TÔI CÓ GIẤC MƠ VIỆT NAM TỰ DO

Nguyễn Quang
PHẦN MỘT

Chương 12

Một thời sẽ qua

 

Hết hội họp đến hội nghị, nhưng chỉ để nói lên những điều không đáng nói, nhất là nhai lại những tôn chỉ của Đại Hán trong sự nhắm mắt đưa chân như cô Kiều: thôi thì muốn làm gì làm, miễn là tấm thân này có chỗ dựa cho được tồn tại dù bên ngoài lầu xanh kia non sông đất nước sẽ ra làm sao, miễn ta an vị, Đảng ta vẫn cầm quyền.
           
Đảng Cộng sản Trung Quốc đưa ra cái gọi là xã hội hài hoà thì Việt cộng cũng họp trung ương bộ hô hào theo một sách, cho dù không ai biết sẽ hài hoà về những gì? Ở Việt Nam gần đây có lệnh di dời một trong các nghĩa trang thuộc loại lớn nhất Sài Gòn và phát sinh dịch vụ bốc mộ gần bằng tiền chôn cất, khổ công vô cùng vẫn là các thủ tục như giấy tờ về nhân thân, phải trình chứng minh nhân dân, hộ khẩu, liên hệ với người quá cố với xác nhận của chính quyền địa phương là đúng thật, giấy phép về vệ sinh môi trường… Ôi nó mệt mỏi cho người sống đôi khi còn hơn là cho người đã chết! Nhưng di dời các bóng ma không hồn từ Trung Quốc về đây, cũng như việc di dời mồ mã nghĩa trang trong khi cộng sản nắm quyền là chuyện bình thường, vì ngay cả cái xác ông Hồ hằng ngày, hằng tháng, năm này qua năm nọ phải chạy lên chạy xuống cái hộc bên dưới biết bao lần không yên cùng sự tốn kém từ thuế của dân gấp hơn cả triệu triệu lần tiền mai táng!
           
Hài hoà giữa tăng trưởng kinh tế và tiến bộ công bằng xã hội?
Sự tăng trưởng kinh tế của Trung Quốc là gì? Hàng hoá của Trung Quốc tràn ngập trên thị trường Việt Nam, chúng ta thấy rõ: xe máy đang chạy gãy làm đôi, ruột vỏ xe thì bung ra lúc nào đố ai biết, xe đứt thắng trên đường không hay… Nhưng người dân phải tạm mua sắm vì túi tiền quá eo hẹp, nghèo khó song đứng trước sự chớp nhoáng của cái gọi là văn minh hiện đại đang loè ra trước mắt, nên ao ước của mỗi con người trong điều kiện thực tế đành phải chịu mua hàng nhái, trẻ em và cả người lớn phải chơi đồ giả là như vậy.
           
Quả là một sự hài hoà giữa giả và thật, giữa vương quyền và các trò bá đạo, giữa chính danh và ngụy tín.
           
Chúng ta đã hoàn toàn bị đô hộ bởi chủ nghĩa thực dân kiểu mới của Trung Quốc, chúng ta đã mất nước thật sự trong lãnh vực thị trường rồi đó, chúng ta an tâm trong tiêu dùng dù biết đó là thứ giả tạo song vẫn dùng, vẫn chấp nhận và gọi đó là hài hoà! Chúng ta ăn toàn chân gà, cánh gà mang mầm dịch từ Trung Quốc sang… nhưng vẫn cứ nhậu.

Quả là sự hài hoà giữa Đại Hán và các nước chư hầu dễ bảo!
Có một định luật để trị vì: muốn diệt một ai hãy làm cho người ấy điên loạn – Quos vult predere dementat – và là người dân Việt hãy cùng nhau xem lại chính mình. Đó là hiện trạng không một tỉnh thành nào từ các bí thư lãnh đạo đảng cầm quyền đến các loại chủ tịch lớn nhỏ mà không ăn hối lộ, tham ô, nhũng nhiễu dân lành.
           
Tham nhũng là ai? Chỉ những kẻ có chức quyền mới đủ điều kiện tham ô và thực tế không có đảng viên cộng sản nào mà không làm điều xấu xa từ lòng tham vô đáy của con người cùng tính ích kỷ một khi có cơ hội nắm được quyền lực. Mọi người Việt lớn bé đều biết thế nhưng nó cứ tồn tại vì từ nhơ bẩn, nhờ nhơ bẩn, sống tầm gởi với nhơ bẩn, vinh nhục thay sự sinh tồn trên sự ác, thật vậy chính nhờ cộng sản mà nhiều người trở nên giàu có, nên nhà nên cửa nhờ chiếm đoạt, cả việc nắm giữ những chức vụ to lớn trong các tôn giáo.

Song song với hệ thống đảng tham nhũng là một hệ thống nhà tù sẵn sàng bắt giam bất cứ ai bênh vực cho nhân quyền, cho người cùng khổ. Trên phạm vi cả nước có các nhà tù thuộc trung ương, khắp các tỉnh thành, quận huyện có đầy những nhà tù gọi theo cấp tương đương. Phường xã cũng có nhà giam riêng của mình! Thật bạo quyền thay một hệ thống nhà tù từ thượng tầng đến hạ tầng! Đó là sự hài hoà trong xã hội công dân!
            Sự huênh hoang của các bí thư cộng sản Việt Nam: “Kinh tế thị trường xã hội chủ nghĩa là một mô hình chưa có tiền lệ” Đúng là Sida chưa có tiền lệ trong y học. Bao nhiêu sáo ngữ như “dân giàu, nước mạnh, xã hội công bằng văn minh”.
- Dân giàu: nhờ ngoại tệ từ các Việt kiều có thân nhân gởi về.
- Nước mạnh: mất nước không dám lên tiếng, dân biểu tình phản đối hù doạ bắt giam, theo các văn bản bí mật được tiết lộ mà Hà Nội đã giấu dân, Việt cộng đã bán các quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa và phần lãnh thổ như Ải Nam Quan, thác Bản Giốc không còn nữa. Ngày xưa Thoát Hoan đã phải chui ống đồng trốn chạy về nước nhục nhã như thế nào thì nay đúng là nghiệp báo trớ trêu: các lãnh tụ Cộng sản Việt Nam đã lén lút “chui ống đồng” qua Trung Quốc để bán bớt lãnh thổ mà tồn tại.

- Xã hội công bằng văn minh: khi con trẻ đến trường là… các em nhức đầu.
Vấn đề không phải là định hướng, rồi mở mắt ra nhìn thấy cái của mình không giống ai nên vội vã gọi đây là hoàn toàn mới – chưa có tiền lệ! Thật ra thế gian này xét cho cùng nó đã có mọi cái như đang có và tương lai cũng chỉ là sự mô phỏng mà thôi.
Chưa có tiền lệ, nên chuyện xảy ra: một cô giáo Phó Hiệu trưởng bóc đề thi cho con biết trước, và ở các trường đại học Việt Nam với cái gọi là ôn thi trước mấy ngày hay thậm chí chỉ trong một buổi trước giờ mở đề, cả việc bán đề cũng thế. Than ôi, những bài học đầu đời trước khi con trẻ trưởng thành, đó là tính nghiêm túc trong sự phân minh thế nào là hành vi có lý tính và các chuyện thường ngày đầy cảm năng… chứ không phải chờ đến lúc gần xuống lỗ mới định hướng.

Đâu rồi cái tâm?
Khi gọi là tăng trưởng 8% nhưng lạm phát hơn 10%.
Đâu rồi khi giá phân bón, xăng dầu lộng gió với giá trên trời… rồi từ hàng ngũ đảng tiết lộ: chính các cán bộ Việt cộng cấp trung ương đã đầu cơ trục lợi để nâng giá và sự khốn khổ bao giờ cũng thuộc về người nông dân phải gánh chịu – nông thôn làng xóm nguồn cội rễ của dân tộc chúng ta.

Không còn đâu đảng là gốc công nông, dù họ phần lớn là con cái nông dân. Các đảng viên Cộng sản đang chơi trò cá lớn nuốt cá bé với nông dân, giành cả bát cơm của cha ông họ và điều này cũng dễ hiểu, chúng đã bắt chước Tổng bí thư gương mẫu Trường Chinh đấu tố cha mình và thời mới ngày nay không còn chuyện dã man tàn ác đó nữa nhưng là ưu thắng liệt bại, cho dù đó là người thân của mình.
Hạt gạo, con cá, cà phê… hãy trả lại sự công bằng cho nông dân, họ rất nghèo và vẫn cứ nghèo. Đó mới chính là sự hài hoà, nhưng các đảng viên cao cấp Cộng sản đã đành đoạn cắt cổ nông dân cho dù hậu duệ này là con cái. Đúng như dân gian hay nói: cái với con, con với cái… cái nợ một thời sinh ra phải thứ quái thai con cái làm đảng viên cộng sản này.
Những ngày qua tại Việt Nam, theo những người bán vàng họ đã mỏi cả tay vì người dân mất lòng tin vào đồng tiền Việt và đổ xô đi mua vàng. Người dân đang bị đánh cắp từng giây trong gang tấc khi nhà nước in ra nhiều tiền để mua đô la vào rồi để đó không biết làm gì? Theo lời ông Thủ tướng phát biểu mới đây.
Lạm phát đã làm đồng tiền mất giá, đồng lương trả bằng tiền vẫn như vậy, việc cất giữ tài sản cũng bằng tiền, nhưng giá trị thực của nó biến mất khiến vô hình chung người chân chất không hay biết. Họ đang bị tước đoạt thật sự do một chính quyền không có khả năng điều hành đất nước.
Là người miền Nam Việt Nam, vào những năm sau khi đất nước thống nhất không ai khỏi hãi hùng khi nghĩ lại chuyện đổi tiền của chính quyền Việt cộng, chuyện điều hành đất nước khi rơi vào bọn vô sản lưu manh rừng rú này nó giống như các đại ca ra lệnh:
- Chúng mày nộp hết tiền của cho đảng ta?
- Mỗi đứa chỉ được 50 đồng (lúc đó).
- Đứa nào cũng phải lao động mới có ăn…
-     …- làm được bao nhiêu phải nộp cho đảng ta, nhớ không? Chúng bay ngụy quân, ngụy quyền, toàn tay sai của đế quốc Mỹ phải hiểu thế nào là chuyên chính vô sản (tức độc tài cộng sản).

Thần dân miền Nam đều ngỡ ngàng im lặng dù không ai khuất phục. Sinh viên đều còn nhớ đến các Giáo sư đại học lúc đó, nhất là các “triết gia” của miền Nam: Ông Nguyễn Văn Trung thì có vẻ ưu tư, Lý Chánh Trung hồ hởi ra mặt, cả hai là cặp bài trùng thời đó, người ta chỉ thấy tội nghiệp Giáo sư Lê Tôn Nghiêm và quý Gs khác phải ôm các thùng nhu yếu phẩm, thở hổn hển, có lẽ là mì tôm, đường, sữa từ lầu một của Đại học Văn Khoa Sài Gòn lên đến lầu ba thuộc khoa triết để chia nhau… Sinh viên cũng chứng kiến thấy ông Lý Chánh Trung và vài Gs khác trong khoa ngồi hát và nhảy múa là chính, vừa nhảy vừa hát các bài lãnh tụ ca… có cả ông Vũ Khiêu, ông Cương… đại diện cho “triết gia” miền Bắc cũng nhảy tung tăng và hát. Ông Lý còn thuật cho sinh viên nghe sau chuyến thăm đầu tiên ra miền Bắc, nguyên văn: Anh em Giáo sư ngoài đó tự nhiên lắm, họ gặp chúng tôi và ôm hôn nhau nhảy mừng, vui hát những bài ca cách mạng… Trong một lần nói chuyện với sinh viên tại Dòng Tên, rất đông sinh viên tham dự, sinh viên đã tỏ thái độ mạnh mẽ với ông thậm chí cả việc nhổ toẹt nước miếng khi đi ngang qua trước mặt lúc rời bỏ giảng đường, người viết còn nhớ có ném đá theo tục Do Thái nữa, cùng nhiều câu hỏi về sự liêm sĩ của người trí thức trước bạo tàn khiến họ Lý không còn bình tĩnh nữa và mọi người nhớ rõ lời thốt lên trong giận giữ khi giảng đường với nhiều sinh viên đứng lên phản đối dữ dội, ông Lý nói: chỉ còn có hai con đường trong sự chọn lựa, hoặc là theo cách mạng, hai là chống lại…sẽ bị tiêu diệt (lúc Ông tức quá không kiềm chế được nữa đã thêm mấy từ sau), các Linh mục Dòng Tên đã hộ tống, trong hỗn loạn, đưa ông ra khỏi nơi thuyết trình, điều này cũng dễ hiểu tại sao về sau chính quyền đã tìm mọi cách đóng cửa trung tâm Đắc Lộ Dòng Tên này cùng với bao Linh mục, Tu sĩ, sinh viên phải vào tù.

Quả có như là Mác nói: xã hội cộng sản là một thiên đường, con người như thánh hiền và Chúa phán: “phải hồn nhiên như con trẻ mới vào được thiên đường”. Những vị “triết gia” kia quý ngài ca hát, nhảy cò cò, nắm tay nhau nghêu ngao như con trẻ… Ôi chao thiên đường cộng sản!

Và giờ đây sau nhiều thập kỷ trong cái trò nhảy cò cò: tiến lên XHCN không qua tư bản chủ nghĩa, tiến lên XHCN là tất yếu, đánh sạch, cướp sạch, giết sạch những người gọi là tư sản mại bản, để hình thành một tầng lớp tư bản đỏ trong lạc hướng như kẻ sắp chết đuối cố loay hoay tìm chỗ bám gọi là định hướng XHCN, thứ sáo ngữ lững lờ này không biết đưa dân về đâu khiến con trẻ như đàn gà con xao xác lạc mẹ: mái trường như mái ấm gia đình thứ hai sau gia đình, ngày nay việc đến trường đối với các cháu nhỏ là cực hình, còn đối với học sinh, sinh viên là con đường chuẩn bị cho sự gian dối, nếu không biết lươn lẹo và lạng lách một cách có trình độ khi ra đời sẽ chết ngay.
Các cháu bé với đủ lý do như đau đầu, đau bụng, đi ị…có khi vào nhà vệ sinh ngồi mãi mà nguyên nhân chính yếu là chúng từ chối đến trường. Quả là một thứ stress đối với con trẻ khi nghe từ ngữ về trường học. Sẽ không có thứ thuốc nào chữa trị sự rối loạn từ chối học đường, đây là vấn đề nhân cách từ người lớn đến trẻ thơ. Tình trạng rối loạn tâm thần như lo âu, trầm cảm, hành vi tăng động tác bất thường, nghiện ngập sex ở người lớn, bạo lực ở trẻ em…

Thật vậy sẽ không còn vấn đề tự an tâm đến ngụy tín qua sáo ngữ hài hoà để lẫn lộn giữa cái xấu và cái tốt, thiện và ác mà chính là một đường lối giải quyết rõ ràng, minh bạch - một đường lối giáo dục mới trên nền tảng nhân bản, mang bộ mặt con người.
Và đến lúc cái gọi là định hướng kia hãy thôi xin đừng chiêm niệm thế giới trong tưởng tượng nữa mà hãy cùng nhau chuyển biến đất nước Việt nghèo nàn của mình, nào người lớn đừng lừa dối chính mình vì con trẻ cũng biết tìm cách đối phó để từ chối, đã đến lúc các thứ nô dịch trí thức cùng cái đảng tham nhũng chỉ có về đồi Thiên An lập phủ - nơi các vua triều Nguyễn chọn chỗ để chôn cất sau khi chết. 

 

Chú thích:
- Danh từ “xã hội hài hoà” do tổng bí thư đảng CS TQ Hồ Cẩm Đào phát biểu trong đại hội gần đây và tại hội nghị lần thứ 6 Ban chấp hành trung ương đảng CSVN khoá 6, TBT Nông đức Mạnh cũng phát biểu rập khuôn lại như vậy.
- Nghĩa trang lớn nhất SG là Bình Hưng Hoà.
- Chân gà, cánh gà: hàng nhập lậu từ TQ vào VN, thường xuyên bị bắt nhiều vô số tại biên giới Việt Trung.
- Khi bài này lên website Cội Nguồn, lạm phát đã lên đến 21 – 25 %.

***