Độc tài là mầm móng hủy hoại xã hội
Đúng vậy: Toàn trị nào cũng sẽ là mầm móng ung thư xã hội. Khi một gene đột biến có thể biểu hiện dưới nhiều hình thức như mất đi một đoạn gene, chuyển đổi vị trí thay vì nằm chỗ này nó lại chuyển sang chỗ khác. Có gene bị khuếch đại với kích cỡ to lớn bất thường và gene kia làm khiếm khuyết cả đoạn gene.
Trong sinh hoạt thường ngày, con người tiếp xúc với rất nhiều tác nhân bên ngoài và một cách ngẫu nhiên chúng ta vô tình tiếp xúc với một số tác nhân có thể gây đột biến gene như hoá chất, môi trường ô nhiễm, tia bức xạ, tia cực tím và cả trong thực phẩm... Cũng không ai biết một cách chính xác người này bị ung thư là do chất này hay chất kia, mặc dù theo nghiên cứu về dịch tể học, các nhà khoa học đã kết luận được nhiều loại ung thư liên quan đến những tác nhân đặc biệt gây bệnh như ung thư phổi liên quan đến hút thuốc lá, ô nhiễm môi trường.v.v... ngày nay người ta phát hiện những gene có sẵn ở người gây nên ung thư như những phụ nữ có gene nào mang nguy cơ bị ung thư vú nhiều hơn những phụ nữ không có gene này.
Có tin cán bộ thuế thành phố Đà Lạt ra hầu toà, như điều Thiện Nam dự đoán về sự nhũng nhiễu của các cán bộ thuế tại thành phố này. Một phiên toà sơ thẩm đã mở ra để xét xử vụ án nhận tiền hối lộ của cán bộ Chi cục thuế thành phố Đà Lạt đã bị bắt quả tang nhận nhiều triệu đồng từ một chủ cửa hàng trang trí nội thất với lời hứa sẽ giảm thuế. Trong suốt những năm đầu thế kỷ không có quý nào, năm nào mà không lộ chuyện các nhân viên thuế quan tại đây nhận tiền đút lót hoặc bị truy tố hay phải bồi hoàn và đều có đăng trên các công báo. Thật sự nếu truy ra hết sẽ không sót một người nào thuộc bộ phận thu thuế ở đây từ cục trưởng cho đến bất cứ cán bộ thu thuế nào đều là những kẻ với túi tham bẩn thỉu từ xương máu của các công dân.
Chuyện các quan tham Sở thuế trên đất nước này – nó không có thuốc chữa và dưới mắt người dân mỗi khi họ đến viếng rồi ra đi quả là một vở kịch của sự gian dối cho mỗi lần như vậy giữa các công dân phải đối phó với những kẻ gian manh nhân danh quyền lực nhà nước.
Nó không còn như nạn xe cứu thương đụng phải người đi bộ khi lo toan cứu người mà chạy cho nhanh đến cán chết kẻ khác. Hoặc đặc thù có một không hai trong lịch sử các chế độ lao tù: quản giáo để tử tù mang thai và cơ quan điều tra thuộc Viện khoa học kỹ thuật hình sự đã phải vào cuộc để tìm kết luận ai là cha của cháu bé: cán bộ quản giáo hay một tù nhân nào? Một tù nhân tự giác thì không thể có chìa khoá mở cửa cacho của tội phạm từ hình để quan hệ tình dục đến có con với việc hạ sản một cháu bé trai nặng đến hơn ba ký!
Đà Lạt công trình kiến trúc độc đáo theo kiểu kiến trúc Tây Ban Nha duy nhất ở thành phố này, sau ba mươi năm biến thành chung cư, khu nuôi heo... toạ lạc tại đường Quang Trung vẫn đang là ngôi nhà hoang phế đáng buồn. Trăm năm bia đá thời mòn nhưng những tảng đá toàn granit này chưa tròn thế kỷ đã phơi sương xuống cấp trầm trọng nơi ngôi nhà có hình bán cung tuyệt đẹp như vang bóng một thời được vị vua cuối cùng nhà Nguyễn mua tặng một thứ phi có nhan sắc đến nghiêng thành. Có tin nhiều năm qua Viện Nghiên cứu kiến trúc Bộ Xây dựng từng đề nghị đưa toà nhà vào danh sách bảo tồn, nhưng với chính quyền địa phương vẫn chỉ đáng để nuôi lợn!
Bên cạnh nhiều tin buồn hơn vui trên đất nước này, có tin vui Đà Lạt lập “làng nghệ sỹ”. Niềm hy vọng đến với nhiều người, nó sẽ được xây dựng tại vùng rừng hồ Tuyền Lâm, do tư nhân tổ chức. Theo sinh viên dựa vào các nguồn tin từ con em có bố là các viên chức tại địa phương: đây là làng nghệ sỹ đầu tiên tại Việt Nam được xây dựng trên diện rộng bằng một phần tư nước Vatican, với cảnh quang rừng thông xây nên những khu nhà nghệ sỹ thuộc mọi lãnh vực nghệ thuật như nghỉ ngơi, thư giãn, sáng tạo đến truyền bá nghệ thuật... đặc biệt có nhà truyền thống của các dân tộc thiểu số vùng Nam Tây Nguyên... Nhưng với cái nhìn của mọi người hiện tại vẫn chỉ là ước mơ và hãy chờ đợi sang đầu những năm của một thế kỷ khác. Trước mắt với một số đất to lớn như vậy dưới con mắt kinh nghiệm của các cư dân tại đây chỉ vẫn là nguyên cớ để hợp lý hóa các thủ tục chia chát đất đai.
Từ làng nghệ sỹ đến thạc sỹ hoá, tiến sỹ hoá... với chủ trương của Bộ Giáo dục qua vị Tân Bộ trưởng sẽ đào tạo hai ngàn năm trăm tiến sỹ trong một năm theo dự định trên tổng số 20.000 tiến sỹ. Nhưng cũng theo một Thứ trưởng trong ngành này phát biểu: “Một số trường tăng qui mô đào tạo nhanh hơn so với các điều kiện đảm bảo chất lượng và năng lực đào tạo của nhà trường, Giáo viên lên lớp quá nhiều giờ không còn thời gian đầu tư cho các hoạt động nghiên cứu khoa học, biên soạn giáo trình, bài giảng... nên chất lượng đào tạo hạn chế”. Thật sự khi Thiện Nam dấn thân vào cuộc trong lãnh vực này chàng nhận thấy dường như không có mấy Giáo sư Đại học Việt Nam trong hiện tại mà mỗi năm có lấy được một công trình nghiên cứu, thậm chí cả nhiều năm. Và thực chất trong các trường đại học Việt Nam đang có một lỗ hổng to lớn, đó là trên danh nghĩa khi xin giấy phép để đủ ban bệ họ nại danh đến rất nhiều Giáo sư, nhưng khi thực sự giảng dạy không có mấy vị theo danh sách đầy các thạc sỹ, tiến sỹ. Quả là vào một thời với các danh từ kêu thật to nào thạc sỹ hoá, tiến sỹ hoá nghe cũng vui vui... Cái vui đáng buồn của một dân tộc đã từng có những tiến sỹ giấy như ông.
Đến những con đường quá vui! Từ thành phố nghỉ mát Đồ Sơn bay vào Sài Gòn với Quận Gò Vấp, hai nơi này tuy cách xa nhau nhưng có cùng bản chất, đó là các quan từ bí thư đến chủ tịch UBND đều “cạp” đất của dân. Lớn ăn theo lớn, bé lai rai theo khu vực của mình, từ số tiền dư dật mà ngay trên địa bàn này phát sinh những con đường vui vẻ, theo lối gọi bình dân... Trên một con đường nổi tiếng chưa được ba ký lô mét tập trung cả trăm quán nhậu “ôm” đến hớt tóc thanh nữ - một loại mãi dâm trá hình tại đây, karaokê, cà phê internet với những cuốn phim đồi trụy... Trong một tiệm làm tóc mà Thiện Nam chứng kiến khách đến nam hay nữ cũng chỉ biết lấy ráy tai, còn ai có nhu cầu “hớt” bằng tay thì được đưa vào bên trong bức rèm đã có sẵn... Mỗi lần hớt tóc không dao kéo như vậy tốn vài trăm ngàn, tính ra chỉ mất chừng hai mươi đô la Mỹ, muốn đi xa hơn cũng có phòng nghỉ gần ngay đó! Ôi con đường vui của các quan chức mà người dân cũng vui theo! Các em tiếp viên phục vụ ở những con đường này đều tuổi chưa tròn đôi mươi, phần lớn nói giọng Nam, họ từ miền Tây lên. Thiện Nam rời khỏi Gò Vấp, với những cảnh kia vì con người thế ấy, nhưng thật sự con người không chỉ có những dục vọng khả giác thấp hèn, những ngôi Thánh đường cũng dày đặc ở khu vực này, chàng tự lấy làm xấu hổ: Tôi đã làm được những gì cho Giáo Hội tôi... Tôi có quyền hy vọng được những gì khi Giáo hội chỉ là một sự tồn tại... Trúng vào ngày Chúa Nhật, các con chiên đi lễ rất đông, tiếng chuông Giáo đường vang xa trộn lẫn nhau giữa quá nhiều thánh đường đang đổ chuông cùng lúc vào ngày Chúa Nhật... Và kìa những con đường vui thật vui đang chìm sâu trong tội lỗi... và các chủ chăn đang đọc những bài giảng dường như đã soạn sẵn tự bao giờ.
**