Giấc mơ Việt Nam
Người dân ước mơ trên đất nước họ sẽ không còn quá nhiều thủ tục hành dân, và điều này quả là Việt Nam trong những năm đầu thế kỷ đã thua xa các nước trên thế giới nhất là trong khu vực Đông Nam Á.
Người dân ước mơ trên một đất nước sẽ không còn các quan tham, nạn hối lộ nhũng nhiễu dân phải diệt tận gốc rễ. Tất cả phải trên một nền tảng nhân bản mới. Mọi người đều có cơ hội nếu biết khởi đầu với sự tự làm lại chính mình hầu làm lại tất cả trên nền tảng mới.
Người dân ước mơ với khoa học công nghệ tin học sẽ đưa đất nước bắt kịp thời đại trong quan hệ với với các nước có công nghệ tiên tiến này. Mà đòn bẩy đó là các Việt kiều có khả năng tri thức ở hải ngoại. Con dân Việt Nam sẽ hãnh diện: Tôi thôi không còn ăn cắp bản quyền và tôn trọng việc sở hữu trí tuệ. Đó là lòng tự trọng dân tộc và cũng là sự khởi đầu cho Việt Nam đứng lên.
Sinh viên và Quý Thầy Cô giảng dạy tại các Đại học ước mơ sẽ có một nền tự trị đại học trên quê hương, cũng như chương trình giảng dạy theo các giá trị phổ quát mà nhân loại cùng tôn trọng. Đó chính là sự khởi đầu để có sáng tạo mai sau và phải sớm cũng như thường xuyên có sự kiểm định quốc gia nhằm đạt đến chuẩn quốc tế về chất lượng giảng dạy tại đại học. Các khó khăn mà Hiệu Trưởng đại học nào cũng than, đó là cơ sở vật chất vì sự phát triển không đồng bộ, sự định hướng vĩ mô không rõ ràng, không có sự kiểm tra chặt chẽ cũng như sự phân cấp minh bạch trong vai trò đảm nhiệm việc đào tạo với mỗi đại học. Việc thực hiện kiểm toán tài chánh, phát huy vai trò của Hội đồng nhà trường, thực hiện công khai hoá các thông tin về trường trên các phương tiện truyền thông đại chúng, hãy còn là một cái gì đó còn phải giữ bí mật tại đất nước này.
Người dân ước mong có một nền giáo dục công bằng, bác ái, hợp lý. đó sẽ là nền tảng cho sự khởi đầu trong việc sáng tạo thật sự. Một nền giáo dục đặc thù trên những giá trị khoa học, phổ quát của nhân loại.
Một khởi đầu mới không còn những sáng tác chết người, do hậu quả của một nền giáo dục chỉ nhằm mục đích tuyên truyền phục vụ cho các mục tiêu nhất thời trong chính trị, khiến các công dân trẻ không còn nhận ra Mát-xcơ-va lại là ở Pháp? “ Vua Khải Định đi Xứ sang Pháp”... Ôi đã là vua mà làm sứ giả cho ai, đến tú tài mà còn sai lỗi chính tả nữa? Còn tiếp lầm lẫn về địa lý: “Khải Định sang Pháp dự cuộc đấu xảo ở Mát-xcơ-va”. Ngoài ra có thí sinh tú tài nhầm Xuân Diệu với Hàn Mặc Tử, nguyên văn: “Xuân Diệu tên thật là Nguyễn Trọng Trí”. Một đám bòng bong chết người như bình loạn xạ Tống Biệt Hành: “Tống Biệt Hành nằm trong không khí của những cuộc ra đi như Tây tiến, Đất nước... trong cuộc kháng chiến chống Pháp….”!
Người dân ước mơ sẽ có được cơ sở hạ tầng ngày càng tốt hơn. một hệ thống giao thông, điện nước, bến cảng, phi trường và truyền thông hiệu quả... Đó là sự khởi đầu nền tảng cho sự phát triển kinh tế. Niềm mong ước vì thật sự ai cũng biết nhưng cái biết để nhân danh nó mà cùng nhau đớp hít chia chát miếng đỉnh chung. Niềm mong ước các nhà lãnh đạo thật sự cho đất nước sẽ không giống như các cầu thủ bóng đá trên đất nước Giao Chỉ này: đó là bỗng từ đâu nhảy xuống làm vua. Họ phải được huấn luyện kỹ lưỡng nhất là đội ngũ công chức phải là những chuyên viên từ người lãnh đạo cao nhất đều mang một triết lý sống vì dân thật sự, nghĩa là không chỉ có các nhà lãnh đạo mới là những “Vì Vua minh triết”, nhưng tất cả các công dân đều là những con người khôn ngoan, chân thật.
Khi chúng ta đồng lòng tách ra khỏi lòng tham, cả dân tộc cùng nhau giải quyết được tham nhũng, thế là ngay bước khởi đầu chúng ta đã có một sự khác biệt mà nhân loại vốn tồn tại trên cái Thiện sẽ cùng nắm tay tiến bước với chúng ta lên phía trước một cách nhân bản trong niềm hãnh diện chúng ta cùng sinh ra làm người và ít ra đã sống xứng đáng với bộ mặt con người.
Người dân ước mơ sẽ không còn nỗi lo thần hỏa đến thăm, hiện tại niềm mong ước này hãy còn xa vời, nhiều khu dân cư đang sống trong lo lắng bởi khả năng phòng chống cháy nổ ở con số không. Theo thống kê tại Sài Gòn có hơn một trăm ba mươi ngôi nhà với tầng cao từ chín đến ba mươi ba tầng, nhưng hầu hết không có sân đổ trực thăng để cứu hộ phòng khi bất trắc. Nhiều khu vực có trụ nước chữa cháy nhưng không có nước trong đường ống và nét chung của các thị thành: nhà ở dày đặc san sát nhau mà lòng đường còn bị chiếm dụng để họp chợ, nên nếu có cháy rất dễ bó tay!
Ngưòi dân ước mong chúng ta sẽ không đánh mất mình quá lâu, vong thân với những thứ chủ nghĩa lỗi thời mà ngay tại những nước trót mang nó khiến quê hương đến cảnh khốn cùng khi từ bỏ nó trong sự run rủi sợ hãi xấu hổ cho chính dân tộc đã có một thời kỳ như thế. Người Việt Nam có bề dày lịch sử của đất nước, về những giá trị văn hoá mạnh mẽ.
Người dân ước mong các con trẻ sẽ không còn bị chết non, phá thai như một phương cách hạn chế sinh sản dưới chế độ Cộng sản. Việt Nam là một trong những nước có tỷ lệ phá thai cao nhất thế giới. Từ nạo, hút thai gây ảnh hưởng đến sức khoẻ không biết bao nhiêu nạn nhân phụ nữ phải gánh chịu, đến sự quảng bá rộng rãi của các giám đốc bệnh viện trong việc trục thai an toàn qua phương pháp phá thai nội khoa là khi sẩy thai - giết một em bé, theo nguyên văn: “có tính nhẹ nhàng, ít gây ảnh hưởng đến tâm lý chị em phụ nữ”. Sự triệt tiêu các em bé được phổ biến rộng rãi như các phòng khám đều có số điện thoại để người có nhu cầu thông báo về tình trạng thai nhi của mình với bác sỹ khi cần thiết để trục ra. Và một cách nói ngụy biện công khai trong việc giết hại trẻ em qua phát ngôn của Chủ tịch Hội Kế hoạch hoá gia đình Việt Nam: “Phương pháp phá thai nội khoa tăng thêm sự lựa chọn về dịch vụ phá thai là một bước quan trọng đối với quá trình nâng cao chất lượng chăm sóc sức khoẻ sinh sản cho phụ nữ”. Dưới con mắt của những người còn chút lương tri với sự tồn vong của dân tộc: ôi sao việc giết người mà với những từ hoa mỹ hay quá thế!
Người dân ước mong những cánh rừng già sẽ không bị biến thành mương rẫy! Trong một dịp lên thăm Đại học Tây Nguyên, Thiện Nam chứng kiến thác Trinh Nữ cũng không còn gì để xem ngoài dòng nước đục ngầu chảy xuống. Trên đường đi thăm quan Đắc Lắc, chàng tận mắt nhìn thấy những cánh rừng đang co cụm như thoi thóp cố gắng tồn tại trong những giờ phút cuối cùng của cuộc đời! Người dân ước mơ những cánh rừng cùng thác Trinh Nữ, Buôn Mê... sẽ có một ngày hồi sinh như nguyên sơ của nó!
Xin nghiêng mình khâm phục những con người thầm lặng, các Nữ Tu đang ngày đêm chăm sóc những bệnh nhân cùi tại Di Linh cũng như nhiều trại cùi khác và nay đảm trách cả các trại gồm những nạn nhân đang mắc phải căn bệnh của thế kỷ SIDA. Thiện Nam không quên từ tấm bé đó là mỗi khi có dịp trên đường về Sài Gòn chàng hay ghé vào thăm Quý Nữ tu và các bệnh nhân cùi trên một triền đồi Di Linh. Các Nữ tu nơi đây khác với nhiều Tu sỹ khác ở đặc điểm họ ít nói hầu như luôn trong im lặng với nụ cười, họ rửa ráy cho các bệnh nhân cùi một cách vui vẻ và bằng cả trái tim. Nhiều khi đã đến giờ phải ra đi nhưng chàng vẫn mãi cứ nhìn quang cảnh chung quanh trại cùi, nhìn hình ảnh các Nữ tu như quả thật nơi đây có một Thiên đường của tình người... Thiện Nam nhìn lại một lần nữa trước khi ra về lần nào cũng vậy, kìa là Ngôi mộ của Đức Cha Jean Cassaigne, nhưng giờ đây nhìn quanh chàng chưa bao giờ gặp một Linh mục nào cả, chàng tự hỏi hay là Quý Ngài còn mãi lo họp ở trần thế với MTTQ, UBĐKTG hoặc đang bận chuyện mục vụ phải ra nước ngoài để kiếm tiền mang về giúp đỡ các bệnh nhân?
Thiện Nam được biết gần nơi trại cùi này, vùng Đức Trọng có một gia đình nghèo cùng vài thân hữu khác đã lặng lẽ đón nhận, chăm sóc, nuôi dưỡng, chữa trị cho cả trăm bệnh nhân tâm thần với biết bao khó khăn, phức tạp, chịu tốn kém cả về tiền của lẫn thời gian, sức lực... Quả thật trên đất nước này hãy còn và còn nhiều vô kể những tấm lòng nhân ái! Hình như thành phố mộng mơ chưa có nơi chăm sóc những người điên, thế mới lạ với cái Sở Thương binh Xã hội và các nơi cũng thế, không biết họ lãnh lương từ thuế của dân và mỗi ngày họ làm những công việc gì?
Người dân ước mơ sẽ có một nền kinh tế tài chánh công khai, minh bạch thể hiện qua sàn chứng khoán ổn định vì đó là thước đo cho sự tăng trưởng kinh tế mà điều này chúng ta hoàn toàn từ con số khống, hiện tượng làm giả, thông tin sai lệch để đẩy giá cổ phiếu tăng cao quá mức so với giá trị thực, dù chỉ là ở bước đầu hình thành thị trường này mọi sự đã trên sự gian dối mà vốn khởi đầu làm sao thường kết thúc như vậy. Các nhà doanh nghiệp quốc doanh Việt cộng hầu như đã không được giáo dục rằng nếu đưa ra thông tin sai là vi phạm pháp luật vì một điều dễ hiểu họ luôn quen đứng bên trên pháp luật. Nên các thông tin từ thị trường ở nơi này rất mang tính hình thức, tất cả do quen sự chỉ đạo của đảng, tính pháp lý chỉ là hình thức. Người dân ước mong họ được nghe thông tin một cách chuẩn xác từ đó mà xác định giá trị của các cổ phiếu sẽ bao nhiêu là hợp lý, nghĩa là phải có người công bố công khai, minh bạch và chịu trách nhiệm trước pháp luật, thế nhưng trong các chế độ toàn trị Cộng sản họ chỉ chịu trách nhiệm trước đảng!
Người dân mong ước khi vào cuộc chơi toàn cầu trên những nền tảng mà nhân loại đã có được, chúng ta nên tuân thủ những tập quán quốc tế. Giá trị của sản phẩm được tính bằng phương pháp có khoa học, đó là giá cổ phiếu trên thị trường thế nào, cao thấp đều liên quan đến phạm trù giá trị. Sự nói dối và lừa lọc lẫn nhau chỉ dẫn đến phá sản mà thôi, qua biểu đồ nóng lạnh bất thường của thị trường này hiện tại xảy ra ở Việt Nam.
Các công dân nói lên cảm nghĩ của mình đã đến lúc không còn là chuyện báo động nữa mà phải chấm dứt tình trạng thất thoát, lãng phí của công, trong việc sử dụng ngân sách nhà nước từ trung ương đến tất cả các địa phương. Sau đây là nguyên văn của một Đại biểu Quốc hội đã bị chết bất đắc kỳ tử, ông phụ trách về ngân sách ở Quốc hội: -“Thực tế hiện nay tình trạng sử dụng ngân sách nhà nước sai mục đích, chi sai chế độ, chi vượt dự toán xảy ra khá phổ biến tại nhiều địa phương, gây thất thoát, lãng phí lớn đối với ngân sách nhà nước, tức là tiền đóng thuế của người dân. Thậm chí có địa phương sử dụng sai ngân sách dự phòng dành cho công tác phòng chống lụt bão hàng tỷ đồng để mua xe con!”
-“Có thể nói lĩnh vực đầu tư, trong đó có cả các dự án đầu tư xây dựng cơ bản, cũng như các dự án sản xuất kinh doanh hay phục vụ các mục đích dân sinh khác của xã hội... có tình trạng thất thoát, lãng phí nhiều nhất. Tôi lấy ví dụ một tỉnh nghèo tại miền Trung đã đầu tư xây dựng một nhà máy chế biến hoa quả, kinh phí lên tới hai chục tỷ đồng, nhưng xây xong lại không thể hoạt động được do thiếu... nguyên liệu sản xuất! Nhà máy này sau đó phải cho thuê làm nơi... bán xe máy, gây lãng phí và bức xúc cho nhiều người. Rồi xây bệnh viện cũng vài chục tỷ đồng nhưng xây xong bỏ đó vì không có thiết bị, không đào đâu ra số lượng bác sĩ làm việc cho bệnh viện... Cũng có nhiều địa phương đường làm xong chưa đi đã xuống cấp, không sử dụng được, phải sửa chữa... Tình trạng sử dụng xe công vào việc riêng, dùng để đi chùa trong việc lễ hội đã được dư luận phản ảnh nhiều. Người ta còn sử dụng xe cứu thương để đi nhậu, đi chơi thì quả là không thể chấp nhận”.
Thật vậy dưới cái nhìn của Thiện Nam sau những năm tháng thăm quan nhiều tỉnh thành, thực tế diễn ra nó còn thảm hại hơn thế vì chính chàng là nạn nhân đã dấn thân vào cuộc. Đó là việc giám sát việc sử dụng ngân sách địa phương quá chồng chéo, ai cũng có trách nhiệm nhưng không ai chịu trách nhiệm, đó là một trong những nguyên nhân để xảy ra tình trạng thất thoát lớn ngân sách nhà nước. Các câu chuyện từ nhiều địa phương về việc thu tiền sử dụng đất nhưng không nộp ngân sách mà đưa vào quỹ riêng, cuối cùng chạy vào túi của các quan tham đảng chủ Việt cộng trên đất nước này.
Xuân về nhưng Tết hãy còn xa!
Thiện Nam được dịp đi thăm các gia đình người dân tộc trước Tết, đúng như người con gái đội chiếc nón bài thơ trong lần gặp đầu tiên khi chàng trở lại thành phố mộng mơ: bây giờ họ đã đi xa thật sâu tận núi cao. Gió rừng vào tiết đông chuyển sang xuân như đang trở mình và thổi rất mạnh, những mái nhà lán, nhà lều với vách nứa, mái tranh thấp lè tè nghiêng vẹo trong gió. Các gia đình người dân tộc từ ngàn xưa và nay cũng thế, ngay cả các khu ký túc xá chỉ có cơm với muối: có thay đổi đó là muối tổ tiên họ pha chế từ rễ tranh còn nay nhờ có sự liên lạc với thế giới bên ngoài họ có muối biển và nếu bữa ăn có được một con cá khô thời quá linh đình. Hôm nào vào rừng kiếm được lá nhiếp, ít củ khoai mì thời luộc hay vẫn món canh chay không người lái. Các em học sinh dù giáp kề với năm mới nhưng áo quần vàng khè, có em thật tội nghiệp trên chiếc áo khoát đã cũ mềm. Thiện Nam đã trao cho chúng những chiếc áo mới nhưng hết thảy đều không chịu mặc và đồng thanh bảo: -Cảm ơn chú nhưng Tết sẽ không có cái mới mặc đâu. Nước uống hầu như hoàn toàn dựa vào nước mưa hoặc nước suối, còn chuyện thắp được đèn dầu quả không biết sẽ moi tiền từ đâu để mua dùng. Các trường Tiểu học thường cách xa nhau hàng chục ký lô mét và toạ lạc trên những triền đồi cách xa nhau. Thiện Nam chứng kiến mà đến não lòng một phòng học nhỏ xiêu vẹo cho lớp Một, song phải học hai ca sáng chiều, học sinh ở quanh ngọn đồi có mái trường xiêu và có em dù còn rất bé nhưng phải đến trường cách xa nhiều dặm khiến chúng luôn bỏ học. Và theo Thầy Hiệu trưởng mà chàng gặp chúng chỉ hăng hái đến trường khi có tin một đoàn nào đó sắp đến thăm để nhận quà. Các em từ lớp hai bắt đầu đi xa hơn và rồi công việc thường ngày như mọi ngày không đến trường hoặc sau khi tan trường lớn nhỏ đều lao vào kiếm cái ăn như đi hái đót, mót củi gánh ra bán cho người kinh, hoặc tìm củ chuối, hái lá khoai mì về làm dưa... Trong những túp lều sàn bằng tranh nứa kia với khói rán chiều bên nồi khoai củ thường xuyên hầu như họ không còn biết mùa xuân là gì!
Mùa xuân vẫn đến rồi đi nhưng có lẽ con người đã không có cái tâm ngay cả với chính mình, cũng như đối với anh em mình, do vậy mà người ngoài: những khách du lịch phần lớn đã một đi không trở lại. Các thành phố du lịch đang cố khai thác túi tiền của du khách nhưng không chịu đầu tư thắng cảnh và di tích văn hoá. Như tại Đà Lạt gần cả ngàn khách sạn và nhà nghỉ, nhưng đạt chuẩn một sao đã khó, còn chuyện hai ba sao trở lên quả là nếu có rất hiếm hoi. Thế nhưng cái đáng sợ là các khách sạn thường xuyên đẩy giá thuê phòng lên có khi đến hai trăm phần trăm khiến ai cũng lắc đầu và do dự không muốn đến nơi tràn ngập không khí mát lành nhưng con người chặt chém một cách lạnh lùng ghê gớm quá. Tầng lớp gọi là cách mạng ở đây hầu như họ không biết làm gì, về mặt chính quyền thì chờ ai đó làm được cái gì thì xin đểu. Còn bọn vô sản lưu manh nhảy ra làm kinh tế thì không có đạo đức trong nghề nghiệp. Nên ai từng qua đây và nghĩ lại cũng trong kinh hoàng. Đó là chưa kể hết chất lượng dịch vụ du lịch tại nhiều nơi còn quá kém. Nguồn nhân lực đào tạo trong ngành nghề này là một con số không to tướng: khi những người được nhận vào các công ty du lịch là thành phần con cái người thân hoặc buộc phải nhận từ các viên chức khác. Cũng có nhiều người trẻ đẹp ngoài luồng, nhưng thật sự chỉ là để cho bọn quan tham ngành này du hí... một yếu tố nữa trong vấn đề du lịch là biết tạo dựng những nơi vui chơi giải trí cho du khách nhưng ngoài cái vốn tự nhiên sẵn có, không ai chịu chăm bón chúng một cách đúng nghĩa phục vụ con người có quyền được hưởng hạnh phúc, đó là ngoài các phương pháp khoa học trong việc ăn nghỉ còn có cái thật sự của tấm lòng.
Nhưng hãy còn may mắn trong thời đại của chúng ta, các nhà khoa học thần kinh Mỹ đã tìm thấy “điểm nhân ái” trong não con người. Theo tác giả Scott Huettel, Giáo sư về tâm lý tại trung tâm y khoa đại học Duke: Mặc dù việc hiểu biết chức năng của vùng não này không nhất thiết xác định điều gì, nhưng nó cũng có thể cho chúng ta những mấu chốt về nguồn gốc của các thái độ xã hội quan trọng như lòng vị tha chẳng hạn”.
Các chuyên gia thường ghi nhận lòng vị tha làm cho người ta xả thân hết mình vì tha nhân. Trong cuộc nghiên cứu, những người có lòng nhân ái nhất có hoạt động mạnh nhất tại rãnh não phía trên-phía sau, nơi thường có sự liên quan đến sự xử lý thông tin đến, đưa ra các mối quan hệ xã hội và kiểm soát các cử động.
Để kết luận về công trình nghiên cứu, ông nói: “chúng tôi thực hiện thí nghiệm này với ý nghĩ rằng lòng vị tha thật sự là một chức năng của hệ thống tưởng thưởng của não, những người vị tha sẽ đơn giản cảm thấy lòng vị tha được tưởng thưởng nhiều hơn”.
Và thế gian này có một màu trắng kỳ lạ, theo Tiến sĩ Vukusic giải thích chính cấu trúc không đều là nguyên nhân tạo màu trắng cho con bọ. Đó là một loại côn trùng trắng toát có thể giúp mô phỏng để chế tạo màu trắng tinh và những chất liệu cực mỏng. Đây là loài bọ cánh cứng có tên khoa học là Cyphochilus được tìm thấy ở Đông Nam Á. Nó không phải màu trắng của bươm bướm, hay một đôi chút màu trắng ở nơi nào đó, nhưng màu trắng này đúng là không thể so sánh được: màu trắng tinh như thể là điều kỳ lạ nơi côn trùng. Trên tạp chí Khoa Học cho rằng việc mô phỏng ngay những cái vảy có thể mang lại nhiều ứng dụng trong công nghệ. Màu trắng kỳ lạ từ những cấu trúc không đều...
Thế giới vẫn luôn là những điều trăn trở trước biết bao con nhân sư mà chúng ta gặp mỗi ngày.
Việc thiên thạch đâm vào trái đất không phải là ngoài dự kiến.
Thông báo của NASA được đưa ra trong bối cảnh một hội nghị về chủ đề “Phòng thủ hành tinh” tiến hành tại Hoa Thịnh Đốn đã cảnh báo về nguy cơ các thiên thạch nhỏ đâm vào trái đất và tìm biện pháp làm thay đổi đường bay của chúng. NASA cảnh báo về những thiên thạch có khả năng đâm vào chúng ta. Những thiên thạch nhỏ hơn này rất khó phát hiện, rất khó dự đoán và có thể gây thiệt hại lớn. Để tránh nguy cơ thiên thạch đâm vào trái đất, biện pháp hiệu quả nhất có thể nói gấp trăm lần các phương pháp khác là cho nổ một quả bom hạt nhân gần thiên thạch đang hướng về địa cầu. Thế nhưng đưa một quả bom nguyên tử lên vũ trụ quả là một vấn đề có quá nhiều rủi ro và các nhà khoa học NASA đã đưa ra phương án khác nhằm làm thay đổi hướng đi của thiên thạch nào theo dự tính sẽ đâm vào trái đất. Mặc dù vậy đến nay NASA vẫn chưa có kế hoạch thử bất cứ phương án nào vì... thiếu tiền. Chỉ có Việt Nam dưới sự cai trị của các quan tham Cộng sản là không thiếu tiền, nên dùng cả triệu đô từ thuế của dân hay tiền viện trợ cho vay của các nước phát triển mà mang đem đánh bạc. Về việc này bất cứ người dân bình thường nào cũng đều cười bỉ mặt ông đại diện cho Ngân hàng Thế giới tại Việt Nam khi vị này tuyên bố: không có tham nhũng trong việc sử dụng tiền của Ngân hàng.
Thật vậy việc thiên thạch đâm vào Trái đất không phải là ngoài dự kiến.
Như bao nhiêu nhà đầu tư vào thời mở cửa chàng lại rời bỏ mái trường vừa mới xây dựng trong sự đã rồi là bị lột sạch không còn gì, cả cái tâm huyết cũng muốn nản lòng bỏ lại phía sau. Nhưng đặc biệt phải nói nam giới hay nữ giới người Việt là Nam hay Bắc khi họ còn giữ những nét truyền thống Phương Đông để lại từ các gia đình thật là tuyệt vời. Nhiều nhà đầu tư khi đến quá sớm với Việt Nam và dù ra đi trong vội vàng nhưng ai cũng thừa nhận rằng: tôi đã có một người vợ, người chồng Việt Nam mang lại hạnh phúc vô cùng. Xin cảm ơn dù tôi đã thua sạch tại nơi này. Thiện Nam cũng không có con đường nào khác, chàng có một vị hôn thê là giáo sư thỉnh giảng của Trường Công nghệ. Gia đình chàng đã có ba thành viên với cháu bé gái kháu khỉnh. Khi rời khỏi mái trường thân yêu lần này trong trái tim chàng đau xót rất nhiều: những ước mơ về sự góp phần tái thiết quê hương, sớm đưa đất nước thoát ra khỏi nghèo nàn lạc hậu, nó chỉ có thể thực hiện khi đất nước này không còn Cộng sản, điều đó tất yếu sẽ xảy ra theo sự biến dịch của thời gian. Nói theo ngôn ngữ nhà Phật cái duyên đã không có này. Ông Trời chỉ bù đắp lại cho chàng có lẽ từ tấm lòng thành với quê xứ khi còn bạo tàn mà chàng dám lao mình vào cùng nhau cứu khổ, cứu nạn. Cái duyên đã đến với Thiện Nam khi ra khỏi trại giam, đó là một gia đình hạnh phúc. Trong trái tim chàng như bao người Việt còn chút lòng với quê hương vẫn luôn hướng nhìn về những người Việt Nam đang nghèo về mọi thứ. Trên chuyến xe để lại tiếp tục mở trường nơi một vùng quê tỉnh lẻ khác với giấc ngủ chập chùng Thiện Nam nhớ lại hình ảnh mà chàng chứng kiến về người đàn bà đã có tuổi tay cầm khẩu hiệu màu trắng có chữ đỏ trên tấm băng rôn nhỏ như gọi người người cùng lên xứ sương mù xa xôi hầu có thể biết được: Đà Lạt công lý ở đâu? Nhiều người cả nam, phụ lão... trên tay với các bảng hiệu lớn nhỏ gồm toàn những lời đả đảo chính quyền trên khắp moị miền đất nước chiếm đoạt tài sản của dân: hỡi chính quyền Long An, Mỹ Tho, Kiên Giang, Tiền Giang, Bạc Liêu, Vĩnh Long, Bến Tre, Hà Nội, Bình Thuận, Ninh Thuận, Khánh Hoà, Quảng Nam, Quảng Ngãi, Nghệ An, Hà Tĩnh, Huế... Trên khắp mọi miền của non sông đất nước. Tiếng than nấc lên trong nghẹn ngào vì tài sản, đất đai ruộng vườn bị mất sạch vào tay các quan tham Cộng sản. Họ thật yên lặng trật tự dưới những cơn mưa như thác đổ giữa lòng Sài Gòn vào mùa mưa, rồi dưới cái nắng như thiêu đốt đến hâm cả người thế là trời lại đổ cơn mưa tiếp, thiên nhiên đất trời Nam Bộ này là vậy. Và con người khốn khổ nhẫn nại chịu đựng hết chỉ còn biết xin ông Trời dõi mắt mà thương dân oan chịu trận trên đất nước này.
Người dân ước mơ triết lý Phật giáo sẽ giúp được dân tộc này qua khỏi cơn lầm than hận thù, mặc dù các phát minh khoa học qua bức xạ từ Lỗ đen: Sẽ không còn những liên hệ trực tiếp giữa nguyên nhân và kết quả. Thế nhưng ở đây và bây giờ chúng ta hãy cùng trên con đường: có nguyên nhân dẫn đến kết quả trên nền tảng của Vật lý về vũ trụ trước nay.
Và người dân ước nguyện các nhà lãnh đạo Phật giáo luôn sáng suốt để dẫn đưa Đạo pháp và Dân tộc qua khỏi cơn Pháp nạn cùng trước sự tồn vong của giống nòi này. Nếu cho dù có chín mươi chín vị sư bị hư đốn nhưng chỉ duy có ít Nhà sư sáng danh đạo hạnh dẫn đường, dân tộc này sẽ vượt qua Địa ngục trần giới tiến tới làm người, có được những quyền cơ bản thật sự của con người theo định nghĩa chung của nhân loại: chắc chắn là vậy vì Tổ Tiên của chúng ta đã một thời dẫn đưa dân tộc theo tôn giáo này, nên mỗi người Việt Nam đều có Phật Tính di truyền trong người.
Trong nước mỗi người Việt Nam có tấm lòng với Phật, hãy nói lên từ tấm lòng mình: tôi yêu Tự Do, hãy trả lại Phật tính nguyên ủy trong tôi và Giáo hội tôi... Mỗi thiện nam, tín nữ luôn niệm rằng càng nhiều nghịch cảnh tôi càng có nhân duyên đến gần Bồ Tát hơn, cứu cánh cuối cùng của chúng ta là trên đường tu đức để thành Phật. Hãy xa ra thứ Phật giáo quốc doanh chỉ làm cho chúng sanh ngụy tín, tha hoá, vong thân. Và mỗi gia đình có Phật tính hãy nói với con em mình: Các con chứ có đánh đập, nói xấu các Thầy, các Thầy đang đi tìm lại cái thiện tâm trở về trong mỗi các con đấy. Dân tộc này sẽ có được lòng ngay như truyền thống và một xã hội công dân viên mãn của thời hiện đại.
Người Thiên Chúa giáo Việt Nam đã đang và sẽ dấn thân trọn vẹn để hoàn tất việc này, nhiều Linh Mục, Tu Sỹ khả kính, Giáo dân rất muốn: đó là đã đến lúc cần phải biến đổi đất nước sang một nền Dân Chủ Phổ Quát thật sự, chúng ta biết bắt đầu bằng sự cầu nguyện và mọi sự sẽ kết thúc bằng cầu nguyện, chúng ta biết hát vang về các Thánh tử đạo Việt Nam Vinh quang và chúng ta không sợ chảy máu: Cái quý giá cuối cùng trong mỗi người Công giáo chúng ta là Con được nên Thánh. Và đây trước sự thống trị của bạo tàn trong sự khôn ngoan chúng ta hãy cầu nguyện, tiếp tục cầu nguyện và tỉnh thức: Tôi sẽ dấn thân dù phải chết để tôi và anh em có cơ hội sống tốt hơn theo Tin Mừng.
Người dân đầy ước mơ và hy vọng từ thành phố mộng mơ: Lạy Con người tự thân Con người. Nguyện danh Con người tỏa sáng. Nước Con người trị đến: Ý Con người thể hiện như nguyên uỷ vốn Thiện. Xin cho Con người hằng ngày dùng đủ. Và tha thứ cho nhau như Con người đối xử với nhau cho ra Con người. Chớ làm cho nhau sa chước cám dỗ, nhưng cùng nhau cứu khổ, cứu nạn. Ước được như vậy.
HẾT