PHẦN MỘT
CHƯƠNG 3e
RỐI LOẠN HOẠT ĐỘNG BẢN NĂNG.
- Hành vi xung động: khác với hành vi ám ảnh, các hành vi xung động xuất hiện đột ngột, không có sự kiềm chế từ bên trong. Các hành vi nầy xảy ra vô cớ, vô nghĩa và mãnh liệt.
-Cụ thể:
-Tù nhân Trần Tích, án trên mười năm, tuổi bốn mươi, thường vào giữa trưa trời nóng bức, tù nhân nầy cởi quần áo và la lớn trong phòng giam, anh ta la lớn chửi rủa như đang đánh đá với ai vậy. Thế là vào những buổi trưa như thế, mọi người trong phòng giam đó không ai nghỉ ngơi gì được cả, song các bạn tù cũng như cán bộ đều thông cảm vì tù nhân nầy bị mù.
-Tù nhân Trung còn có tên gọi là Trung Lai, án chung thân, tuổi ba mươi, đã nhảy xông vào đánh các bạn tù đi tự giác về lại trại giam, vừa đánh các bạn mình một cách tàn nhẫn còn hô: -”đánh cho nó chết, đánh cho nó chừa”. Các tù nhân tự giác nầy cũng là tù lương tâm lâu năm và gần hết án được đi rộng rãi ra bên ngoài, khi trở về trại bị nghi nghờ là làm mất danh dự tù chính trị như mua bán đổi chác.v.v. Trung Lai là một thành viên thuộc nhóm thanh trừng nầy. Còn các giám thị trại giam thì mặc sức cho tù chính trị giết nhau miễn là chúng không trốn trại là tốt. Quả là hành vi xung động về cả hai phía cán bộ cai tù và giữa các tù nhân.
Cụ thể::
- Cách hành xử của cán bộ Thi, Tiến phụ trách an ninh trại Thung lũng tử thần, đó là khi đang làm việc với ai cũng thường dùng các vật dụng có sẵn trước mặt như gạt tàn thuốc, chìa khoá ném vào mặt các tù nhân một cách mạnh mẽ không kiềm chế, không cần nghĩ đến việc sẽ gây hậu quả thương tích như thế nào đối với các tù nhân.
-Cán bộ Lâm, Tiến (to con) phụ trách an ninh trại Thung lũng tử thần, khi làm việc với tù nhân nào thì cũng dùng roi điện đánh cho máu me của tù nhân đổ ra rồi ép cung cho vào nhà kỷ luật, mà thường những chuyện xảy ra chỉ là nhỏ nhặt song chúng đều qui kết thành những con voi như vào tù mà còn bán nước, hại dân, phản động. Các cán bộ nầy lại là những kẻ vòi ăn của tù nhiều nhất, cả hai về sau bị bắt quả tang nhận hối lộ của tù.
2.Say mê xung động: Xuất hiện có tính chất từng cơn, thường là các khát vọng xâm chiếm lý trí, chế ngự toàn bộ tác phong người bệnh. Người bệnh nhớ lại thời gian lên cơn một cách không hoàn toàn.
-Giám thị Lại xuân Hùng, trại Xuân Lộc, Đồng nai, còn có tên là Hùng la, gặp ai y cũng la lối chỉ chỏ thế nầy thế nọ để tỏ ra ta có quyền lực. Thậm chí cả những tiếng chửi thề được văng ra để tỏ uy quyền. Với quyền lực giám thị ở một phân trại nhưng hầu như y có toàn quyền quyết định về mọi vấn đề trong sự triệt hạ con người cũng như đối với các cán bộ dưới quyền của y. Nơi đây không còn luật pháp và nếu có chỉ là cái bóng để y lộng quyền. Tù nhân nào muốn đi phép về nhà cũng được chỉ cần đút lót cho y, tù nhân nào muốn ở lại với vợ hai vợ ba cả tháng cũng không sao vì y nhân danh chính sách mở cửa và cho xây nhà hạnh phúc để các tù nhân ở lại với gia đình, và ai cũng rõ muốn ra tự giác thì hối lộ cho y là được ngay.
-Giám thị Nguyễn văn Bảy, trên sáu mươi tuổi, trại A30, Cổn Sơn thuộc miền Trung Việt Nam, y là một người không được học hành văn hoá phổ thông, chỉ học triết học Mác Lê nin, nhưng lại quá say đắm quyền lực, có lẽ cho đến khi lên giường y mới không còn la lối để chứng tỏ uy quyền và dù già nhưng những lời chửi thề thô tục là chuyện bình thường. Mặc dù ít học nhưng việc áp dụng định luật mâu thuẩn của Mác thì thật là tuyệt vời như có có lần y tuyên bố trước toàn trại nhân dịp mít-ting: Tôi rất thương hoàn cảnh của các anh chị, nếu tôi mà nghe theo lời báo cáo của anh A, anh B, anh Xuân đây (án chung thân, người đồng hương với y), thì ít ra cũng có đến một phần ba trong số hiện diện ở đây bị đi cùm. Không rõ ông Xuân đã báo cáo thực hư như thế nào nhưng sau đó các bạn tù đã nhìn tù nhân nầy với con mắt dè chừng và tên nhiều tù nhân khác cũng được nêu lên như thế. Bảy đầu rìu luôn tạo sự mâu thuẩn giữa các tù nhân trong cách chia để trị. Y cũng thường cho làm việc với tù nhân nầy nọ, thật ra chỉ mời lên pha trà uống nước, hỏi thăm sức khoẻ rồi cho về, nhưng cùng lúc sau đó y cho mang đi cùm người nầy, kẻ kia khiến gây hoang mang trong trại nhất là ai cũng đặt câu hỏi về người mới làm việc... và thật oan cho tù nhân đó mà thường là các nhân vật có uy tín từ ngoài xã hội, nếu những ai không có sự suy xét sâu sắc. Nhưng Bảy đầu rìu lại không giải quyết được những mâu thuẩn trong y, ai cũng rõ các chuyện dại gái của y vào tuổi bảy mươi, y luôn xin ở lại chức vụ để được cống hiến, với y quả là khó mà đi phép, hình như y không nhận hối lộ, hay quá kín đáo không ai biết, nhưng với các tù nhân nữ - theo lời kể của chính họ - người nữ nào ôm đùi ông khóc và có nước mắt chảy ra ướt đùi ông, thế là y ký ngay ít ra là chục ngày, đặc biệt còn đưa về đến tận nhà. Bảy đầu rìu là một Trưởng trại gian ác khét tiếng, nguyên là một giám thị của Trại Thung lũng tử thần, cách cai tù của y giống như một lãnh chúa đầy uy quyền, và thật sự y có toàn quyền sinh sát trong tay. Các cán bộ dưới trướng của y đều một thưa hai dạ... Thế nhưng đã có một cuộc kiểm điểm xảy ra trong hàng ngũ cán bộ: -Đó là kiểm điểm “Chú Bảy” về việc dùng xe con của cơ quan để đưa một nữ tù nhân đi bệnh viện, tù nhân nầy vốn đã rất đẹp nên được nhiều cán bộ để ý, vì tội trốn ra nước ngoài, và các cán bộ đã kháo nhau đến tai tù nhân: Ông Bảy đã đưa người đẹp đi phá thai. Hành vi xung động khác thường của tên trưởng trại nầy nhiều khi như điên loạn diễn ra trong việc sát hại tàn nhẫn các tù nhân trốn trại mà không chờ đợi có sự xét xử của toà án, với cái tên Bảy đầu rìu cũng đồng nghĩa với sự giết chết bao người vô tội từ trong chiến tranh cho đến hoà bình mà tất cả nhìn lại quanh y - chỉ toàn là người Việt Nam, nhưng con người vô học đó có một sức mạnh, nó được trang bị bằng niềm tin không cùng giai cấp vô sản là kẻ thù, và kẻ thù thì phải chết.
- Xung động đi lang thang (dromomania): Là khuynh hướng khát vọng không thể nén được, xuất hiện có tính chất chu kỳ đối với việc quyết tâm đào thoát. Khi cơn say mê nầy xuất hiện, người tù không suy nghĩ gì về những hậu quả có thể xảy ra.
-Cụ thể:
-Tù nhân Lê văn Hoà, án chung thân, tuổi ba mươi, khát vọng hàng đầu của anh là phải đào thoát khỏi trại giam, và anh đã thực hiện điều nầy nhiều lần song đều thất bại cùng với sự tăng án đến chung thân. Sự quyết chí nầy lại một lần nữa được thực hiện tại trại Thung lũng tử thần và anh đã thành công .
-Tù nhân Trần Dư, án chung thân, tuổi hai mươi, sự quyết chí đào thoát khiến anh không còn sợ hiểm nguy gì cả, anh đã đào thoát nhiều lần với sự thất bại cùng bản án tăng cao, nhưng khát vọng trốn khỏi trại giam vẫn còn đeo đuổi mãi bên anh cho đến một ngày nào đó có thể đào thoát được cho dù phải chấp nhận cái chết.
- Xung động trộm cắp (kleptomania): Là sự ham thích ăn cắp, thỉnh thoảng xuất hiện đột ngột. Sự ăn cắp nầy không có mục đích hay lý do xác đáng, ăn cắp rồi đem vứt đi, đem cho, đem tặng người khác, bỏ quên hay trả lại người đã bị mất.
-Cụ thể:
-Tù nhân Mai văn Phúc, án chung thân, tuổi khoảng ba mươi, anh ta thích đánh cắp hoa màu của trại giam, trước hết là để cải thiện cho chính bản thân mình sau là cùng chia cho các tù nhân khác trong lúc khó khăn, hầu như tù nhân nầy không có thăm nuôi, cho dù ở bất cứ nơi nào và chuyển đến những trại khác nhau, tù nhân nầy vẫn luôn cải thiện trong cách thế như vậy.
-Tù nhân(Cao văn) Đặng, án chung thân, tuổi ba mươi, ăn cắp chuyên nghiệp, từ hoa màu cho đến vật dụng của các bạn tù, có khi ăn cắp rồi vứt đi, hoặc trả lại chỗ cũ cho khổ chủ... Mọi người cũng nhận ra tính chất hình sự trong tù nhân nầy và được biết anh là tù hình sự cùng âm mưu trốn trại với tù lương tâm và cũng từ đó bị nhốt chung trộn lẫn với tù chính trị.
- Xung động đốt nhà (pytomania): Là khát vọng đốt nhà, được tiến hành không có mục đích gây ra tai nạn.
Cụ thể:
-Tù nhân Nguyễn văn Nho, án hai mươi năm, tuổi trên năm mươi, các tù nhân hay gọi ông là “vua khói lửa”, ông rất thích nấu nướng và đốt lửa thật cao, nhiều khi không có gì nấu nướng vì không có sự thăm gặp thường xuyên của gia đình, những lúc khó khăn đó tù nhân nầy vẫn nổi lửa và nấu nước sôi cho đỡ cơn ghiền theo lời ông.
-Tù nhân Nguyễn văn Nuôi, án mười lăm năm, tuổi ba mươi, anh ta cũng chỉ thích nổi lửa trong tù, cho dù không có gì nấu nướng mỗi khi đến giờ được phép nấu nướng anh đều hô hào các bạn tù hãy nổi lửa lên thật là trong sự hưng phấn.
-Cụ thể:
-Xung động đốt cháy tâm hồn tù nhân, đặt ra những chuyện vu vơ để giết để làm cho người tù bị stress, hoặc tìm cách huỷ hoại tâm hồn họ. Nó là hệ luận tất yếu của chủ nghĩa khủng bố, luôn làm cho con người sợ hãi hồi hộp liên miên trong từng gan tấc, từng giây từng phút như sợ tiếng kẻng, sợ bị báo cáo, sợ bị làm việc, sợ không gặp người thân, sợ không được nhận quà tiếp tế, sợ không được nhận thư viết thư, sợ bị làm nhục, sợ không có ngày về nhất là ai cũng sợ cái chết sẽ đến bất cứ lúc nào mà nhiều khi trong điều kiện, môi trường khác có thể chưa phải chết.
-Tù nhân Trần Vĩnh Đắc, án tập trung dài hạn, ông thường nói trước khi chết: Tôi không sợ cái chết, nhưng sợ nhất về hành động từ những con người nghĩ mình sẽ không bao giờ chết và chỉ có kẻ khác phải chết và cố làm mọi cách cho họ chết trong đau đớn, sợ hãi một cách thoả mãn về phía những người luôn nghĩ mình “bất tử”. Mặc dù có cái nhìn đầy triết lý như vậy nhưng ông vẫn là người la lớn nhất trong trại Thung lũng tử thần trước cái chết.
-Tù nhân Trần văn Ứng, tuổi bốn mươi, Linh mục, hầu như ông im lặng hoàn toàn, ngoại trừ vào những lúc điểm danh để trả lời có hay không. Ông bị vào tù về tội “hiếp dâm trẻ em”, mà theo các tù nhân ở cùng địa phương biết rõ vụ việc nầy - ông chỉ là nạn nhân của sự chụp mũ mà thôi. Đặc biệt trong cuộc sống thường ngày ông không có gì tỏ ra sợ hãi cả vì có lẽ những cái con người làm được mà đáng ra không nên làm họ đã làm với ông.
- Xung động giết người: đột nhiên xuất hiện không nguyên cớ gì, có thể lập đi, lập lại nhiều lần.
-Cụ thể:
- Các vụ giết người, thanh toán nhau ngay tại trại giam của tù hình sự, khi các tù nhân chính trị bị mang đi cất dấu lẫn lộn chung với tù hình sự, họ đều được chứng kiến cảnh tù hình sự đâm chết nhau tại chỗ, và chúng đâm chém, thanh toán nhau hằng ngày ngay trong các phòng giam. Những vụ giết người vô cớ hầu hết chỉ là lý do hận thù nhỏ nhặt, sinh mạng của con người bị đe doạ trầm trọng như những lời cảnh báo trấn áp tù nhân lương tâm. Các tù nhân lương tâm nào được mang ra khỏi sự giam chung với tù hình sự cũng giống như thoát khỏi lũ quỷ... và cứ lâu lâu có tin Cao uỷ Nhân quyền Liên hợp quốc đến và đi thì hà tất có sự “mèo dấu phân của chúng”.
-Cụ thể:
- Mỗi chiều sau giờ điểm danh ở ngôi Nhà Đỏ còn gọi là giờ tử thần, các tù nhân đang bị kiên giam, kỷ luật có thể bị lôi ra với những trận đòn thật tàn nhẫn. Linh Mục Nguyễn Quang Minh đã bị đánh đến hộc máu và chết sau đó. Tất cả những ai đã từng qua Nhà Đỏ thường không thọ hoặc có sống cũng mang những di chứng của các bệnh nội thương cũng như tâm thần không thể nào còn bình thường được nữa.
-Thèm uống (potomania): người bệnh có những cơn khát nước, uống mãi vẫn không đã khát.
-Cụ thể:
-Con người uống nước mương rảnh, các tù nhân bị giam cầm nơi kiên giam, kỷ luật thường đều rơi vào tình trạng khát nước, vì tiêu chuẩn nước ở những nơi nầy rất ít với hai lít mỗi ngày vừa ăn uống dùng vệ sinh mỗi ngày. Điều nầy thể hiện rõ khi các tù nhân đi làm việc thường hay chạy đến các vòi nước để uống cho đã khát. Nhưng riêng tại trại Thung lũng tử thần, các tù kiên giam mỗi khi làm việc còn giả vờ té ngã bên mương rãnh để uống nước, các điều kiện khắc nghiệt trong quan hệ với tù kiên giam tại nơi đây như nếu liên hệ sẽ bị làm việc và kỷ luật ngay.
-Thèm ăn (boulimia): người bệnh có những cơn đói ghê gớm, ăn bao nhiêu cũng không thấy no.
-Cụ thể:
-Con người ăn cả cỏ non, các tù nhân bị giam kiên giam lâu ngày tại trại Thung lũng tử thần vì quá thiếu chất tươi, nên mỗi khi đi làm việc họ đều kiếm cách bứt một vài cộng cỏ non bỏ vào miệng và nhai ngon lành, rồi giả vờ té ngã để uống nước mương. Riêng các tù nhân trong tình trạng giam cứu nơi các phòng giam riêng thường ăn cả quần áo mùng mền, những miếng vải được xé nhỏ ra và nhai đi nhai lại nhiều mãi và ai cũng thấy ngọt ôi là ngọt. Bình thường những tù nhân trải qua giai đoạn giam cứu nơi cacho ở các trại tạm giam cho đến ngày ra toà, ít nhất cũng nhai hết nửa cái mền.
-Hình ảnh các tù nhân không chỉ là tù hình sự mà cả tù lương tâm quây quần bên những bữa gỏi ngon miệng trong sự đói khát khốn cùng, thật sự nó là những chiếc giày da nhặt được trên đường lao động và mang về làm gỏi, nó được ngâm và luộc lại, rồi đánh tơi ra xé nhỏ trộn với rau thơm các loại thành món ăn gỏi giày da... Ôi những chiếc giày như hãy còn lắc lư trong ký ức mỗi người với hương vị cái gì cũng sẽ ngon trong lúc đói.
- Lệch lạc tình dục (sexuel perversion): Đây thật sự là lãnh vực sâu kín của con người, nhưng lại rất người. Trong một xã hội mở mọi quan hệ tình dục theo hướng tự nhiên, ngoại trừ những trường hợp có sự cấu tạo gene bất thường. Nhưng trong hoàn cảnh bị giam giữ lâu năm, vấn đề tình dục lại biến đổi theo môi trường. Ở đây chỉ nêu lên những trường hợp thông tin đã lan rộng và hầu hết các tù nhân trải qua những trại có sự việc xảy ra mà họ đều biết với các biểu hiện:
-Cụ thể:
-Tù nhân Nguyễn văn Thu, án tập trung dài hạn, tuổi trên ba mươi, tự xưng là giáo chủ, có một số người tin theo từ ngoài xã hội, cũng có người trong tù khi thấy ông thì quỳ sụp xuống tôn kính, họ là những người tin vào ông. Thế nhưng có sự việc xảy ra: đó là khi đang ngồi chờ xuất trại lao động khổ sai tại trại A30, Cổn sơn, ông đã bị một vị Đại đức (tên thường gọi Thầy Lâm) đá cho mấy cái vì cái tội trong giờ giải lao ngoài hiện trường lao động, ông đã chui vào lùm cây và thủ dâm, các bạn tù đã biết chuyện nầy và kháo nhau về vị giáo chủ tự xưng khiến nhà sư nọ không chịu nổi... Khi bị đánh đau quá ông la lên: Quỷ nó xúi tôi, Quỷ nó làm... còn tôi không biết gì cả.
-Tù nhân Lê kim Lê, án tập trung dài hạn, tuổi ba mươi, không rõ tội danh nhưng bản chất hình sự và nhốt trộn lẫn với tù chính trị, tù nhân nầy thì thủ dâm công khai, không biết thẹn khi ai nhìn ngó gì cả.
- Loạn dâm đồng giới (homosexuality):
-Cụ thể:
-Tù nhân Nguyễn hữu Tín, án chung thân, tuổi trên ba mươi, Đại đức, mặc dù được nhiều nhà sư khác khuyên và nhắc nhở, nhưng ông cũng nói với họ: cái gì tôi cũng có thể khắc phục, nhưng xin: đó là cái bệnh của tôi.
-Còn nhiều trường hợp đã xảy ra và có điều đáng ghi nhận: các Tu sĩ khi vào tù thường lộ rõ sự khiếm khuyết về điểm nầy, đó là thủ dâm và loạn giới. Đây cũng là điều cần sự quan tâm của các nhà đào tạo tôn giáo vào mọi thời đại.
- Khẩu dâm: Các tù nhân bị ức chế sinh lý trong điều kiện bị giam giữ lâu năm, thỉnh thoảng hay nói về chuyện nầy một cách tế nhị cũng như thích nghe những vấn đề như thế một cách kín đáo.
-Cụ thể:
-Tù nhân Lý Sen hay kể về những sự ăn chơi của ông cùng những người giàu có trước đây, lúc nào cũng có năm, mười người ngồi nghe trong những giờ hết lao động, ai cũng im lặng mỉm cười, khoái chí. Có người trố mắt lên khi nghe những chuyện với họ: con người lại có những chuyện lạ thật thế ư.
-Tù nhân Lưu Trung, tội tư sản mại bản, án mười bảy năm, tuổi sáu mươi, hay kể về “Nhất dạ đế vương”, cũng như những sự ăn chơi trác tán của giới giàu có trước đây, và lúc nào cũng có người thích nghe, hơn nữa nghe những chuyện như thế thì sẽ không vi phạm nội qui.
- Loạn dâm xung động: những việc loạn dâm, cưỡng dâm mà có lẽ chỉ xảy ra trong trại giam.
Cụ thể:
-Khi các tù nhân nữ bị giam vào nhà kỷ luật thường hay bị cưỡng dâm, mặc dù ít ra một chân bị cùm chúng vẫn không tha, trái lại với chúng lại là điều kiện thuận lợi cho việc hãm hiếp. Sự việc xấu xa như thế đã xảy ra rất nhiều lần với cán bộ quản lý trại giam, cũng như bọn tù thi đua kỷ luật ăn theo tại trại A30, Cổn Sơn. Và vào một ngày kia, có một tù nhân nữ tên Hoa, tuổi hai mươi, bị giam giữ vì tội trốn ra nước ngoài đã giả vờ ăn cắp một thúng hoa màu của trại giam và tất nhiên bị kỷ luật ngay sau đó, thế là chỉ ngay trong đêm đầu tiên bọn chúng đã cùng canh gác cho nhau để lần lượt vào hãm hiếp. Người phụ nữ nầy đã hy sinh chấp nhận, thấy không kháng cự gì cho đến phiên của tên phụ trách trật tự ở đây, cô xin đi vệ sinh và bọn chúng đã mở cùm cho cô. Thế là cô chạy một mạch ra tới cổng trại và kêu thất thanh: Bọn chúng hãm hiếp tôi... Thật may mắn, hôm ấy vì bọn chúng có mấy đứa muốn ăn theo và cũng muốn chạy cho nhanh nên để cổng trống. Về sau người ta được biết tù nhân phụ trách canh gác khu kỷ luật tên Nguyễn văn Lễ bị kỷ luật về tội đã hãm hiếp cô, y nguyên là một trưởng du kích khét tiếng ở một địa phương, vào tù can tội hình sự, và tù nhân Nguyễn văn Sào, phụ trách trưởng ban thi đua của trại giam A30 đã canh gác cho y, nguyên cũng là trưởng du kích khét tiếng tại một địa phương, can tội hình sự. Còn có những cán bộ nào trong đêm hôm đó thời được giấu kín.
-Ngoài ra còn có vô số các hành vi loạn dâm xung động khác mà nạn nhân chính là các tù nhân lương tâm, nhất là phái nữ trong giai đoạn phong trào vượt biển ở đỉnh cao, khi bị bắt vào trại giam do vì sợ hãi mà họ bị lạm dụng tình dục, bị hãm hiếp như theo thông tin từ nhiều phụ nữ bị giam giữ tại trại Hàm Tân, phụ nữ có nhan sắc khi vào trại Z30D khó mà các tên trưởng trại ở đây tha mạng. Và chuyện xảy ra tại trại A30, Cổn sơn vào một buổi chiều, các cán bộ đã trèo lên những nhánh cây cổ thụ ăn ra giữa dòng sông, ẩn nấp trên ấy để nhìn các tù nhân nữ tắm sau khi lao động trở về bên dưới dòng sông quanh trại giam, chẳng may sự cố thường xảy ra có đồng chí đã rớt xuống và tất nhiên không ai rõ chuyện gì sẽ đến trong tầm tay trả thù của phụ nữ khi có điều kiện trả thù. Cũng như việc viên trưởng trại A30, tuổi gần bảy mươi bị mang ra kiểm điểm về tội mang xe hơi con của cơ quan chở tù nhân nữ đi bệnh viện phá thai. Tất cả đều là có thật trong sự loạn dâm xung động.