết bất đắc kỳ tử gần hết cả gia đình?
NQ : Mất hết những gì? Có phải không ai mất gì mà dân tộc này còn được nhiều thứ, kể cả đảng CS vẫn còn và có nắm quyền được hay không là do sự chọn lựa qua lá phiếu của người dân…
NQ : Tại sao đất nước này không có lực lượng nào khác mà chỉ có Đảng CS mới lãnh đạo được, trước đây có Đảng Dân Chủ, Xã Hội… để vạch ra những sai trái mà đảng kia đã làm như tham ô, nhũng lạm, hủ hoá, bán nước dần dần hầu đổi lấy sự tồn tại của đảng mình chẳng hạn?
SV : Càng nhiều Đảng phái chỉ khiến đất nước này càng thêm hỗn loạn!
NQ : Thế thì các nước dân chủ Phương Tây người ta hỗn loạn hết… Các em còn hơn cả Vua Louis XIV với câu nói thời danh: “Quốc gia chính là Trẫm”, chỉ có trẫm (đảng) mới điều khiển được đất nước này?
SV : Nhưng dân tộc này nó là thế Thầy ơi…
NQ : Nghĩa là chưa có một thời kỳ nào trong lịch sử dân tộc Việt chấp nhận bán bớt lãnh thổ để tồn tại? Em có học lịch sử nhiều không? Từ thuở ban đầu dựng nước đã phân thành hai mặt đối lập để hỗ tương cho nhau, một nửa lên núi, nửa kia xuống biển để cùng nhau hợp lực xây dựng non sông.
SV :Bạn sinh viên im lặng thần người…
NQ : Chủ nghĩa Mác cũng nói xã hội tiến bộ trên nền tảng tương tranh giữa các mặt đối lập, anh có công nhận như thế không?
SV : Đúng thế, đúng thế…
NQ : Nhưng tại sao chỉ độc đảng, không cho đối lập?
SV : Bạn sinh viên thần người tư lự…
NQ : Bạn có thấy điều đó đúng là độc tài toàn trị hay không?
SV : Đúng, nhưng thời thế ngày nay phải như thế…
NQ : Nghĩa là cam chịu mất nước dần dần?
SV : Đúng vậy, chúng ta yếu lắm Thầy ơi…
NQ : Thế thì các sách lược “lấy nhu thắng cương, lấy nhược thắng cường” theo truyền thống giữ nước nay về đâu?
SV : Đã có lộ trình của Bộ chính trị lo hết rồi Thầy ơi! Các Ông ấy ngày đêm khổ hơn mình nhiều!
NQ : Những người vẽ lộ trình bao giờ cũng khổ! Khổ vì không ai biết được tương lai? Các tiên tri giả không làm nhưng bắt người khác phải làm và thường các ảo tưởng đó không thành song họ lấy làm khoái lạc trên sự thất bại của chính họ với sự khốn cùng mà nhiều người phải gánh chịu. Phải thế không?
SV : Ý Thầy muốn nói các lãnh tụ độc tài, CS hay mắc chứng “masochism” …
NQ : Như vậy sinh viên dưới chế độ XHCN như các anh không phải lo suy nghĩ chuyện quản lý đất nước, nhất là những chuyện nhạy cảm chính trị phải gác sang bên?
SV : Vâng đúng, chúng em chỉ cần vui chơi thời lên đường, mua sắm gì cũng được, học xong ra trường kiếm việc làm là đủ biết ơn Đảng rồi…
NQ : Các nước quanh ta không có đảng CS, sinh viên có làm được điều đó hay không?
SV : Bạn sinh viên trông thần người im lặng.
NQ : Thế anh có biết các nước Đông Âu và Nga, cái nôi của CS, họ đã từ bỏ CNCS như từ bỏ ma quỷ hay không?
SV : Có biết, có biết… nhưng chúng em không nghĩ ra cách nào nếu như không có Đảng lãnh đạo!
SV : Trường Luật của em có Ông Giáo sư dạy về bất động sản, lúc nào cũng chỉ trích những hậu quả đất đai, nhà cửa, ruộng vườn kiện tụng rối bời như hiện nay là do chế độ độc đảng mà ra…
NQ : Thì đúng vậy, phải không nào?
SV : Nhưng em biết rõ Ông là một người theo đạo Công giáo, nên mới có quan điểm lệch lạc về Đảng như thế!
NQ : ( cười lớn) Sao em suy nghĩ đầy thành kiến với những người Thiên Chúa giáo như vậy?
SV : Nói nhỏ Thầy nghe, Công giáo dù có thuần phục Đảng CS như hiện tại hơn các tôn giáo khác, nhưng cái tư tưởng của họ mới đáng sợ. Lúc nào mà cái tâm kia bừng thức tỉnh thời đảng viên, đoàn viên của chúng em bay tuốt… Họ chống Cộng lắm Thầy ơi… đúng ra họ chống vô thần, còn chúng em không tin gì hết ngoài Đảng. Đất nước ta đang gồng mình vào Tổ chức thương mại thế giới đó Thầy, lạc hậu cũng chết, mà tiến bộ thì bị Trung Quốc kèm hãm…
NQ : Vậy với tư cách là một công dân, hơn nữa là một ông cử nhân Luật, anh có được phổ biến cho biết một văn bản nào nói về bổn phận và quyền lợi của cả các công dân khi nước mình được gia nhập WTO? Học luật mà có bao giờ được đọc các bản Tuyên Ngôn Quốc Tế Nhân Quyền… hay quả thật chỉ nghe qua những lời tuyên truyền mà các bạn biết thế này nọ như con ngựa bị che hai bên mắt, có bạn nào được đọc văn bản chính thức hay chưa?
SV : Thưa không.
Chàng sinh viên cũng như các bạn hữu trong ngỡ ngàng giống như người Ga-li-lê đang bỡ ngỡ nhìn trời!
SV : (họ có vẻ suy tư trước những gợi ý của NQ) - cái thứ Luật mà các em học chỉ là một mớ những thứ sắc luật, sắc lệnh, nghị quyết, quyết định… luật gì mà khi đọc giống như văn báo cáo… với đủ mọi thứ chồng chéo lên nhau để phục vụ cho một bè nhóm đảng trị, nó đúng là một rừng luật của giới quân phiệt, nhà nước toàn trị thích chơi luật rừng, nó không có gì là những giá trị phổ quát mà nhân loại cùng công nhận, và nếu được đối chiếu trong môi trường Công pháp Quốc tế, quả là thảm hại - nó không giống ai!
SV : (tự hỏi) Chữ không như đang dạo đến với mỗi người một cách quá đột ngột! Không, tôi đang học suốt bốn năm qua toàn là văn bản luật chứ…? Chúng tôi học thật cơ mà?
NQ : ( gợi ý) Các em có biết thế nào để gọi là định luật trong khoa học hay không… các định luật về khoa học đều được quan sát khoa học, phân tích, tổng hợp, thống kê thông qua kiểm nghiệm thực nghiệm, mới đến những định luật như các giá trị mang tính phổ quát, đó là tri thức tiên thiên – a priori.** Các em có được hướng dẫn cách làm việc cũng như nhận thức bằng phương pháp khoa học hay trên sự hiểu biết một cách giáo điều, ngụy khoa học?
SV : (những khai mở này của NQ như làm ngạc nhiên các sinh viên đang đối thoại, họ nhìn nhau tự hỏi) - còn những văn bản pháp quy chúng mình theo học được sàng lọc từ đâu hay chỉ là những bản văn sao chép từ trong văn khố của Nga Tàu pha trộn các thứ, sách nọ giống hệt sách kia, chỉ thay đầu đổi đuôi - không trên một nền tảng căn để nào cả, đúng là khởi đầu làm sao thời sẽ kết thúc làm vậy. Từ tay không trở về với tay không - từ hư vô thông qua hư vô và trở về với hư vô thế thôi!?... à, chúng ta đã đọc câu đó đâu đây trong sách Lê Nin…
SV : (trầm tư) Những gì người phỏng vấn gợi ý cho mình hiểu thế nào là con đường dẫn đưa đến các định luật, nó không phải là thứ kiến thức qua kinh nghiệm vì nó chỉ là tri thức thường nghiệm với những ảo giác sai lầm - những chiếc đũa kia vẫn không gãy trong ly nước đầy, đó chỉ là hiện tượng khúc xạ, nhưng nó phải được kiểm nghiệm qua thực nghiệm, từ đó mới được gọi là tri thức khoa học mang tính phổ quát, đến trí năng phán đoán mang tính hậu thiên – a posteriori - nghĩa là phán đoán dựa trên các định luật, chứ không dựa theo cảm năng. Trên bình diện xã hội, từ những khát vọng của các công dân được phân tích, tổng hợp đến kiểm chứng xem có phải là nhu cầu thật sự mang giá trị công ích mới biến thành luật qua sự biểu quyết của các nhà lập pháp, giống như các nhà khoa học với các định luật về khoa học trong phòng thí nghiệm…
SV : (họ nhìn nhau ngơ ngác mỉm cười, họ nhìn NQ, mọi người cùng nhấp tí trà nóng, khí hậu Sài Gòn chỉ thật mát vào những ngày giáp Xuân) - Ôi những gì Thầy gợi lên thật tuyệt vời, giờ đây mình mới hiểu những gì mình đã học thật sự chỉ là trò chơi của một tập đoàn thống trị, nó bóng bẫy như một chiếc bánh tiêu của người Hoa, bên ngoài trông bóng đẹp như bài ca của người có tài hùng biện, nhưng bên trong trống rỗng không có gì cả…***
SV : (một sinh viên khác thêm vào) - Nó chỉ là thứ luật chơi của một khuynh hướng, bè phái nào đó, cũng giống như làm việc đạo đức trên sự ngã lòng… chứ không phải trên bình diện lý tính!
SV : (các SV như đồng nói một lòng) - và cái bi đát nhất đó là sự cố gắng vươn lên của một cá nhân như chúng mình và các bạn hữu – chúng ta đã bị lường gạt, giờ đây là một người Việt nhưng không dám lên tiếng chứ đừng nói đến gươm giáo ra biên cương chống ngoại xâm! Ôi cái nhục này sẽ đeo đuổi mãi những con người sinh viên mê mờ như thế này đến muôn ngàn đời sau…
-Chú thích:
* Văn bản của TT Phạm Văn Đồng gởi cho TT Trung Quốc Chu Ân Lai, 14/9/1958.
** Những vấn đề này đã được bàn đến trong các tác phẩm của Immanuel Kant, 1724-1804, triết gia Đức.
*** Cái trống rỗng, không nội dung, không đoàn kết này Tôn Dật Tiên đã gọi Trung Hoa là “một thau cát”.
***