Các bác đảng ơi,
hãy cho chúng em ăn đất với…
Khi cơ quan nhà nước thất tín.
Thật ra chữ tín của nhà nước thời ai cũng rõ, ngay những người Cộng sản họ càng rõ hơn ai hết vì chính họ là những người đã từng nói láo và biết rõ chính ta đang phát ngôn sai sự thật nhưng cứ phải thốt ra. Nên chính họ càng không tin vào sự chân thật của đảng, nhà nước… nhưng lại vững tin vào sự tồn tại của chế độ bởi vì họ có một mục đích tối thượng: phải dùng bất cứ thủ đoạn nào để có thể nắm được chính quyền. Những người Cộng sản đã từng nói dối để tồn tại cũng như có khi đạt được chiến thắng. Trong hoà bình cũng vậy và một khi sự thất tín gặp tắc trách thì đối với họ chỉ huề cả làng. Còn các công dân phải đền bù hợp đồng, chấp nhận thua lỗ, có khi còn dẫn đến phá sản. Nhiều người lao đao, lỡ vận vì cơ quan nhà nước không giữ lời hứa như chậm trả tiền đền bù, chậm giao nhà tái định cư... Nhiều sự chậm trễ ở phía cơ quan nhà nước không chỉ tính ngày, tháng mà hàng năm, năm này qua năm nọ...
Và có sự việc bi thảm có lẽ chỉ xảy ra độc nhất trong lịch sử dân tộc này: một cụ già tuổi 82 vì tranh chấp đất mà chém một nữ giáo viên chết thảm ngay tại chỗ. Đang tranh cải với nhau về đất gia tộc giữa hai người thế là trong ấm ức với sẵn cây phảng trên tay, ông cụ chém bà giáo năm mươi ba tuổi, cái tuổi theo người Việt là xui, một nhát khiến nạn nhân chết ngay tại chỗ cũng ngay trên vùng quê Ông Thủ tướng họ Phan.
Đó là một thảm cảnh trước sự bất lực của một chính quyền từ địa phương đến trung ương trong việc giải quyết khiếu kiện về đất đai. Một vụ án tham nhũng lớn về đất đai được xem là điển hình của cả nước vào những năm đầu thế kỷ với bản án dành cho các quan tham từ bí thư đến chủ tịch huyện mỗi người chỉ nộp phạt năm chục ngàn tiền nhà nước Việt cộng đương thời. Chuyện có thể ghi vào kỷ lục của toà án trong việc xét xử, họ đã lợi dụng chức quyền lập chứng từ khống cấp đất cho ngưòi thân, nên mới có chuyện từ các cư dân trên vùng biển tuyệt vời cho nghỉ mát, du lịch Đồ Sơn nói với nhau: “chúng em muốn theo các lãnh tụ Cộng sản và xin quý ngài hãy cho chúng em ăn đất với”. Trong dân gian Việt Nam có câu ngạn ngữ mà ông bà dùng để dạy con cháu “đói thời cạp đất mà ăn”, thế nhưng bây giờ với các tư bản đỏ càng cạp đất của dân càng giàu.
Thiện Nam cũng được nghe một điều đặc biệt từ phiên toà xét xử các quan tham Đồ Sơn từ Bí thư đến Chủ tịch UBND các cấp nơi vùng biển nghỉ mát này mà từ nhỏ chàng được biết qua việc đọc các tác phẩm của Tự Lực Văn Đoàn, đó là “đối ngoại” bằng đất – nghĩa là dùng đất đai tài sản của Nhà nước, của toàn dân để mua chuộc, hối lộ các quan chức ở trung ương. Khi có dịp nghỉ mát thăm quan ở vùng này, Thiện Nam tình cờ gặp một số người thân của các viên chức này, họ không lấy gì làm xấu hổ cả vì người nào cũng trong cách nhìn: mình bán cho nhau càng đỡ, đất đai không mất đâu hết... Không người Việt này dùng thì người Việt khác sử dụng còn cách đây mấy chục năm ông Thủ tướng Phạm Văn Đồng bán cả Hoàng Sa và Trường Sa cho Trung Quốc, đó mới là điều khốn nạn có ai lên án chưa... Ai thắng ai... Ai xấu hổ hơn ai... Bờ cõi Việt Nam có còn từ ải Nam Quan đến mũi Cà Mau nữa hay không... Hay chỉ còn trong các bài ca thuộc về chuyện cổ dân gian! Ai đáng tội hơn mà đem xét xử?
Và ngay tại phi trường Tân Sơn Nhất, công ty Chicilon Media của Trung Quốc đã lắp đặt rất nhiều màn hình quảng cáo bên dưới là bản đồ Việt Nam không có các quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa; biển Thái Bình Dương lại viết thành là biển Nam Trung Hoa. Mọi người dân trong nước và khách nước ngoài hiểu chút ít về lịch sử địa lý Việt Nam không khỏi đặt câu hỏi cơ quan nào chính quyền nào đã nhận hối lộ để làm nhục quốc thể ngay tại trên quê xứ mình đến như vậy!
“Chạy trực tiếp, chạy gián tiếp, chạy nhiều, chạy ít tùy mỗi việc”. Đó là lời của Tổng Thanh tra chính phủ đã nói như vậy khi trao đổi với báo chí bên hành lang hội trường Ba Đình vào giờ nghỉ giải lao. Thực tế những vụ chạy án vẫn cứ diễn ra, đối tượng không còn chạy theo đường chính mà theo đường vòng thông qua vợ con cán bộ, đó là khoảng cách ngắn nhất vì ánh sáng đi theo đường cong thật vậy. Trong một cơ chế xin cho một cách độc quyền với thủ tục hành chánh rườm rà, nhiều kẻ hở thì việc chống tham nhũng sẽ không bao giờ có tác dụng. Trong một cơ chế có quá nhiều kẻ hở khiến các viên chức không thể không tham lam khi trong tay có nhiều quyền lực như một thanh tra chính phủ khi về địa phương họ được đón tiếp trọng thị không khác gì ông vua con. Thậm chí sự phát hiện tài sản bị tham ô thời nhiều nhưng thu lại không có là bao. Qua báo chí vụ thanh tra tại VN Airlines và ngân hàng Nhà nước với những sai phạm cùng những giải trình đầy sự láo khoét, nhưng cuối cùng tất cả đều hạ cánh trong an toàn vì tham nhũng nó gắn liền với các đảng viên - chính họ mới là những người có quyền lực để tham nhũng còn dân đen thử hỏi họ có gì ngoài sự mất mát cho đến tận cùng. Cho nên trong thâm sâu nơi mỗi người dân dù họ chưa có cơ hội đứng lên được trước bạo quyền, nhưng ai cũng biết rằng chỉ có thể diệt sạch tham nhũng trên đất nước này trong giai đoạn hiện nay là giải tán bọn quan tham thối nát này. Thanh niên Việt Nam mới có thể làm việc này và Đoàn Thanh niên Cộng sản có nhiều cơ hội nhất để đảm nhiệm sứ mệnh cao cả đó nhưng họ đã đánh mất vai trò trong nhiều năm qua, đã xa rời quần chúng và những gì mà Thiện Nam chứng kiến tại thành đoàn Đà Lạt cũng như tại Trung tâm Phạm Ngọc Thạch Sài Gòn, cách sinh hoạt của các bọn trẻ này sao mà nhố nhăng chỉ cốt ăn theo, điểm đặc biệt quan trọng mà Thiện Nam theo dõi và tìm hiểu khi muốn chuyển biến giới trẻ tại Việt Nam đó là các em trong tổ chức này không có sự sáng tạo. Còn các lãnh tụ nổi bật hẳn trong giới trẻ để nắm cây gậy dẫn đường hầu như không có. Tất cả chúng thật đáng thương dưới cái nhìn của Thiện Nam: quả là bọn chúng chỉ biết vịn lưng các ông già!
Chạy trường, nạn lạm thu, dạy thêm... Bởi vì một nền giáo dục không đồng đều, con anh thì được vào học ở một trường tốt hơn, còn con tôi thời đành phải chui vào một nơi trong hốc bà tó. Thật sự các nhà làm giáo dục không muốn dứt điểm về chuyện này, thậm chí còn hẹn đến hết năm này qua năm khác. Họ còn tự biên, tự diễn cùng các tiêu chuẩn mà chỉ có họ tự biết với nhau mà thôi.
Với Đường lối mới: công khai, minh bạch, dân chủ.
**