| |
ĐẠI HỌC
NHÂN QUYỀN VIỆT NAM |
|
|
 |
|
|
|
PHẦN MỘT
|
TRẠNG CÓ CHẾT
Các chuyến đi tổ chức qui mô lần nầy thất bại “mưu sự tại nhân thành sự tại thiên” và việc “ta có toàn quyền” cũng chỉ là toàn quyền trong cái giới hạn. Trại giam thuộc vùng bán đảo nầy không còn chỗ chứa nữa, các tù nhân mới phải phơi nắng giữa trời. Khoảng sân rộng của công an toàn vùng biến thành trại giam và công việc thanh lọc được bắt đầu. Phụ nữ cùng trẻ em được thả trước, lần lượt đến những người cao tuổi theo sau…Tất cả đàn ông đều bị giữ lại vì “tính chất nghiêm trọng của vụ án”, theo tuyên bố của một viên chức cũng tự giới thiệu: -Tôi có toàn quyền quyết định trong vụ án nầy.
Những chiếc xe đưa đón các thuyền nhân phần lớn thuộc sở hữu của nhà nước, do các viên chức đánh cắp để mang gia đình ra đi... đang nằm ụ ngổn ngang giữa bãi sân. Còn các thuyền nhân khác hầu hết được chứa trong nhà của các cán bộ chủ chốt địa phương. Công an còn đạo diễn: giả tổ chức vượt biển rồi bị bắt, bị nhốt trong trại tạm giam của huyện, đến giờ hẹn, họ được các xe còi hụ đưa tiễn xuống tận ghe gọi là chuyển trại.
Cho dù các xe có hộ tống, nhưng dân chúng vẫn không chịu tránh xa, họ lại chạy theo, nhất là các cư dân ở vùng lân cận khi được bén tin đã nhanh chóng đổ xô về đây để ăn hôi nhiều vô kể. Cả vùng Vịnh vào buổi chiều sắp tàn ấy náo động lên và thế là thất bại, không ai lên ghe được giữa biển người như đang hành hương đến vùng Thánh địa... hay các loài đến thời kỳ từng đoàn đổ ra biển tự sát... Thế rồi đã có tiếng súng nổ trên bến cảng của vùng Vịnh, một thứ ngòi nổ mà Thiện Nam đã có thể dự đoán về điều nầy, nhưng giờ đây chàng đã leo lưng cọp, đó là các mâu thuẩn bên trong giữa các chuyến đi chính thức và không chính thức, giữa địa phương và trung ương, nhất là tính không nhất quán của một thứ nhà nước có chủ trương mà không có chính sách thực tế cụ thể.
Không ai chịu giải tán, vì họ đã quá quen với kiểu trấn áp bắn chỉ thiên để ăn hối lộ của công an, du kích địa phương... Đến khi các tiếng nổ rền vang liên hồi và có sự đàn áp thật sự, cũng không ai tin, họ vẫn tưởng bọn cướp biển hoành hành để hôi của… hiện trường đầy tiếng khóc than nhất là tiếng la của người mất mát tài sản.
Người ta cũng thấy Trần Xuân có xe hộ tống phóng nhanh, đang chỉ huy việc trấn áp giải tán. Đêm đã về khuya, thật khuya, những con đường dẫn ra bến cảng bây giờ trở nên vắng lặng như đã có một quả bom thật nặng ký nào đó đã đổ xuống mang đến niềm sợ hãi vô cùng: Tất cả những ai chưa chịu về nhà và còn trên dọc đường đều bị tống vào trại giam...
- Hỏng cả rồi, rách việc cả rồi... Trần Xuân nói. Và ta có quyền tha thì ta cũng có quyền buộc, ở đây ta có đủ quyền.
Sáng hôm sau với tư cách là Viện trưởng Viện kiểm sát, Trần Xuân đã đứng ra ký giấy tha lần lượt cho các tù nhân mới. Và người ta cũng được biết vào chiều hôm ấy, y đã bị bắt giải về trung ương. Trên chiếc xe bịt bùng, có còi hụ, những người áp tải thỉnh thoảng nghe rõ thật nhỏ tiếng lầm bầm của ông: Trạng có chết thì Trẫm cũng băng hà.
**
|
| |
|
|
|
|
|
|
| |
|
| |
|
| |
|
|
|
|