ĐẠI HỌC
NHÂN QUYỀN VIỆT NAM
 
 
 
 


 


BIỂN ĐỎ VIỆT NAM
PHẦN MỘT

Chương 5 

CẢ  TIN

 

Ông trùm tin vào Cha xứ, Cha xứ đặt tin tưởng vào ông bí thư của Đức Cha. Ngài cố vấn ngoài tin Chúa lại rất thích nghiên cứu khoa tử vi đẩu số, chiêm tinh… Không biết ông tin đến mức nào nhưng nó là nhịp cầu rất tốt để ông có thể giao tiếp với nhiều người.
Ông cố vấn với uy tín của mình, nguyên là một dân biểu, gần gũi Đức Cha khá nổi tiếng nên càng thêm uy tín hơn. Nhiều người đến với ông ngoài thời sự, chính trị, kinh tế... Bây giờ trong bối cảnh đặc biệt của đất nước, Đức cha đi tù, họ càng đến với ông một cách kín đáo và đặt trọn niềm tin hơn nữa.
Trong hoàn cảnh ai cũng muốn rời khỏi quê hương, nên lá số nào cũng nhắm vào đường xuất ngoại, thế rồi từ đó ông gặp vô số người nói thật về chuyện của mình. Người nào cũng đã có quyết định, cho dù có chết trên biển cả, nhưng ai cũng muốn có tâm lý bình an lúc ra đi. Họ cần một lời nói, sự xác nhận bình yên từ nơi ông để được an tâm. Nhờ cuộc sống thanh đạm, ông càng được nhiều người ủy thác, là chỗ dựa của các phán đoán đến quyết định. Các thuyền nhân mang vàng bạc đến nhờ ông cất giữ trước khi ra đi, hoặc chỉ trao trả khi chuyến đi thành công. Các Linh mục quen biết nhờ ông giới thiệu các chuyến đi vì có quá nhiều chuyện lừa đảo trong vấn đề người vượt biển… Các con chiên tin tưởng các Cha và ông Cố vấn ngẫu nhiên trở thành đầu mối của các tổ chức đưa người ra nước ngoài.
Thiện Nam đến gặp ông, con một người bạn cũ, nên chàng được tiếp đón vồn vã, không ngại ngùng gì cả về sự bảo mật và câu chuyện được mở ra một cách dễ dàng.
- Cháu muốn ra đi, Bác giúp - Chàng nói.
- Thế cậu có biết viên thuyền trưởng nào cùng ý muốn hay không?
- Thưa vâng… và anh ấy có cả một cái la bàn nữa.
- Tốt quá, nhưng điều kiện?
- Thưa cả gia đình anh ấy cùng đi.
  Các chuyến vượt biển đã hình thành một cách dễ dàng như một hệ thống vệ tinh được lắp ráp lại, nhờ ông là đầu mối mọi câu chuyện: từ khâu bến bãi, chủ ghe, thuyền trưởng, tài công đến các thuyền nhân và khó nhất vẫn là khâu quyên góp tiền bạc. Bây giờ ông Cố vấn đã trở thành chỗ dựa cho một thứ luật pháp bất thành văn vô hình nầy.
Từ Sài Gòn đến các thành phố biển không xa lắm, một chuyến ra đi sắp xảy ra trên bãi tắm Vũng tàu. Từ sáng sớm , có vị Linh mục đưa tiễn con chiên của mình gồm toàn thanh niên thiếu nữ, thật cảm động ông nói lời tạm biệt với mỗi người và câu nói chúc lành cuối cùng khiến ai đó mãi không quên: -Tôi sẽ dâng lễ ngay sáng nay để cầu nguyện xin bình an đến với anh em...
Trong nhiều ngày trước đó đã có bao nhiêu buổi tiệc gia đình, mỗi bữa cơm đều mang nhiều ý nghĩa: cảnh đoàn tụ gia đình trước khi chia tay, sự gặp gỡ làm quen với người đưa đường, ông Cố vấn thường đều có mặt trong những lần tiếp xúc nầy vì vai trò của ông đã trở thành linh hồn các chuyến đi. Bên cạnh các chuyến đi, người ta còn trao đổi mua bán các ghe thuyền và phụ kiện.
Chuyến tàu chiều nay ước chừng lên đến cả trăm người này tất cả đều từ nhiều nguồn khác nhau, nhưng họ đã tập trung tại bãi biển Vũng Tàu dưới mọi hình thức: người tắm biển hoặc hóng gió mát và ngủ, kẻ lên Chùa viếng Phật, người thăm quan tượng đài Đức Mẹ, Đức Kitô Vua… Vào cuối chiều sẽ có một chiếc xe buýt hiệu Rồng vàng rước họ theo những địa điểm đã hẹn trước.
Sau một ngày vất vả, vì ai cũng muốn đến địa điểm sớm khỏi nhỡ chuyến đi, với biết bao lo toan, cảnh giác trong thời gian chờ đợi vì đây là giai đoạn cao điểm của phong trào bỏ nước ra đi, nên công an biên phòng cũng rải đầy khắp trên các vùng ven biển. Giờ hẹn đã đến, ai cũng mừng, nhưng rồi khoảnh khắc hy vọng ấy đã không bao giờ đến. Chiếc xe Rồng vàng mà mỗi người như thuộc nằm lòng về hình dáng đã được mô tả trước, cả về nhãn hiệu màu sắc… đã không bao giờ đến.
Một khắc qua đi, rồi ba mươi phút… mọi người hiểu được vấn đề và ai nấy đều nhanh chân chạy về thành phố. Một vài cá nhân thuộc nhóm chủ ghe đến vòi tiền bạc… một điều cũng khác thường trong các giao ước trước đó và không ai làm điều như thế.
Chuyến đi gồm toàn giới trẻ, Thiện Nam có mặt trong số đó, và chàng quyết định chung với nhiều người: trở về thôi. Không ai rõ lý do gì, người ta chỉ biết rằng, mình đã quá tin ông Cha xứ, ông Cha xứ lại vững tin vào ông Cố vấn sắp xếp và cả ông Trùm xác tín mọi chuyện nữa. Tôi tin, tôi tin... Ông Cố vấn thì chưa bao giờ lên thực tế một chiếc ghe thuyền nào, ông chỉ được nghe, được tin qua những người đã đến và gởi sự ký thác qua ông… với lá số người nào cũng có ít nhiều thuận lợi ở cung dịch chuyển.
Đêm khuya hôm ấy, họ trở về được đến Kinh đô cũ và bằng mọi cách gặp Cha xứ để báo cho Ngài biết cùng tìm rõ nguyên do: “Bình an cho các con”... Đó là lời nguyện thật lòng của ông, và ông nói tiếp: “Sáng mai trong Thánh lễ sớm nhất Cha sẽ dâng lễ Tạ ơn cho các con”. Mọi người qua một cơn thất kinh, mệt nhọc, nhưng may mắn không mất tiền của và người, không phải vào tù vì tội trốn ra nước ngoài. Họ chỉ mất lộ phí cho sự cả tin của mình.

**