TÂM LÝ THẦN KINH CHIẾN TRANH VIỆT NAM

Nguyễn Quang

Chương 34

Mùa Hè Đỏ Lửa

            Năm 1972, Hà Nội tung vào miền Nam những sư đoàn tinh nhuệ, thiện chiến nhất nhắm đánh vào Quân Khu I, lãnh thổ địa đầu của Nam Việt Nam, cho 15 ngàn quân của Sư Ðoàn 304 tràn qua vĩ tuyến 17, dưới sự yểm trợ cuả pháo binh và hoả lực phòng không trang bị hoả tiễn địa không SAM-2 cuả Liên Sô, sau ba ngàyđêm dội những trận bão lửa pháo binh và hoả tiễn. Sư Ðoàn 3 Bộ Binh VNCH là sư đoàn mới thành lập, trong đó chỉ có trung đoàn 2 bộ binh nòng cốt là tương đối thiện chiến, còn hầu hết là tân binh, lính mới, và vị tư lệnh sư đoàn là trung đoàn trưởng mới được vinh thăng Chuẩn tướng, nên quả là quá khó khăn trong vai trò mới. Cộng sản đánh chiếm tỉnh lỵ Quảng Trị, mở đường xuống Huế rồi sẽ phối hợp với các đơn vị chính quy Bắc Việt, xâm nhập từ đường mòn Hồ Chí Minh, cũng như các lực lượng vũ trang địa phương, để chiếm Quân Khu I. Ngoài mục tiêu quân sự, cộng sản còn nhắm vào những mục tiêu chính trị và ngoại giao to lớn, quan trọng hơn tạicuộc Hoà Ðàm tại Paris để quân đội Mỹ ra đi trong danh dự.
Tỉnh Quảng Trị bị chiếm, cộng sản cho xe tăng T-54 cuả Liên Sô dẫn đầu, Bộ Binh và cơ giới kéo xuống Huế theo quốc lộ I, được pháo binh và hoả tiễn 122 ly cuả Trung Quốc dọn đường. Quân cộng sản tiến về Huế như đi vào chỗ không có người. Dân chúng Quảng Trị thoát chết khi qua khỏi "Ðại Lộ Kinh Hoàng"tràn xuống Huế, trong khi dân chúng Huế cũng xô nhau bỏ chạy vì dân ở đây làm sao quên được vụ tàn sát ghê gớm với những mồ chôn tập thể trong dịp Tết Mậu Thân - 1968 ! Trung tướng Hoàng Xuân Lãm, Tư Lệnh Quân Ðoàn I hoảng hốt, cầu cứu liên tục về Dinh Ðộc Lập ở Sài Gòn: Tuyến đầu bị phá vỡ thì địch quân sẽ thừa thắng xông lên dễ dàng với tinh thần quyết chiến, quyết thắng.
Cho tới khi đài phát thanh loan báo: Tướng Ngô Quang Trưởngđược điều động từ Quân Khu 4 ở trong Nam ra, nắm chức Tư Lệnh Quân Ðoàn I và Vùng I chiến thuật thay thế Tướng Lãm,dân chúng đang hỗn loạn bỏ chạy khỏi thành phố Huế cùng đồng thanh la lên "TướngNgô Quang Trưởngvề làm Tư Lệnh Quân Ðoàn I, bảo vệ Huế và chiếm lại Quảng Trị thì bà con không có chạy đi đâu nữa cả! "
Tướng Ngô Quang Trưởngvề Huế, chỉnh đốn lại quân ngũ, tái phối trí lực lượng, kêu gọi dân chúng an tâm, xin tăng phái lực lượng tổng trừ bị: Nhẩy Dù, Thủy Quân Lục Chiến từ Sài Gòn bay ra. Thế rồi trước sân cờ Phú Văn Lâu, Cổ Thành Huế, Ông đã thề trước ba quân " Sẽ chiếm lại thành phố Quảng Trị trong thời gian ngắn nhất”. Dưới quyền Tư Lệnh cuả Tướng Ngô Quang Trưởng, Quân Ðội Việt Nam Cộng Hoà đã anh dũng chiến đấu, chặn đứng những sư đoàn thiện chiến, lẫy lừng nhất cuả cộng sản Hà Nội, trước sự ngỡ ngàng cuả dư luận trong và ngoài nước. Cổ Thành Quảng trị đã được chiếm lại. Quân cộng sản đành tháo chạy trở ngược về bên kia vĩ tuyến 17.
Tướng Ngô Quang Trưởng và quân sĩ cuả Ông đã bảo vệ được Huế, chiếm lại thành phố Quảng Trị đúng như lời thề trước sân cờ Phú Văn Lâu ngày nào.
Trên tờ báo Time của Hoa Kỳ, đã từng đăng những dòng cảm nghĩ cuả Ðại Tướng Norman Schwarzkopf, Tư Lệnh Chiến Dịch "Bão Sa mạc – Desert storms" chinh phạt hung thần Saddam Hussein cuả xứ Iraq đầu thập niên 1990, đại để như sau “Hồi còn chiến đấu ở Khe Sanh thuộc lãnh thổ Quân Khu I Việt Nam Cộng Hoà, với tư cách là một trung tá tiểu đoàn trưởng Nhẩy dù cuả Hoa Kỳ, tôi đã học được ở Trung tướng Ngô Quang Trưởng, Tư Lệnh Quân Khu I VNCH rất nhiều kinh nghiệm quý báu trong nghệ thuật chỉ huy cũng như tác chiến. Những kinh nghiệm đó đã giúp tôi rất nhiều, ngay cả mấy chục năm sau, trong Chiến thắng Bão Sa Mạc - Desert Storms' Victor”.
Khó có cảnh tuyệt vọng thương tâm nào lớn hơn cảnh cha mẹ quỳ bên những đứa con thơ chết trên tay mình, người chồng quay lưng lại mới đó vợ mình cùng con đã chết, hay cảnh ngược lại với những người thân máu me tan xác từ những đợt pháo của Việt cộng nã vào dân lành và khi không còn ai sống sót cũng là lúc có thể Thượng đế đang quay nhìn lại chủng loại mà Ngài đang tạo ra chúng đang làm gì… Nhưng, có khi nào những lãnh tụ vĩ đại luôn bám giữ ánh hào quang gọi là vì nước vì dân đã nhìn lại thực tế những gì do chính mình gây ra…Chắc chắn sẽ không có câu hỏi về phần trách nhiệm của lãnh tụ trước những thảm cảnh cùng hậu quả thảm hại mà các công dân gánh chịu. Tất cả nếu có chỉ là những giọt nước mắt ngụy tín để tự ru ngủ chính mình.
Và ngàn xưa âu cũng thế ư? Hình ảnh những người phụ nữ bị mê hoặc trong chiến tranh qua những lời mỵ dân của các lãnh tụ cộng sản, rồi chính họ là những người chôn sống chồng con mình hay làm công việc nhặt xác người thân qua câu chuyện ‘vào đầu năm 1951, Pháp bắt người chồng đi lính Ba-ti-giăng. Lúc này người vợ đã là một cán bộ cộng sản tên Phạm Thị Nhật đứng trước hai sự lựa chọn: Một là phải chính thức tuyên bố bỏ chồng, hai là vận động để anh Quýnh rời bỏ hàng ngũ.  Nhật đã sắp xếp cho cô em chồng là đội viên du kích nhắn với chồng về gặp chị. Đêm ấy, chị đã thuyết phục được phu quân trốn lính để lên Phú Thọ sống cùng bố vợ và em vợ. Thế rồi lính Pháp hành quân bất ngờ vây ráp và bắt được anh trên một căn gác tại một cơ sở bí mật. Chúng lôi anh về bốt tra khảo, bắt chỉ hầm bí mật của chỉ huy du kích. Anh bị bắn chết bêu đầu ở chợ Chuông để uy hiếp dân chúng và Việt cộng. Người vợ âm thầm cùng gia đình lấy xác về chôn... 

***