ĐẠI HỌC
NHÂN QUYỀN VIỆT NAM
 
 
 
 


 


BIỂN ĐỎ VIỆT NAM
PHẦN MỘT

Chương 1 
VỀ ĐÂU

 

Con người có lúc chẳng may lâm vào hoàn cảnh như thế nầy, biệt giam là một căn phòng nhỏ và rất nhỏ đủ để nửa nằm nửa ngồi và nơi đó mọi sự thật đơn giản song cũng thật hỗn mang như những ngày khởi thủy Đấng Tạo Hoá dựng nên trời và đất.
Trong xà lim nhỏ để giam các tử tù hoặc những người đang bị tra cứu, nó được xây kín bởi nhiều bức tường thành, không có một chút ánh sáng nào lọt vào bên trong, ta có thể đưa bàn tay lên song không thấy gì cả. Nơi đây không còn phân biệt ngày và đêm… Một không khí bao trùm lên khắp cả: Sự tối tăm hơn cả mọi sự tối tăm.
Khoảng không, đất, trời...đây là kiểu nhà mồ chôn người sống, có một bệ nằm giống như một cỗ quan màu đỏ, ở đó được gọi là Căn Nhà của Quỷ
Đất sinh cây trái và thảo mộc được sử dụng thành các loại bàn cùm, các tù nhân bị cùm chân vào đó trong một tuần lễ sẽ không còn đi lại bình thường được nữa.
Qua một lỗ thông gió nhỏ, cơm canh được ném vào hằng ngày, nơi ánh đèn tuần tra soi quất vào xà lim… Đó cũng là ánh sáng duy nhất của các tinh tú và vì sao. Thời gian đều bị xáo trộn. Chim trời cá biển nào có biết… chỉ thấy toàn bọ, gián, nhất là các con giòi từ hố xí cứ trồi lên... chúng đi theo thành hàng hoặc bò lan khắp nơi. Và mọi chuyện kinh tởm đó cũng trở nên bình thường vì các tù nhân không còn cách nào khác hơn nơi thế giới nhỏ bé nầy, như với hai lít nước cho mỗi người trong ngày, để vừa ăn vừa uống và các nhu cầu vệ sinh khác.
Con người được tạo nên theo hình ảnh của Thiên Chúa, nhưng cách hành xử của con người thể hiện như thế nầy: Con người thay vì sinh sản cho đầy khắp mặt đất lại giết nhau ngay từ khi các phôi mới hình thành và có tội là tội từ trong tư tưởng, rồi phá hoại môi trường thay cho chinh phục đất đai -“Hãy cai quản các loài cá dưới biển, chim trên trời và muôn thú…” Song con người đã quay lại hãm hại lẫn nhau đến cùng mặt đất. Và nơi đây có một hình thái trả thù của con người: các tù nhân vừa ăn vừa phải đi cầu trong một cái bát.
Bài kinh trả thù bao giờ cũng kết thúc bằng lời hô hào đả đảo hoặc hãy bắn giết… Trong một lần vượt ngục thất bại, các tù nhân đã quì xuống và xin được khoan hồng nhưng viên trưởng trại đã nhất quyết một cách sắt máu ra lệnh bắn đồng loạt. Có người còn chưa chết, y kéo tóc lên và bóp cò thêm mấy phát gọi là ân huệ.
Con người thù hằn nhau đến mức được trả thù: một viên chức thuộc chế độ miền Nam trước đây, trạc ba mươi tuổi, bị nhốt trong một chiếc lồng sắt nhỏ đủ gói gọn một con người quẫy cựa trong đó. Và những người chung quanh đầy gươm giáo, họ đâm một cách man rợ như đang giết được loài thú dữ. Bọn họ nhảy múa ca hát các bài Lãnh tụ ca trước sự quằn quại, rên siết của nạn nhân… máu phun, con mắt lồi ra, quần áo rách nát và họ cố đâm thật nát mà không biết con người ấy đã chết tự bao giờ trong đau đớn, tại thôn An Mỹ miền Trung Việt Nam .
Có nhiều người và cả trẻ em vây quanh chứng kiến.
Trong trường hợp có quá nhiều kẻ thù, họ chôn sống tập thể, những kẻ chưa kịp chết đã cố vùng vẫy khiến các lớp đất bên trên như có sự chuyển động xập xình.
Các cảnh sát đặc biệt thuộc đội hành quyết, họ lạnh lùng nhét quả chanh vào miệng các tử tù trước khi mang ra trường bắn và xem đó như lòng yêu nước, một nghĩa vụ, bổn phận quốc tế, vì tha nhân không cùng tư tưởng với họ.
Xác nhiều người Việt Nam nằm trơ vơ, bị lôi đi trên khắp đường phố và cả người sống bị hành hạ, cạo trọc đầu, bịt đồ dơ trước miệng dẫn độ qua các nẻo đường khi đất nước gọi là thống nhất.
Theo Sách Sáng Thế ký: ngày thứ Bảy ấy, ngày Thượng đế nghỉ ngơi mãn nguyện, nhưng nơi đây có nhiều tiếng khóc than, nhiều người trong tuyệt vọng; song, bao giờ ngọn lúa còn mọc ngoài đồng tiếng chim còn hót, con người vẫn còn ước mơ và hy vọng: Niềm mong ước thật sự của con người nơi chốn khốn cùng bi đát nhất không phải là Tự do vì ai cũng nhân danh Tự do về phía mình… Không một giáo phái, không một chính phủ, không một trường phái nào mang lại Tự do đích thực khi còn là một khuynh hướng. Con người mong ước có tình yêu vì trong sự cảm nghiệm trước cái chết rằng: Chỉ khi nào có tình yêu thật sự lúc đó con người mới có Tự do...
Và Tự do ấy thể hiện tính thể của nó theo các giá trị chung mà nhân loại cùng công nhận: nó là những giá trị Phổ Quát, những giá trị nầy được thể hiện qua các tổ chức quốc tế như Hội Quốc Liên, Liên Hợp Quốc.

**