ĐẠI HỌC
NHÂN QUYỀN VIỆT NAM
 
 
 
 


 


BIỂN ĐỎ VIỆT NAM
PHẦN MỘT

Chương 6 

TA LÀ KẺ CỨU NGƯỜI

 

Mọi người đã lên thuyền nhưng đây mới chỉ là các ghe nhỏ, nhiều giờ chờ đợi trôi qua... canh một, canh hai, đêm sắp tàn, nhưng không ai nhìn thấy con tàu lớn sẽ thật sự đưa họ lên đường.
Những chặng đường dài trong khâu tổ chức… Với ý chí quyết tâm, các thuyền nhân mới rời bến bãi một cách an toàn. Nhưng giờ đây giữa biển khơi họ không thấy cái gọi là ghe mẹ đâu cả, không khí thật nặng nề đã bao trùm lên chiếc thuyền con, sự kiên nhẫn dồn nén đến cao độ khiến có thể làm vỡ tung cả chiếc ghe bé nhỏ với bất cứ lý do nào.
Trên chiếc ghe thứ nhất, có khoảng ba chục thuyền nhân, chủ ghe đã thu hết vàng bạc và khi có sự kêu la trên tàu… y đã thề nguyền sống chết cùng anh em và trích máu ra xin thề sẽ hy sinh chết trước nếu không có thuyền lớn đến đón, y nói: -Tôi chỉ là một kẻ cứu người, từ cha sinh mẹ đẻ đến giờ chưa biết làm điều thiện và cũng chưa bao giờ làm điều ác... lẽ nào lần nầy lại bị lừa đến mức nầy, ông khóc lóc thảm thiết và nguyện xin chết trước anh em.
Nghe xong, ai cũng sợ ông tự tử vì việc đó xảy ra sẽ làm mất manh mối về số vàng bạc đã đóng cho y. Và cuối cùng không ai ngăn ông được, chủ ghe đã nhảy xuống biển gọi là chết thay cho anh em? Không ai biết ông sẽ về đâu, người ta chỉ biết rõ y có thể lặn rất sâu và bơi rất giỏi… Các thuyền nhân lục khắp trên ghe nhưng mọi sự đã muộn, vàng bạc đã biến mất theo ông.

* *

Trên chiếc ghe thứ hai, cũng chừng ấy hành khách, sau những giờ hồi hộp, các thuyền nhân đã linh cảm được chuyện gì sẽ xảy ra, nhưng đặc biệt ở đây các chủ ghe đã nói rõ sự thật với mọi người: - Thế là thật đáng tiếc chúng ta đã bị lừa… Và một trong bọn họ - những người tổ chức, đeo kính trắng trông có vẻ học thức thêm vào: Chúng ta biết phải làm gì rồi, bây giờ không còn là  What to do, song là How to do... phải biết cách thực hiện giải quyết vấn đề như thế nào… này...  hãy cùng nhau tìm cách vào bờ một cách an toàn, và rồi các chủ ghe nầy chỉ xin tiền đưa đón, xăng dầu.
Người ta được biết họ đã đưa các thuyền nhân lên bờ về nhà cũng giống như họ đã rước ra khơi đến độ an toàn tuyệt đối trong khâu tổ chức.

* *

Một chiếc ghe khác, vì sự ăn chia không đồng đều giữa những người tổ chức, tạo nên sự mâu thuẫn đến hỗn loạn. Do đó, các thuyền nhân biết được ngay: đây là tổ chức chuyên lừa đảo người vượt biển. Tất cả nổi loạn và bị trấn áp. Chủ ghe âm thầm chuyển tay lái về phía gần bờ, ẩu đả đã xảy ra, nhưng các thuyền nhân đều muốn trở về nhà an toàn, nên dù có mất của xin đừng mất người. Khi con thuyền cách bờ khoảng năm mươi mét, rồi từ từ gần hơn, họ lần lượt nhảy xuống và bơi vào bờ, phụ nữ và trẻ em được dẫn dắt tận bờ. Họ ngồi nghỉ trên một bãi đá đầy san hô, có sóng biển lăn tăn vỗ đều trong sương lạnh. Họ lên bờ uể oải và gần đó có một ngôi Chùa toạ lạc trên ngọn đồi nhỏ, với tay bồng tay bế, các phụ nữ nầy đã chạy vào ngôi Chùa xin tá túc đến sáng mai như khách hành hương rời khỏi Chùa… Cánh cổng Chùa đóng kín, có tiếng chân chạy ra của một Sư cụ thức dậy sớm: - Xin lạy các bà để cho chúng tôi tu hành… Cánh cửa vẫn khép kín sau nhiều lần bái lạy lẫn nhau giữa các phụ nữ và Nhà sư cao tuổi.
Họ lại ra đi khi trời chưa hừng sáng, thật mạo hiểm, vì du kích quân vẫn thường tuần tra suốt đêm, họ bước nhanh qua nhiều căn nhà dọc ven bờ biển, nhiều nhà có Thánh giá trước cổng, nhưng tất cả đều khóa chặt cửa. Trong các căn nhà họ không nhận ra có ánh đèn… Họ chạy vội cứ theo con lộ chính theo hướng ra đường cái quang. Trời vẫn chưa sáng, nhiều toán phụ nữ vẫn tiếp tục hành trình, thỉnh thoảng có đôi người quá mệt liền tách vào một vài căn nhà không có cổng, họ lại gặp may, các chủ nhà mở cửa với chiếc đèn dầu nhỏ và cho thức uống…Thiện Nam có mặt trong số những người chạy tìm chỗ ẩn nấp nầy, họ đã móc nối với nhau từ những chuyến thất bại vừa qua. Chàng liếc nhìn vào bên trong: cuốn Kinh Thánh giữa bàn… có lẽ họ đang ngồi ở đó chuẩn bị cho một ngày mới.
Họ đón xe dễ dàng theo chân những người đi chợ sớm, Thiện Nam quá giang theo một em học sinh, từ căn nhà chàng tránh vào; như quen thuộc với từng khuôn mặt trên làng biển nầy, cậu bé hỏi: - Chú vượt biển phải không? Chú có đọc Quo va dis chưa? Cháu chỉ nghe kể lại… Cháu sẽ đón xe cho Chú.
Chuyến xe đã chạy xa, bỏ lại cậu bé trai với chiếc xe đạp cũ kỹ… “Ở đây có kẻ đi sông cũng bị bắt ép lên ghe vì tổ chức muốn bảo vệ an toàn tuyệt đối cho chuyến đi và kẻ đi hôi nhiều vô kể… Nhưng cháu… Không…Không”. Thiện Nam nhìn lại, cậu bé cũng dõi mắt nhìn theo, biết đâu nó thật vui sướng vì đã gợi nhớ một điều nào đó theo nó là tốt: “Con chạy đi đâu… và Thầy luôn ở cùng các con”.

**