Chương 48
Chiến tranh chỉ có những nhà chế tạo vũ khí
mới hiểu rõ nguyên nhân
Một đoạn phim ghi lại hình ảnh hai người lính trẻ miền Nam và miền Bắc chĩa súng vào nhau thời chiến tranh, một bên này đầu hàng bên kia và ngược lại. Không ai biết họ nghĩ gì ngoài nạn nhân đang tư thế ngồi quỳ hai tay đưa lên khỏi đầu dấu hiệu đầu hàng rằng ‘chắc không thoát khỏi cái chết’ với cái tội phạm chiến tranh từ đâu gán xuống chính họ và gia đình trở thành nạn nhân của cuộc chiến điêu tàn. Chắc ngoại trừ ‘tội tổ tông’ cả hai không có gì hận thù nhau.
Những trái mìn được cài một cách vô tội vạ, đầy sự nhẫn tâm mong sao cho có kẻ vướng xuyên qua khắp các cánh đồng, rừng núi, mọi nẻo đường để gọi là ngăn chận đường tiến quân của đối phương. Những khúc hát cùng nhịp điệu xô đẩy người vào guồng máy chiến tranh ‘Ta đi trong ánh lửa từ trái tim mình… Con đường Nam Bắc thiêng liêng…’ bên cạnh hình ảnh người bộ đội khuôn mặt đầy căm thù đang lên cò và người nữ mắt chăm chăm nạp đạn, xa hơn trong các giao thông hào xác nhiều người nằm xuống và những người lính khác vội chạy hoảng loạn. Không thấy ai muốn vứt bỏ sự sống trong bối cảnh kinh hoàng này, nhưng hơn lúc nào hết một tâm lý thần kinh chiến tranh: đối phương cần phải chết để tôi được sống. Quả thật cứ đổ thừa cho quỷ mong muốn cho kẻ khác chết, nhưng đó chỉ là lời hô hoán của con người, chưa chắc mong người chết để tôi được sống đã là ý muốn của quỷ, song ở đây có thật loài quỷ đội lốt con người!
Đất nước Việt Nam cuối cùng chỉ là bãi chiến trường để hai phe đối nghịch ý thức hệ quốc tế tiêu thụ vũ khí chiến tranh và thử nghiệm chính sách cuả mình: một bên là chính sách ngăn chặn (Containment Policy ) của Mỹ chống lại Chủ nghĩa bành trướng (Expansionism) của phong trào cộng sản quốc tế. Sự việc này thực ra đã được nhìn thấy truớc và ra sức ngăn chặn không cho Nam Việt Nam rơi vào hoàn cảnh đó: Các Ông Ngô Đình Diệm và Ngô Đình Nhu. Hai nhân vật này đã bị cận thần xu nịnh lợi dụng uy thế để kiếm danh kiếm lợi, làm hỏng kế hoạch chống cộng có sách lược hiệu quả (Effective Policy & Strategy) hẳn hoi, đã bị sức ép, mưu hại từ phía người bạn đồng minh khổng lồ, lúc đó bị bị giới tài phiệt (Financial Oligarchy) khuynh đảo, chủ trương buôn bán chiến tranh, tìm cách loại trừ bằng sức mạnh quân đội và tôn giáo của chính Miền Nam Việt Nam.
Đại Sứ Hoa Kỳ tại Sài Gòn, Graham Martin, suýt nữa thì không kịp ôm lá cờ "Bách chiến bách thắng" chui vào phi cơ trực thăng để tháo chạy hay không. Thật là đau đớn! Cũng có lời bàn qua dư luận xin ghi ơn ông Dương Văn Minh đã đầu hàng để tranh đổ máu, đặc biệt Đại Sứ Martin đã cương quyết và khéo léo chống lại kế hoạch của Hoa Thịnh Đốn muốn di tản 6 – 7 ngàn người Mỹ bị kẹt lại ở Sài Gòn vào lúc quân cộng sản đã chuẩn bị vào làm chủ vùng đất này, theo phương cách: đưa Thủy Quân Lục Chiến Mỹ vào Sài Gòn giữ vòng đai an ninh quanh khu vực Tòa Đại Sứ để phi cơ trực thăng từ Hạm Đội Thái Bình Dương liên tục bốc người Mỹ và một số nhân viên làm việc cho Tòa Đại Sứ và các cơ sở phụ thuộc của Mỹ mà thôi, không cho dân chúng Sài Gòn, Nam Việt Nam dính ké vào vụ di tản kinh hoàng này.
Thế nhưng, Ông Đại Sứ khôn ngoan và ít nhiều nhân đạo Martin đã chống lại quyết định của Hoa thịnh Đốn với lý luận : Sĩ Quan, quân lính Nam Việt Nam còn đông đảo tại Sài Gòn và vùng phụ cận với tâm trạng tức giận lẫn bàng hoàng, họ còn giữ các loại vũ khí lớn nhỏ trong tay. Nếu người Mỹ di tản theo cách ích kỷ và tàn nhẫn đó thì những chiếc trực thăng sẽ bị bắn hạ như trái cây chín rụng và cuộc chiến đẫm máu, tàn khốc giữa những chiến binh Nam Việt Nam và thủy quân lục chiến Mỹ bắt buộc phải xảy ra, Sài Gòn và dân chúng vô tội sẽ lãnh nhiều hậu quả không cách nào lường trước được.
Giới truyền thông cuả Mỹ, trước và sau ngày Miền Nam sụp đổ, đa số đã sa vào sự lụn bại, do ảnh hưởng của phong trào phản chiến do Đảng Cộng sản Mỹ chủ trương và lãnh đạo, đánh giá Quân Đội Việt Nam Cộng Hòa qua hình ảnh những ngày rút quân, bỏ chạy tán loạn do lệnh của Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu. Báo chí Mỹ bị mặc cảm lần đầu tiên thua trận, bỏ cuộc, chạy làng cho nên đã không tiếc lời đổ hết mọi tội lên đầu Quân Đội VN Cộng Hòa là thiếu tinh thần chiến đấu và thường con người vẫn thích đổ tội lên người khác hơn là nhìn lại chính mình.
Thật thế, họ đâu có biết Quân Đội VN Cộng Hòa chiến đấu trong hoàn cảnh khắc nghiệt ra sao, chiến đấu không ngưng nghỉ, phương tiện thiếu thốn chớ đâu có được chiến đấu trong hoàn cảnh "nhà giàu" như quân đội Mỹ ở Việt Nam lúc đó, được bảo vệ, yểm trợ một cách gần như tuyệt đối. Họ đâu có biết chính quyền của Johnson ở Hoa Thịnh Đốn đổ quân vào Việt Nam, hòng tiêu diệt cộng sản ở đây trong vòng 3 năm, nhưng lại làm cái việc kỳ quái, mà chỉ có giới tài phiệt Mỹ mới hiểu được Đó là bán hoặc cho cộng sản Liên Sô và các nước cộng sản chư hầu thực phẩm, máy điện toán, dụng cụ, hoá chất, động cơ máy bay phản lực, máy Radar, nhà máy chế tạo xe cộ, súng đạn, để rồi tất cả những thứ đó lại đổ lên quân cảng Hải Phòng, đem vào chiến trường Miền Nam để giết lính Mỹ và Việt Nam Cộng Hoà! Chỉ có Trời mới hiểu nổi! Nhưng Thượng đế đã chết - theo Nietzche, nên chỉ có những nhà chế tạo vũ khí mới thật sự hiểu ra các tùy thể và yếu tính của vấn đề.
***