Luật với lệ!
Truyện ngắn
Nguyễn Quang
Hai cha con ông Rẽ và Sóng vào trung tâm thành phố, việc đầu tiên là tìm một chỗ giữ xe giữa nơi đô hội này, nếu không quen đường phố rất khó tìm ra. Họ nhìn về phía thương xá Tax, một trung tâm thương mại lớn không thể không có hầm giữ xe. Và đúng vậy, thế là cả hai cùng yên tâm bách bộ băng qua đại lộ Nguyễn Huệ, mặt trời chưa lên cao lắm nên khu này vẫn còn thoáng mát, những tòa nhà cao tầng trở thành những bóng che cho những con đường nằm sâu với những dòng người dày đặc bên dưới.
Kìa Nhà hát lớn của Thành phố, ngày xưa là Quốc Hội của chế độ Tự Do miền Nam, trước mặt là một công viên, họ ngồi trên những chiếc ghế đá, Sóng mới hỏi người cha:
- Ngồi ở đây để làm gì vậy cha… hình như cha đang nhớ về quá khứ phải không… lúc còn sinh viên cha có đưa Mẹ đến nơi này phải không…
- Rất có thể nhưng đã lâu quá rồi – Người cha đáp.
- Cha nhìn kìa giữa hai hàng ghế là những bảng tuyên truyền hình vuông xếp thành khối tổng thể như một cổ quan… cha có nhận ra không… và đứng trên thềm Quốc hội nhìn xuống nó giống chiếc quan tài đặt giữa thành phố lắm…
- Ừ, con giàu trí tưởng tượng, nhưng nói đúng quá… Hồi thời cha thì toàn kẽm gai bọc quanh trước sau Quốc hội báo hiệu sắp có quan tài còn bây giờ không cần báo hiệu cho ai cũng thấy… (ông có vẻ trầm ngâm).
Khách sạn Caravelle cao sừng sững khiến tòa nhà Quốc hội xưa lọt tõm sâu bên dưới đồng hành cùng nhà hàng khách sạn Cintinental còn gọi là Đại Lục được xây theo lối kiến trúc của Pháp. Trong phân nửa khách lữ hành ở khu trung tâm Sài Gòn này là người nước ngoài, họ đến Việt Nam để vui Xuân cũng như tìm hiểu Tết cổ truyền của người Việt Nam và quanh năm bình thường vẫn vậy với một số người ngoại quốc mà người dân bản xứ gọi là ‘Tây ba lô’… Tất cả đều vui hầu như ai cũng có nụ cười như người Việt bao giờ cũng lạc quan.
- Ở đây người ta ăn mặc thỏa mái quá hả cha… hay nơi đây thuộc một nền văn minh khác... giống trên net quá, con vào các tiệm net đều một loại hình ảnh như thế này… cha ngồi nhà đọc sách còn bây giờ họ đọc trên net hết… và đang đọc nhiều khi nó đổ xuống những cảnh ‘rửa mắt’ cũng 'dzui dzui…'
- Cha còn nhiều chuyện nhà nữa...
- Một hôm bọn con vào chat gặp một bác lớn tuổi hơn cha nữa cơ đang ngồi xem phim đặc biệt quá say mê cho đến khi nhận ra chúng con đang tò mò xem ‘cụ’ làm gì…thế? Ông la toán lên ‘chúng bay mất dạy quá… về hỏi bố mẹ chúng bay ‘nếu không dâm sao hóa ra hiền… mà chúng bay cười tao’. Người chủ tiệm trẻ phải đến can ngăn ‘các em không nên ồn ào… Bác đang làm công việc nghiên cứu’, chứ có làm bậy gì đâu mà các em cười…’
Người cha im lặng không nói gì, ông liên tưởng đến vụ án đang xảy ra tại một tỉnh nọ khi ông hiệu trưởng hiếp dâm hàng loạt học sinh và khi các em bị bắt vào tù chúng lại khai toạt ra tất cả từ số điện thoại đến chức vụ gồm từ Chủ tịch uỷ ban nhân dân tỉnh Hà Giang đến ông trưởng ban tổ chức công an tỉnh, các cán bộ công an tỉnh như em ruột giám đốc công an tỉnh, giám đốc ngân hàng tỉnh, giám đốc hải quan cửa khẩu… đều là những kẻ đã ép các em làm tình với họ nhiều lần qua môi giới của hiệu trưởng dâm ô Sầm Đức Xương.
Các em nói rõ là một số bạn cùng lớp đã bị ép buộc như thế, và các em chịu đựng nhục nhã chỉ vì sợ bị đánh tụt điểm, sợ bị đuổi học, sợ bị gia đình mắng, sợ cha mẹ buồn lòng, các em không hề vì tiền. “Thầy Xương dặn họ cho tiền thì nhận, không cho thì thôi, luôn phải vui cười với họ”. Các cháu được xem phim sex với các ông ấy…
- Cha đang nghĩ gì vậy… Chúng con hỏi nhau ‘tất cả những người hiền là như vậy hay sao Ông Bà mình lại có câu như thế… Không ai trả lời cho chúng con hết. Cha đọc sách nhiều thử trả lời một cách khoa học cho chúng con với…
Người cha không trả lời, ông nhìn lại từng căn phố giữa trung tâm từ khách sạn Rex đến trên nóc Tòa Đô Chính ngày xưa thời Đệ Nhất Cộng Hòa treo hình của vị lãnh tụ nào… với từng tòa nhà như hiện ra cùng tên sở hữu chủ của nó. Ông nhấn mạnh với thương xá Tax ngày xưa lúc cha còn sinh viên mỗi Chúa Nhật hay đến nơi đây để ngắm người đẹp, đặc biệt mỗi gian hàng đều có các hoa khôi tuyệt trần... và các bạn hữu của cha còn nhớ tại một quầy hàng có hai chị em đẹp nhất, không ai biết tên họ là gì… vì thường chỉ ngang qua rồi quanh lại để ngắm… ai cũng nghĩ cao quá đời sinh viên làm sao với tới nên không ai dám ngỏ lời…
- Hồi nãy cha nói Quốc Hội… vậy ngày xưa họ làm gì nơi đó vậy?
- Họ làm luật…
- Có như Cảnh sát giao thông bây giờ không… chỗ nào tiện thì làm, cần gì phải một nơi đẹp như thế… bây giờ làm luật nghĩa là ăn hối lộ… đó, cha biết không.
- Không thế đâu, đó là công việc soạn thảo nên những qui định để người dân tuân theo…
- Còn chính quyền nhà nước không tuân phải không cha…
- Con lại hay đặt ngược vấn đề, cả chính quyền và các công dân đều chấp hành.
- Cha nói còn thiếu đó, Đảng phải là trên hết mà không chấp hành thời làm sao dân chấp hành… và chúng con được nghe những người giàu có cũng như các lãnh tụ thích gái còn trinh tiết lắm... phải không cha?
- Sao con lại chuyển sang chuyện khác nữa rồi...
- Có những chuyện khó nói nhưng sẵn đây con hỏi cha luôn thể...(Sóng hơi ngập ngừng)
- ... Mấy đứa bạn con dùng chữ ‘chơi’ xong rồi họ thủ tiêu luôn… Có phụ nữ người Mỹ ăn thịt tới sáu ông chồng đó là người ‘bình thường’ quý hồ các lãnh tụ vĩ đại... Đúng vậy không cha… Chúng nó còn bảo bây giờ các chiêu đó rất phổ biến ‘học tập theo gương đạo đức của Tần Thủy Hoàng, lúc chết các mỹ nữ cũng phải chôn theo...’ Thực tế giờ đây, cha thấy không… giới trẻ Việt Nam ngày nay đang áp dụng theo kiểu đó khắp các tỉnh thành nhất là ở miền Bắc…
Người cha im lặng, có vẻ tư lự… nếu nói ra sự thật không chừng con ông có thể bị tống vào các trại dưỡng giáo, nó giống như các trại tập trung của người lớn và loại này dùng cho trẻ vị thành niên. Trong sự chậm rãi ông bảo:
- Sự thật là như vậy, nhưng có những cái thật đến quá sớm sẽ không hay…
- Cha nói sao con không hiểu…
- Cuộc đời có những cái biết nhưng không cần phải hiểu… vì sẽ không hay ho gì cả…
- Như vậy biết các ông ấy giết vợ, giết con… còn cách giết ra làm sao không nên tìm hiểu, phải không cha…
Hai cha con cùng dạo trên đường Tự Do nay là Đồng Khởi đến Công Trường Kennedy, có một thời gian đổi thành Công xã Paris, giữa quảng trường trước Nhà Thờ Đức Bà là tượng đài Nữ Vương Hòa Bình, lúc nào cũng có người cầu nguyện và du khách thích dừng chân chụp hình, vào lúc xảy ra hiện tượng Đức Mẹ khóc, có cả xe vòi rồng chống biểu tình của công an đến ‘cầu nguyện’ cùng đông đảo lực lượng canh phòng chìm nổi.
- Trở lại chuyện làm luật, đó là quý vị đại diện dân họ soạn những gì vậy, thưa cha… Họ có soạn luật đi đường hay không, nhưng sao hơn nửa thế kỷ qua từ khi gọi là tuyên bố thành lập nước mà đến nay người dân vẫn đi lại lộn xộn không đúng luật… nhất là Cảnh sát giao thông chờ kẻ hở của luật để ‘làm luật’…
- Ô con ơi… cái gì thế giới có Việt Nam có hết nhưng toàn là cái không hết, cái thừa của thiên hạ… nghĩa là vẫn mãi lẽo đẽo theo đuôi những gì lạc hậu từ Tàu đến Tây và tệ hại nhất vẫn là những cái mệnh danh ‘xã hội chủ nghĩa ưu việt nhất’ trở thành việt vị thảm hại vô cùng.
- Vậy cần gì phải luật pháp, cứ theo lệ làng như Ông Bà Tổ Tiên…
- Nhưng con ơi, lệ cũng là một thứ luật pháp đã trải qua thời gian rồi thấm vào người dân và họ tuân giữ như những luật tự thân: tôi sinh ra làm người phải kính Trời, thảo kính cha mẹ, không được trộm cướp, giết người… không làm chứng dối…
- Ô con hiểu nhưng trong trường hợp này không cần phải biết… Chỉ cần yêu người như chính mình thì lúc đó mọi luật lệ sẽ khai thông trong sự khởi đầu, con mới học chữ New thinking và áp dụng trường hợp này thật hay, phải không cha… Bao lâu con người còn cứ mãi tìm cách hãm hại nhau, luật pháp sẽ nhảy lung tung vì con người sẽ cố biện minh cho chuyện giết người.
Chiếc đồng hồ trên Tòa nhà Tổng Bưu chính Viễn thông điểm 12 giờ trưa cùng tiếng chuông Nhà thờ Đức Bà điểm lên đúng chừng ấy tiếng trong ánh nắng tỏa khắp lòng chảo trung tâm, trên kia những tòa nhà cao tầng với những cửa kính màu xanh như làm dịu bớt đi những lời cầu tha thiết nơi vũng sâu từ lòng chảo Nhà Thờ Đức Bà Sài Gòn.
Nguyễn Quang.
|
| |
|
|
|
|
|
|
| |
|
| |
|
| |
|
|