................VIETLUAN.ORG

....................Diễn đàn Đại Học Nhân Quyền Việt Nam

Trang chủ - Tác giả - Tham luận - Truyện ngắn - Tác phẩm - Thơ - Videos thời sự- Videos âm nhạc - Liên hệ - Quảng cáo

  ĐẠI HỌC
NHÂN QUYỀN VIỆT NAM
 
 
 
 


 


Người phụ nữ hạng hai

Truyện ngắn

Nguyễn Quang

 

Mỗi cuộc đời là một dòng sông và con nước nào cũng có chỗ đục, chỗ trong cho đến khi ‘nước đi ra biển lại mưa về nguồn’ qua một vòng sinh thái tự nhiên của con tạo với mỗi người ‘ai có qua cầu mới hay’ nên nếu có thể được ai cũng sẽ kể chút tâm sự của chính mình.

Người phụ nữ ngoài ba mươi tuổi đời này tâm sự ‘cuộc đời tôi là một chuỗi dài những ngày tăm tối, từ sai lầm này đến nhầm lẫn khác và rơi tự do từ vực thẳm này đến hố cùng nọ. Ba mươi sáu năm cuộc đời có lẽ chưa bao giờ được cái nhìn trọn vẹn bao dung trong mắt người khác.

Sinh ra trong một gia đình đông con, thuộc miền Nam Việt Nam, từ nhỏ chị đã bị thiệt thòi nhiều về vật chất cũng như tinh thần. Từ gia đình đến xã hội như có quy luật ẩn tàng này ‘để đoàn kết bên trong phải tạo kẻ thù bên ngoài’ và trường hợp chị ngược lại, ngay trong gia đình tấm thân bé bỏng của chị như hình ảnh của sự vụng về luôn được nhắc tới để anh chị em trong nhà làm gương nên tránh hầu tạo nên sự đoàn kết của gia đình.  

Khi lớn lên dù trong thời Việt Nam hòa bình nhưng chị cũng không được đến trường cho đến ngày bị cha mẹ ép gả cho một người trong làng, quả thật hôm chuẩn bị về nhà chồng chị nhìn vị hôn thê trong ánh mắt thật xa lạ cho dù có nhiều lời khuyên trước đó ‘rồi mọi sự sẽ quen đi và vợ chồng sẽ sống với nhau trong cái nghĩa’. Chị yên tâm về nhà chồng trong ước vọng sẽ có một cuộc đời hạnh phúc!

Nhưng ước vọng từ vực thẳm này để vượt qua đến một thiên đường quả là một ảo tưởng với chị. Những vết sẹo bị chính cha mẹ và anh em trong nhà còn hằn vết sâu trên thân người chị và nay với anh chị em nhà chồng cũng như cha mẹ chồng dường như không ai xem chị là con người, được gần các Chùa Sư Sãi gốc Miên, chị cũng hỏi han và các Thầy đều giải thích có nét chung ‘cuộc đời này như thân phận nghiệt ngã của con hiện tại, đó là cái nghiệp mà con phải trả từ nhiều kiếp trước’… Chị đành nghĩ bụng thôi thì sống trả thác về… chỉ tội nghiệp cho những đứa con lần lượt ra đời, chị nghĩ.

Vào một buổi chiều họ đẩy chị ra khỏi nhà không bằng súc vật nuôi trong nhà chỉ vì lý do sau kỳ sinh nở chị không còn đủ sức làm những việc đồng áng nặng nề. Người phụ nữ hạng hai nằm bất tỉnh trên đường lộ cho đến khi nhận được tin nhắn người mẹ ruột đã cùng vài láng giềng khác đến khiêng về gia đình. Cũng từ đó theo lời chị xem như đã thoát được cảnh làm dâu của một đại gia đình nông dân dù chị vẫn biết rằng người chồng kia rất thương chị nhưng lại là một anh chồng nhu nhược!

Khi trở lại bình thường chị kiếm một cái nghề ít vốn nhất, đó là buôn bán lá chuối, thế là chị quen với một nhà làm bánh và người đàn ông này chăm sóc chị ân cần khiến chị ngã lòng và có được một cháu gái, nhưng trong quá trình qua lại chị đã bị những trận đánh ghen khiếp đảm, nhưng rồi nhớ đến những lời của Vị Sư nọ nên chị xem đó cũng chỉ là những nghiệp phải trả và khi nào trả xong, đó là câu hỏi luôn đặt ra với người nữ quá bất hạnh này thế thôi!

Nhưng trong lòng chị một thứ nhận thức bé mọn của người chân chất, chị biết rằng mình đã bị biến thành thứ đồ chơi của người chủ vựa lá kia và chị biết dừng cuộc chơi này. Nhưng với tuổi mới đó đã ba mươi như có một sự thôi thúc từ nhục nhục thân xác đến sự cảm thấy cô đơn, cả hai đứa con sinh ra đều bị những người cha của chúng giữ lại, giờ đây chị mong ước đi tìm cho bằng được người đàn ông đích thực của đời mình cũng để trả cái nghiệp… Chị lên thành phố theo phong trào gái miền Tây có chồng Hàn quốc…

Tại thành phố chị không tìm đường dây có chồng ngoại vì nghe kể lại các kết cuộc hôn nhân với người người nước ngoài, chị không dám nghĩ đến vì như con chim đã bị tên bắn ‘với người trong nước lại không thương nhau làm sao bọn Hàn Đài… chúng thương mình được’. Nên chị lẳng lặng tìm đến làm việc tại một quán nước mà chị nghĩ trông có vẻ đàng hoàng và đúng là nghiêm túc thật, nhưng người đàn ông chủ quán đã trang trọng đề nghị ‘ông mong ước có một người con trai nối dõi tông đường và ông muốn nhờ chị giúp…’ . Nhận thấy sự chân tình nhất là biết rõ vợ ông chủ quán đã qua đời cách đây không lâu, chị nhận lời. Thế là chị trở thành vợ chính thức của một cơ sở khang trang. Yên tâm! Chị suy nghĩ như vậy có thể dừng chân nơi đây đến trọn kiếp người.

Như bao người mẹ chị nhớ các con và đi tìm thăm từng cháu một trong điều kiện kinh tế đã khá vững như hiện tại. Khi về đến quê nhà xa tít tận miền cực Nam, nay không còn qua phà nữa, thời gian đã rút ngắn lại, những chiếc cầu Mỹ Thuận, Cần Thơ…Ôi đẹp quá! Cuộc đời này cũng còn có những cái đẹp ít ra là bên ngoài của các thứ bề nổi của cuộc đời.

Chị gặp lại con cái mừng rỡ, nhưng vào mỗi chiều chị bắt đầu sốt, chảy máu cam thường xuyên, da thịt nổi mẩn đỏ… Người phụ nữ đi xét nghiệm và kết quả dương tính HIV…. Chị không hốt hoảng vì tôn giáo đã giúp chị bình yên ‘cái nghiệp sắp hoàn tất’. Sau khi từ giả mọi người xem đây cũng là lần cuối, chị thu xếp trở về thành phố báo cho người ‘chồng’ muốn có con với chị và đã mãn nguyện với một cậu con trai. Người đàn ông này nói rằng đã biết rõ chuyện ấy vì bà vợ chính của ông đã qua đời về chứng này và ông muốn có con trước khi cũng ra đi.

Cả hai được biết đã vào một cơ sở từ thiện của các Xơ Bác Ái Vinh Sơn chuyên giúp những người bị chứng bệnh thế kỷ cho đến lúc ‘trả xong nghiệp’. Một câu nói đơn giản nhưng là một giá trị tinh thần vô cùng to lớn với họ.

Nguyễn Quang