ĐẠI HỌC
NHÂN QUYỀN VIỆT NAM
 
 
 
 


 


BIỂN ĐỎ VIỆT NAM
PHẦN MỘT

Chương 8 

TA CÓ TOÀN QUYỀN


Thiện Nam đã trải qua nhiều chuyến đi nhưng đều thất bại. Chàng cảm nghiệm được phần nào túi tham không đáy của con người, nhiều khi dục vọng đã đánh mất chính mình. Các tổ chức phần lớn bị đổ vỡ đến tổn thất vô cùng vì một khi lòng tham càng lớn thì càng mất mát lớn.
Bây giờ chàng đã quen với vô số các tổ chức trốn ra nước ngoài, nhưng hơn hết vẫn là chính mình vào cuộc, qua một đường dây có bảo hộ của công an, chàng trực tiếp đến nhà viên Viện trưởng Viện kiểm sát của toàn vùng với sự đưa đường của một người gọi là ân nhân của các chuyến đi trước đây.
Sau mấy lời giới thiệu, Trần Xuân nhận ra ngay vấn đề, Ngài Viện trưởng đi ngay một mạch những gì phải biết để tin  rồi tiến hành, còn hy vọng là của riêng mỗi người: càng đặt cọc lớn càng hy vọng nhiều.
Trần Xuân cười nói một cách trân trọng: -Tôi là kẻ cứu người, tôi đã cứu biết bao người rồi, cũng không ai hay mình có thể làm được điều đó cho đến khi mọi thứ đã thật sự xảy ra. Tôi có toàn quyền trên vùng bán đảo nầy… Ở đây không có nghị quyết, sắc luật, sắc lệnh hay Quốc hội gì hết, nhưng mọi sự tốt đẹp hơn cả. Y chỉ tay về phía vùng Vịnh và nói tiếp: -Các anh muốn ra đi bao nhiêu người? Muốn được bảo vệ để tránh hỗn loạn lúc lên tàu hay muốn ta bỏ trống bến bãi mà tự tổ chức... Và điều quan trọng: làm chuyện lớn phải có lòng nhân, chớ tham của người, các thuyền nhân thường có nhiều gái đẹp nên chớ vì tửu sắc... ở đây mọi thứ đã có giá cả rồi, cứ nộp đủ rồi lên đường. Không đi được tôi sẽ trả lại, xưa nay Trần Xuân nầy chưa bội tín với ai. Y cười lớn và nhìn vào những người chung quanh để xác tín điều đó đã xảy ra đúng như vậy: không thành công cũng thành nhân.
Thiện Nam không mặc cả, chàng chỉ nhận định: mình đã gặp được thứ biết việc hắn đang làm dù là làm bậy và thế gian -nó đã là thế, mà phàm xưa nay chuyện bí mật thì thiên về bá đạo hơn là vương đạo. Trong thâm tâm ước nguyện của chàng là làm thế nào càng đơn giản càng tốt, chuyện bí mật tay phải làm tay trái đừng biết càng hay, như trên vùng vịnh chiều nay vừa xảy ra, khi ngày sắp tàn người ta nhận ra khoảng hơn hai chục chiếc xe đạp bỏ lại trên bờ… ai cũng nghĩ là của học sinh tắm biển… nhưng các bạn trẻ nầy đã không bao giờ trở lại. Tất cả đều tốn rất ít vì ai nấy cùng một quyết tâm lên đường.
Sau khi thoả thuận và đặt tiền cọc, Thiện Nam đựợc ở luôn trong nhà Ngài Viện trưởng cho đến ngày xuất hành. Chàng nhận ra có nhiều thanh niên cũng trong tình trạng như thế. Các viên chức ở đây thường gởi theo vài người trong các chuyến đi, chính những người nầy - gọi là cải thiện.
Mọi nẻo đường dẫn đến một chuyến đi đã sớm hình thành… nhưng thế gian phải thấy mới tin, nên các thuyền nhân được đưa đến thăm quan nhà Ngài Viện trưởng một cách kín đáo: có bảng vàng phía trước nhà, và tất nhiên phải là người có hầu bao rộng rãi. Hình như sau đó, người nào cũng cùng suy nghĩ: Ta đã gặp, đã thấy… thật đáng tin cậy, có lẽ sẽ không còn cơ hội nào tốt hơn.
Chàng cũng đưa một vài đại diện các thuyền nhân đi thực tế, khi đến nơi ai cũng nói nhỏ với chàng: đúng là nhà của một viên bí thư rồi... và ai cũng đặt câu hỏi: Tại sao, tại sao từ tên du kích đến hết thảy những ai trong bộ máy chuyên chế ấy đều có toàn quyền.
Tại căn nhà số hai, Thiện Nam được tiếp xúc với y nhiều lần, thỉnh thoảng Trần Xuân chỉ ghé về vào dịp thuận tiện và ra đi, y học ngành tình báo cùng cao cấp chính trị tại Liên Xô, có cảm tình đặc biệt với chàng và thường hay nói: -Ông yên tâm, không có chủ trương, chính sách… bố tôi sống lại cũng không dám làm, thân sinh y là một chiến sĩ đã hy sinh trong cuộc kháng chiến chống Pháp có bằng liệt sĩ. Chàng tỏ ra ái ngại về các chuyến hồi hương của người Hoa đã bị nổ tung trên biển… Trần Xuân mỉm cười: các ông hãy yên tâm, các ông là người Việt và trong các chuyến đi chúng tôi đều có gởi theo vài người thông qua tổ chức… Do đó không thể hy sinh được.
Trong những trường hợp như thế, y biết mình đã quá lời để minh chứng về một điều gì đó mà tạo niềm tin. Y tiếp: à, nó là những vấn đề bí mật quốc gia… và chương trình của chúng ta là ở chỗ khác. Thiện Nam thỉnh thoảng đọc sách tướng mệnh và hay có cái nhìn thẳng vào người đối thoại: Trần Xuân có nước da bánh mật rất tốt, mắt sáng, khuôn mặt chữ điền và luôn liếc nhìn quanh vẻ đa nghi, phía mắt trái có một đốm mây máu đỏ.

**