TÔI CÓ GIẤC MƠ VIỆT NAM TỰ DO


Nguyễn Quang
PHẦN MỘT

Chương 17
Ngài Chủ Tịch…


Người dân Sài Gòn đón một cái Tết tham nhũng vui trong nước mắt, gọi là tết tham ô bởi vì đi đâu trước khó khăn kinh tế buôn bán ế ẩm, công nhân mất việc, người dân chi tiêu dè xẻn… không ai biết sau những ngày Xuân như có câu ‘tháng Giêng là tháng ăn chơi’ mọi sự sẽ ra sao. Tất cả từ trên xuống dưới, từ trong ra ngoài kể cả bọn tham ô cũng lớn tiếng ‘đất nước đến nông nổi này là vì tham nhũng’…
Những ngày trước Tết, người dân xầm xì với nhau về các nguồn tin rò rỉ từ công an cho biết cái ghế Bí thư Thành uỷ đã chạy lên đến mười lăm triệu đô, rồi mỗi ngày cận kề giáp Tết tăng theo trong sự chạy đua gấp rút nếu không rơi đầu, lần lượt tăng mười sáu, mười bảy, mười tám và mùng một, mùng hai Tết có tin hơn mười chín triệu đô. Nhưng những viên chức cấp cao Bắc bộ phủ còn bắn tiếng rằng: ‘Lê Thanh Hải mới chỉ che được nửa bầu trời…’ – Lê Thanh Hải là Bí thư Thành uỷ Sài Gòn và có tin khá chính xác đã nhận hối lộ trong vụ PCI của các Công ty Nhật về việc cho các  công ty này được trúng thầu trong đại lộ Đông Tây.
Trước việc ngưng viện trợ của Chính phủ Nhật, người dân kháo nhau thế nào viên bí thư này cũng bay, còn giới cầm quyền Bắc Hà cánh thân Trung Quốc thì nói như chỗ không người: ‘chuyến này sẽ banh thây làm thịt thằng Lê Thanh Hải’, em rễ của Bà Trương Mỹ Hoa, nguyên Phó Chủ tịch nước. Còn tại Sài Gòn các giới đầu tư đều được bắn tin từ nội bộ chính quyền: Hiện Sài Gòn đang mất đầu vì tham
Một thành phố không ngơi nghỉ như cách sinh hoạt đô thị của những thành phố đông dân cư trên thế giới, con người chạy và chạy trong sự xô bồ của cuộc sống để kiếm sống. Cuộc sống của người dân lam lũ vẫn còn chìm sâu trong dòng sông đen quánh như Thị Nghè vốn trải qua những cai thầu Trung Quốc và chúng đã phá hoại, người dân chịu thiệt, quan chức Việt Nam được tiền hối lộ, còn bọn Hán tộc không những được lãi to mà còn biến cả thành phố này cứ chìm sâu trong hôi thối. Người dân chạy trong sự lạng lách những lô cốt trên mọi nẻo đường khắp thành phố và lơ lửng trên đầu đầy các mạng lưới điện nguy hiểm như ‘thiên la địa võng’ vì bọn quan tham chỉ cốt lập kế hoạch vẽ ra những kế sách kiến thiết quốc gia như đào đường lên để được giải ngân, nhận được tiền tha hồ chia nhau miếng đỉnh chung, rồi nhẩn nha đào tiếp giải ngân tiếp… chỉ có người dân là khổ khi phải đi lại, còn bọn quan tham cùng tư bản đỏ đã có xe hơi, nhà hàng, khách sạn… chỗ nào cũng đã có máy lạnh, xoa bóp hạng sang giành cho chúng.
Mọi người dân của thành phố gọi là lớn nhất nước, thủ đô kinh tế, ai ai cũng chạy: không phải để xây dựng nhưng để phá hoại, thanh niên sinh viên, học sinh còn rất nhỏ tuổi tuổi mười 13, 14 đã vào đầy những quán net với những cơn say ghiền tranh loã thể phim đồi trụy và rồi những gì đã xảy ra cho chúng thực hành… Nhân ngày đầu năm, tôi đến thăm và chúc tết một gia đình có Cụ Ông đã tám mươi hai tuổi, trong niềm vui ngày Xuân, tôi bảo xin chúc Cụ trường thọ, có nhà Bác học người Mỹ gốc Trung Quốc bằng tuổi Cụ mới cưới vợ tuổi ba mươi… Thế là cháu nội mới mười ba tuổi nhảy vào ngay: chắc ông ấy dùng viagra… Quá bất ngờ với nhiều người, tôi quay sang phía cha cháu và nói: ‘chắc bố nó dùng nên nó mới biết… ‘ Mọi người đều cười, nhưng may mắn tất cả những người trong gia đình này còn có chút thẹn thùng.
Thật đau lòng không thấy Giáo Hội Công giáo cũng như Phật giáo đã có kế sách nào nhằm hướng con chiên, tín hữu mình thoát ra khỏi cơn lốc tình dục này, nhất là với các con trẻ mới lớn thời công nghệ thông tin bùng nổ. Tôi đã trắc nghiệm với một trăm gia đình Công giáo và hết chín mươi gia đình có con em đến các tiệm net hoặc ngay với máy computer tại nhà chứa đầy những địa chỉ trang web có sex, một bằng chứng mắc chứng nghiện sex không biết của cha mẹ hay con cái. Thành phần cán bộ cộng sản và con cái họ thì chúa chỏm về chuyện này nên không cần phải đề cập nếu không nói rõ các tiệm net dâm ô nhất đều có sự đỡ đầu hay chính vợ con của các viên công an có thẩm quyền đỡ đầu.
Một đất nước đến lúc phải cởi bỏ ra hết – ephata, tiếng Do Thái là hãy mở ra, hãy mở ra mà cùng xuống dòng sông như người dân Ấn Độ với sông Hằng để cùng thanh tẩy và cũng cùng nhau biết ăn mặc lại quần áo cho ra con người mang những giá trị phẩm cách làm người.
Hãy mở ra ở đây đó là quyền được tự do ngôn luận của người dân, các công dân có quyền nói lên mặt trái tội lỗi, những vũng sau lưng đen tối của các Chủ tịch từ đại phương đến trung ương, ở Việt Nam ra ngõ ngày nay là gặp  Bí thư, Chủ tịch, từ Chủ Tịch Phường đến Chủ Tịch Quận, Chủ Tịch Huyện, Chủ Tịch Tỉnh, Chủ Tịch Nước và hằng hà sa số các chức Chủ tịch khác… Hãy mở miệng lưỡi ra, tôi có quyền được nói lên tiếng nói của mình và chịu trách nhiệm về sự phát biểu của mình như những gì đã được phát thảo trong sự mơ ước của đồng loại trong Tuyên Ngôn Quốc Tề Nhân Quyền.  


***