ĐỊA NGỤC CÓ THẬT

Nguyễn Quang

PHẦN MỘT
CHƯƠNG 3 d

 

RỐI LOẠN CHÚ Ý.


            1. Chú ý suy yếu: người bệnh không thể tập trung sự chú ý vào một việc gì lâu được, mà rất dễ bị phân tán tư tưởng. Gặp trong loạn thần kinh suy nhược và các bệnh thực thể của não.
            Cụ thể:
            -Tù nhân Nguyễn văn Dư, án trên mười năm, tuổi trên ba mươi, không bao giờ anh đứng ngồi yên một chỗ, không có câu chuyện nào mà không tham gia nhưng rồi chỉ một vài câu gọi là “xía vào” rồi lại bỏ đi. Nhiều người khuyên anh tuổi hãy còn trẻ hãy cố gắng học thêm, nhưng cầm sách lên thì lại sớm vứt đi vì theo anh không thể nào tập trung được, nào vợ con ngoài xã hội đã lấy chồng khác, con cái lưu lạc. Tất cả như một thứ hỗn mang dồn dập chi phối trong não bộ.
            -Tù nhân Thái văn Lương, án trên mười năm, tuổi ba mươi, cũng như phần lớn các tù nhân sau một thời gian lao cải quá lâu dài, họ không còn sự chú ý nào khác trước sự đòi hỏi của bản năng sinh tồn, đối với anh công việc đầu tiên khi xuất ra khỏi trại giam là xin đi vệ sinh, rồi vào trong đám khoai mì mà moi từng củ khoai nhai cho qua cơn đói, giống như các tù nhân thuộc đội Côn đảo, các tù nhân thuộc nhóm nầy thường đã ở trên mười lăm năm, có người trên ba mươi năm, và mỗi khi xuất trại ra khỏi cổng một đoạn đường là ai nấy tìm mọi cách chạy bứt lá khoai mì, cố sao cho được một nắm để về làm dưa ăn với cơm, cho dù các quản giáo, quản chế có đá cho mấy cái họ cũng chấp nhận. Sự chú ý của họ chỉ còn duy nhất trong một chiều kích đó là: ăn, ăn cái gì cũng được để qua cơn đói nhất vào mưa lũ tại các trại như Thung lũng tử thần.

            2. Chú ý trì trệ: năng lực di chuyển sự chú ý của người bệnh rất kém, người bệnh chú ý tập trung vào một chủ đề, một đối tượng trong một thời gian tương đối lâu, nhưng di chuyển sự chú ý từ vấn đề nầy sang vấn đề khác thì chậm chạp. Thường gặp trong bệnh động kinh, bệnh tâm thần phân liệt và trạng thái trầm cảm.
            -Cụ thể:
            -Tù nhân Nguyễn văn Tới, án trên mười lăm năm tuổi bốn mươi, anh thường vui vẻ và nói: Xin thông cảm với những người tù trên mười năm... Thật vậy với chính anh mỗi khi chuyển sự chú ý từ vấn đề nầy sang vấn đề khác, từ công việc nầy nọ khác nhau đều thích nghi rất chậm, nghĩa là phải có một khoảng cách thời gian.
            -Tù nhân Trần văn Đạt, án hai mươi năm, tuổi năm mươi, tù nhân nầy đang khoẻ mạnh nhưng vì cố tranh tiên tiến và lao động quá sức để được giảm án, hậu quả dẫn đến đột qụy vì làm nhiều mà ăn rất ít, sự cố tai biến mạch máu não đã làm ông liệt nửa người và cũng từ đó không còn linh hoạt như trước, mọi sự chú ý như đang thờ thẩn về một cõi xa xăm vô định không biết nó là cái gì.
            3. Chú ý di chuyển nhanh chóng: người bệnh không thể tập trung sự chú ý vào một đối tượng cần thiết mà luôn luôn di chuyển sự chú ý của mình từ vấn đề nầy sang vấn đề khác. Thường gặp trong trạng thái hưng cảm.
            -Cụ thể:
            -Tù nhân Nguyễn Thanh Liêm, án mười lăm năm, tuổi trên ba mươi, không có chuyện nào của các bạn tù mà anh không tham gia một cách sôi nổi, tranh luận bàn bạc về mọi khía cạnh, khiến nhiều khi người nghe vốn có định kiến với nhau nghĩ rằng anh bênh người nầy nọ, từ đó cũng là nguyên nhân của những cuộc đánh nhau và rồi những vụ ẩu đả cũng sớm qua đi như chính sự chú ý của anh không đến nơi đến chốn về mọi vấn đề, nhưng không có vấn đề gì mà không liếc mắt trông xem.
            -Tù nhân Nguyễn Hữu, án trên mười năm, tuổi trên năm mươi, hầu như ông không tập trung vào một vấn đề gì cả, vấn đề nào của các bạn tù ông cũng thoáng qua nhưng không góp ý, giải quyết, các tù nhân hay gọi ông “ba phải”. Tù nhân rất vui vẻ và hoà đồng với mọi người.