Chương 18
Nạn nhân chiến tranh luôn trong ám ảnh sẽ bị giết …
Ở những khu tập trung vào thời chiến tranh, các Thị Xã, Thành phố của miền Nam trở thành khu an toàn, nhất là vào ban đêm không sợ Việt cộng vào khủng bố, bắt cóc, ám sát. Nơi đây cũng đầy dẫy các em bị cụt chân, chột mắt hay bao thương tích trên người. Sau chiến tranh còn thêm đội thiếu nhi ở nông thôn bị đạp phải mìn từ tàn tật đến mất mạng. Thậm chí do cuộc sống quá khó khăn phải đi đào và cưa bom mìn bán ve chai, sắt vụn phải tử thương.
Hằng ngày thêm nhiều hơn có tiếng khóc than và kêu thành tiếng “nghiệp báo, nghiệp báo”.
Nhiều người nhảy ra giữa đường và quát lớn một cách giận dữ nhắm vào những ai đi ngang qua: ‘đồ quỷ đỏ đã cướp chồng tao, con tao, quân ăn cướp, tay sai cho Nga Tàu... Mặc ai nấy nói, hành khách lại đi tiếp, chiến tranh leo thang cùng sự điên loạn của con người trong chiến tranh qua bao đau thương, mất mát trở thành phổ biến và dường như làm chai lòng người và những trường hợp kia đó chính là hiện tượng ảo giác về lời nói của mình.
Ảo giác là tri giác như có thật về một sự vật, một hiện tượng không hề có trong thực tế khách quan gần như một thái độ ngụy tín. Ảo giác nầy xuất hiện và mất đi không phụ thuộc theo ý muốn của nạn nhân. Ảo giác có thể kèm theo rối loạn ý thức như mê sảng hoặc kèm theo rối loạn tư duy như hoang tưởng.
Người bệnh tiếp nhận ảo giác như một sự vật có thật trong thực tại, không phân biệt được ảo giác với sự vật thật.
Những sự khó khăn từ sự kém hiểu biết khi nắm quyền, việc nắm quyền kiểm soát một nửa đất nước Việt Nam sau năm 1954 đã đặt cho chính quyền Hồ chí Minh một số vấn đề mà trước đó họ không phải lo lắng đến. Đặt chất nổ phá hủy đường ống dẫn nước dễ dàng hơn nhiều so với việc điều hành một nhà máy lọc nước, cũng như là đặt mìn phá hủy đường rầy dễ dàng hơn là bảo trì đường rầy để xe lửa có thể tiếp tục chạy. Ngoài ra việc vào thành phố với những điều kiện sinh hoạt sung túc đã là những quyến rũ khó có thể cưỡng lại đối với những cán bộ quen với cuộc sống khắc khổ trong lúc kháng chiến và con đường dẫn đến tha hóa hưởng thụ ngay lập tức trỗi dậy theo những đòi hỏi từ dục vọng khả giác.
Các công dân nghĩ rằng mình vẫn luôn sẽ hạnh phúc, giữ những chức vụ quan trọng trong tổ chức xã hội... nhưng thực tế đang là một nạn nhân của chiến tranh với một tương lai đầy bất trắc, không thể lường trước được việc gì sẽ xảy ra.
Có thể liệt kê cả trăm ngàn công dân thuộc loại này, chỉ riêng tại duyên hải miền Trung Việt Nam. Họ bị ám ảnh, sợ hãi… Song trên miệng lúc nào cũng lầm bầm, có khi la lớn với những từ: giết giết, hận thù, ta sẽ trả thù…
Ảo giác giả cũng như ảo giác thật mang tính chất cụ thể, nhưng khác với ảo giác thật là hình ảnh ảo giác không phải từ ngoài đến mà lại khu trú trong đầu, từ trong cơ thể phát ra, bệnh nhân nhận thức được chúng không phải bằng giác quan mà bằng trong ý nghĩ. Các nạn nhân chiến tranh thuộc loại này, lúc nào cũng như nghe có tiếng nói từ trong đầu. Họ bị phe bên này hay bên kia bắt và tra tấn quá sức chịu đựng của con người nên hậu quả mắc chứng trầm uất, lúc nào miệng cũng lầm bầm như đang nói chuyện với người yêu, hoặc với Thần thánh, thích ngồi một mình, mắt nhìn lên trời hay nhìn chăm chăm xuống mặt đất như đang nghe lời đối thoại. Họ lầm bầm như đang nghe và đáp lại lời của những người ngoài vũ trụ. Có người luôn kể cho mọi người nghe rằng đã vừa nghe tiếng nói của các vị tiên và mách bảo. Khi có tiếng thoảng qua lùm cây, bụi cỏ... họ cho đó là hiện tượng có tiên thánh đi ngang qua.
Khi họ ngủ bên đường, khách bộ hành có thể nghe từ trong giấc ngủ của nạn nhân chiến tranh đầy những câu thốt lên trong ngái ngủ như: chúng giết tôi, chúng giết tôi... và tôi đã nghe rõ tiếng lên cò bóp đạn của bọn chúng. Thật sự những âm thanh ấy chỉ có từ trong tiềm thức của các nạn nhân này hay từ chuyện bị nạn của thân nhân họ.
Có trường hợp nhảy xuống giếng tự tử và được cứu sống. Trả lời câu hỏi tại sao, họ bảo: có tiếng gọi hãy làm như thế vì trước sau gì cũng lạc đạn mà chết. Có trường hợp thắt cổ tự tử, và được phát hiện kịp thời. Họ đều trả lời: có tiếng gọi hãy làm điều đó để phản đối chiến tranh gây nên bao tai họa cho con người.
Và có người luôn cầu nguyện “Nữ vương hòa bình sẽ thắng, Nữ vương hòa bình sẽ thắng“… Tất cả các nạn nhân nầy luôn trong sự sợ hãi, ám ảnh ai đó sẽ giết họ và người thân.
***