Chương 46
Chiến tranh kiểu nhà giàu cuả Mỹ
và kiểu chiến tranh nhân dân không trận tuyến.
Dân gian Việt Nam có câu ‘nhà giàu đứt tay ăn mày đổ ruột’, trong cuộc chiến giúp đồng minh miền Nam bảo vệ chế độ tự do, binh sĩ Mỹ được trang bị với đầy đủ mọi phương tiện hiện đại nhất, kể cả ở thượng tầng cơ cấu với các thành phần cố vấn đầy bằng cấp nhưng vẫn thua những kẻ vô học hoặc ít học hơn và lịch sử sẽ là một sự lập lại mãi với Hoa Kỳ không chỉ ở Việt Nam mà bất cứ nơi nào với một loại chiến tranh: lấy ngắn nuôi dài, lấy đoản chế trường… trường kỳ mai phục, mỗi người dân bị biến thành một người lính từ khi lọt lòng.
Điểm mấu chốt bản chất của cuộc chiến, đó là kẻ không có cái tâm đánh lại với con người còn có lương tri và bất cứ dân tộc văn minh nào khi đụng phải đối phương thuộc loại này một khi càng kéo dài cuộc chiến chỉ càng thêm thất bại, càng đánh càng bại. Họ chỉ có thể thắng với kẻ lương tri còn thức tỉnh.
Trong bối cảnh thế giới chỉ có cùng thắng, không có kẻ thua, một thế giới trong quan hệ ‘sống với’, kẻ bá đạo vô tâm không bao giờ chịu khuất phục trừ khi chúng không còn tồn tại, đây là điểm đặc trưng của đạo đức nhân loại cuối thế kỷ hai mươi và đầu thế kỷ 21, trước khi nhân loại chuyển qua một nền văn minh khác như thay đổi về gene, cấu trúc di truyền, nhân bản vô tính thành công và các mối quan hệ với người ngoài hành tinh…
Như bao lời thề trên thế gian này mà vốn con người dễ quên cùng thất hứa, ngày 21 đến 25-4-1975, Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu bị áp lực từ nhiều phía phải tuyên bố từ chức, chuyển giao quyền hành cho Phó tổng Thống Trần Văn Hương để ra ngoại quốc, bỏ lại đằng sau những gì thiêng liêng mà Ông đã từng long trọng tuyên đọc lời thề khi nhậm chức Tổng Thống: sẽ sống chết bảo vệ đến hơi thở cuối cùng. Quê Hương, Chiến Hữu và Đồng Bào. Nghĩa là với những gì Ông từng ‘sống với’.
Ngày 23-4-1975: tại Hoa kỳ, Tổng Thống Gerald Rudolph Ford – Tổng thống thứ 38, duy nhất của Hoa Kỳ không hề được dân chúng, cử tri bầu vào chức vụ Tổng Thống phát biểu "Chiến tranh Việt Nam kể như chấm dứt". Tiền đồn chống cộng cuả Mỹ tại Á Châu, nghĩa là chính phủ Hoa Kỳ dứt bỏ những gì họ đã từng liên minh với ‘sống với’.
Ngày 28 - 4 – 1975, bị áp lực nặng nề cũng từ nhiều phía, Tổng Thống Trần Văn Hương phải trao quyền hành cho Tướng 4 sao Dương Văn Minh, người đã đóng vai chính trong vụ đảo chính lật đổ Tổng Thống Ngô Đình Diệm tháng 11 năm 1963, để cho chính quyền Mỹ đổ quân tác chiến vào Nam Việt Nam và lãnh đạo cuộc chiến tranh ở đây theo kiểu "chiến tranh nhà giàu cuả Mỹ " nhưng hoàn toàn bị vô hiệu đối với kiểu "chiến tranh nhân dân - People's War " không có mục tiêu, không trận tuyến, lẫn lộn với nhân dân của cộng sản. Nghĩa là Ông Nhà giáo làm chính trị này cũng từ bỏ những gì ông đã từng ‘sống với’… cho dù Ông đã có lời thề.
Tướng Dương Văn Minh lên làm Tổng Thống theo đúng với sự sắp xếp cuả Hà Nội, qua trung gian cuả người em ruột Dương Văn Nhựt, sĩ quan cao cấp cuả cộng sản, đã có liên lạc với Dương Văn Minh từ hồi Tướng Minh được Ông Diệm cho thăng Trung Tướng sau khi Tướng Minh đánh tan các lực lượng giáo phái vũ trang ở miền Tây. Chuyện đó bại lộ. Tướng Minh, vì có công trạng, và Phó Tổng Thống Nguyễn Ngọc Thơ, người bà con, cùng quê quán xin ân huệ, nên được hai Ông Diệm, Nhu tha tội, chỉ bị mất chức cầm quân, ngồi ghế Tổng Thanh Tra hữu danh nhưng vô thực. Tổng Thống Dương Văn Minh luôn luôn phải nhận lệnh qua điện thoại với Ông Thích Trí Quang, một nhân vật trong hàng lãnh đạo tôn giáo, người gốc Bắc Việt, đã 2 lần bị Tây bắt từ hồi chiến tranh Việt-Pháp vì tình nghi hoạt động cho Việt Minh cộng sản, người đã lãnh đạo dân chúng đấu tranh tôn giáo lật đổ Ông Ngô Đình Diệm, nay tiếp tục chống lại chính quyền Thiệu - Kỳ - Vào năm 1966 ở Miền Trung Việt Nam, nhưng cuối cùng bị Tướng Không Quân Nguyễn Cao Kỳ, với cương vị Thủ Tướng, cùng tôn giáo với Ông, cho quân đội và quân cảnh từ trong Nam ra dẹp tan, bắt Ông Thích Trí Quang nhốt lại, dẹp yên chuyện đấu tranh rối loạn lung tung, làm nát bét xã hội miền Nam, hoàn toàn chỉ có lợi cho cộng sản.
Tướng Dương Văn Minh, một Tướng đánh giặc giỏi nhưng hoàn toàn không biết gì về chính trị, lại nhẩy ra làm Tổng Thổng trong giai đoạn nước sắp mất, với 1 cổ 2 tròng, nhận lệnh từ Thích Trí Quang lẫn đại diện cộng sản Hà Nội. Ông lên tiếng tuyên bố ‘đầu hàng vô điều kiện’ mà thôi.
Quả là cả hai Ông Đại tướng và Đại sư này đã ‘sống với’, nhưng chỉ ‘với tới’ những gì không tự sức mình mà trông vào sức người, như nhảy trốn vào các cơ quan thuộc Sứ Quán tình báo Mỹ thời rất giỏi, mắt sáng lên khi nhận tiền thưởng của CIA, theo các tài liệu ghi lại về biến cố đảo chánh 1963, Thượng tọa Trí Quang nhận tiền thưởng của CIA cũng gần bằng với số tiền thưởng của Mỹ cho các tướng lãnh đã lật đổ Tổng Thống Ngô Đình Diệm.
Dương Văn Minh, qua hệ thống truyền thanh, tuyên bố đầu hàng vô điều kiện... Thế là nước mất, nhà tan, đau buồn, uất hận vì... mất hết ! mất hết ! mất cả thể xác lẫn tâm hồn... đối với người miền Nam và tan biến hy vọng sẽ có một ngày sống dưới chế độ Tự do của người dân miền Bắc.
***