PHIÊN TÒA
Những qui định khi đứng trước vành móng ngựa, thường do các giám thị của trại giam trực tiếp phát biểu:
- Các anh đã biết thế nào là chuyên chính vô sản, tuyệt đối không được cãi lại trong lúc đang xét xử. Phiên tòa chứ không phải phiên chợ, chỉ được phát biểu khi cho phép, tốt nhất là chấp hành nghiêm chỉnh theo chủ tọa phiên tòa, mọi sự khiếu nại sau, nếu các anh chống đối trước tòa, lúc về trại giam chúng tôi sẽ kỷ luật, các anh có nghe rõ không? Viên Thiếu tá, quản lý trại giam, có nơi đến quân hàm Thượng tá, lập lại nhiều lần như thế.
Các tù nhân chỉ có sự phản kháng bất bạo động là khua còng số tám kêu lẻng kẻng hoặc ho hen thật lớn và kéo thật dài hay đưa tay xin đại tiểu tiện mà thôi… “Mọi sự đã sắp sẵn cả rồi… các anh chỉ chấp hành… chúng tôi sẽ nghiêm trị nếu ai đó ngoan cố…”, những lời nói như ăn sâu vào tiềm thức và càng gieo rắc thêm hận thù…
Phiên tòa khai mạc.
Sau những phần thủ tục hành chánh, chủ tọa phiên tòa long trọng tuyên bố khai mạc. Người ta bắt đầu nghe Viện kiểm sát luận tội, bản cáo trạng mà các bị can đã được phân phát một vài ngày trước đó để gọi là nghiên cứu, và ai cũng buồn cười về khoản: lúc đọc điều nầy Viện kiểm sát lại gằn giọng lớn tiếng hơn hết, người nào cũng cấu kết với bành trướng bá quyền Bắc kinh, đế quốc Mỹ, mà thật sự như các chủ ghe chỉ có biết trăng sao ở trên bầu trời để đoán xem thời tiết.
Với các tội danh ấy thì người nào cũng đáng bị tử hình, và trước tòa hôm nay có cả trăm người, gồm các bị can và nhân chứng, họ thuộc các thành phần khác nhau trong xã hội của cả miền Nam và miền Bắc Việt Nam.
Nhưng trước hết vẫn là thủ tục xác nhận lý lịch, người nào cũng thông qua nhanh chóng với lời: Dạ vâng, dạ vâng. Chỉ riêng Thiện Nam: không chấp nhận phiên Toà, và câu trả lời Không cho mọi câu đáp.
- Toà truyền: bị can tên là Thiện Nam, phải không? Lời Chủ toạ.
- Thưa, tôi đứng đây là ai chắc toà đã rõ.
- Toà nhắc nhở bị can: đây là phiên Toà dưới chế độ XHCN. Toà hỏi tiếp: bị can thuộc tôn giáo nào?
- Thưa Không - Đạo khả đạo phi thường đạo.
- Toà cảnh cáo bị can lần thứ nhất. Toà hỏi bị can thuộc dân tộc nào? Kinh hay?
- Không, vậy thưa Quý Toà thuộc loại gì?
- Toà cảnh cáo bị can lần thứ hai, cho bị can về chỗ và công việc xét xử tiếp tục - Lới viên Chánh án.
Lần đầu tiên cả hội trường nhốn nháo lên, Chủ toạ yêu cầu mọi người tham dự phải giữ trật tự. Sự im lặng trở lại ngay để được nghe xét xử với bao ánh ánh mắt như đang tò mò nhìn về Thiện Nam.
Sau những lời cáo buộc nặng nề giáng xuống từng bị can của Viện kiểm sát, chủ tọa phiên tòa bắt đầu thẩm vấn. Nguyên tắc làm việc theo phương pháp đi từ phân tích đến tổng hợp, từ các thành viên trong các tổ chức với các yếu tố tội phạm nhỏ nhất rồi qui kết đến các nhân vật trọng điểm.
Một du kích quân điển hình được mang ra truy xét trước tiên:
- Anh làm theo lệnh của ai? Viên chánh án hỏi.
- Tôi làm theo cấp trên.
- Trực tiếp ra lệnh cho anh là ai?
- Trưởng du kích địa phương - y đáp .
- Anh đã bảo vệ được bao nhiêu chuyến?
- Ngày đêm lúc nào tôi cũng hết lòng bảo vệ.
- Láo, láo...
- Tôi xin thề…Tôi tuyệt đối trung thành (bị chủ tọa đập bàn cảnh cáo)...Tôi chỉ làm theo lệnh.
- Láo, láo...
- Như vậy, thưa Tòa thế nào là sự thật? (chủ tọa đuổi y về chỗ ngồi).
Tòa truyền tên Trưởng du kích địa phương ra trước vành móng ngựa:
- Anh có biết việc làm của anh là sai trái không?
- Thưa có.
- Bị can đã tổ chức được bao nhiêu chuyến?
- Thưa hơn chục chuyến .
- Ai ra lệnh trực tiếp cho anh?
- Tôi chỉ làm theo lệnh của các Bí thư.
- Tòa muốn hỏi ai trực tiếp chỉ thị?
- Tôi được biết đây là chủ trương của Đảng, Nhà nước đối với người Hoa sinh sống tại Việt Nam.
- Như thế tại sao có nhiều người Việt đã bị bắt?
- Thưa tôi không rõ, các ông Bí thư ra lệnh cho tôi đều có mặt ở đây.
- Anh đã thu được bao nhiêu vàng và còn cất giấu ở đâu?
- Thưa hơn trăm lạng và vợ tôi đã đem nộp đủ.
Đến lượt một viên công an cấp huyện.
- Theo các đơn tố giác, anh đã đánh đập nhiều người bị trọng thương vì lý do gì?
- Tôi chỉ đánh vì trung thành với Đảng, với Lãnh tụ tối cao để chúng nói thật, khai thật… bản chất của con người và nhất là các tù nhân là hay nói láo quanh co.
- Bây giờ, anh đang là một tù nhân, vậy điều mà một bị can quanh co trong anh là gì? Anh chưa nộp đủ số vàng đã thu được có phải không? Y im lặng.
- Anh hãy thành khẩn như người ta đã thành khẩn với anh.
- Thưa Tòa tôi đã nộp hết thảy ( có tiếng đập bàn “láo, láo” và Tòa truyền về chỗ ngồi ).
Một viên công an khác, người đã bị các tù nhân trùm mền đánh hội đồng đến bại liệt, y được tại ngoại sau đó.
- Ai cũng công nhận tội lỗi, vậy anh nhận ra điều gì?
- Tôi biết rõ mình là một kẻ trung thành với kẻ không trung thành - y chỉ tay về phía các Bí thư đang hiện diện và nói: -Tất cả số vàng mà tôi có được là do quý cấp nầy cho tôi, tôi nào có nhận hối lộ của ai một cây nào… Nhiệm vụ nào cũng hoàn thành, song chỉ vì trung với kẻ bất trung, hiếu với kẻ bất hiếu mà đến nông nỗi nay... Y oà khóc.
Cả phiên tòa yên lặng nhìn con người trên chiếc xe lăn. Tòa truyền bị can nguyên Chủ tịch HộI cựu chiến binh:
- Bị can có biết mình đã từng cống hiến rất nhiều cho Cách mạng hay không? Tại sao nay lại làm những chuyện ngược lại như thế? Tòa hỏi.
- Tôi xin thú nhận tội lỗi của mình, tôi đấm ngực, ăn năn hối cải.
- Bị can đã tự nguyện nộp hết số vàng, kim cương đã thu hay chưa? Cụ chưa kịp trả lời, Tòa đã hỏi tiếp:
- Như thế người vợ của anh có là động cơ thúc đẩy hay không? Tòa gợi ý.
Cụ im lặng và không trả lời. Có một vài tiếng cười từ hàng ghế các bạn hữu của bị can: - Đúng rồi, đây là chỗ cấm kỵ của lão, vấn đề rất là tabou của lão...
Tòa truyền Đoàn Di, phó công an toàn vùng, từ đám đông đã có nhiều tiếng la ó: đồ sát sinh, đồ giết cha.
- Trong lý lịch anh luôn là một tiên phong, hôm nay anh biết rồi: là một bị can, anh sẽ đi đầu về cái gì để chuộc tội? Chủ tọa phiên tòa ánh mắt nhìn y không dứt và hỏi.
- Tôi sẽ đào tất cả nhà của các viên chức trên toàn vùng nầy, tôi tin chắc không có nhà nào mà không có chôn dấu vàng. Tôi xin tiên phong đi đào vàng.
Viên Chánh án và các hội thẩm nhìn y: -Có chắc thật không? Chủ tọa hỏi.
- Tôi tin, tôi tin 100% là đúng, tôi sẽ là kẻ tiên phong... tôi xin chuộc tội.
Đến lượt Trưởng công an toàn vùng, Tòa hỏi:
- Anh đã nhận được chỉ thị từ đâu?
- Trong cuộc họp liên tịch giữa các trưởng công an toàn miền, tôi đã nhận được chỉ thị mật nầy về người Hoa hồi hương.
- Số vàng anh thu của người Việt có nhiều không? Tòa hỏi.
- Nó không nhiều bằng huân chương của tôi đâu, xin Tòa cứ điều tra. Y thách thức và luôn cố tránh trả lời thẳng vào trọng tâm của vấn đề và luôn kể về các chiến công đánh Mỹ, chống càn quét của y… Khi chủ tọa ngắt lời, có lúc y càng to tiếng : -Các anh muốn quên đi quá khứ, muốn gạt bỏ những con người đã xây dựng nên chế độ này hay sao...
Các quan tòa vốn trong Đảng vai vế yếu hơn nên đành ngậm miệng cứ trố mắt nhìn, ráng chờ cho các đàn anh của mình nói hả dạ xong việc rồi xét xử cũng không sao.
Tòa cho gọi Trần Xuân.
- Bị can đã lợi dụng chức quyền để quan hệ với Mộng Lành như thế nào, đã hủ hoá người con gái đang bị giam giữ này và thả cô ấy ra khỏi trại giam, có phải không?
- Thưa đúng.
- Sau khi cô ấy ra khỏi trại giam, anh đã đi lại với cô ta bao nhiêu lần? ( có tiếng la ó từ đám đông: chuyện đời tư, chưyện đời tư, quá sâu rồi ).
- Nhiều lần, Xuân đáp như các con trẻ đang chơi vấn đáp.
- Mỗi lần anh cho cô ấy bao nhiêu?
- Lần đầu ba lạng, sau đó mỗi lần một lạng.
- Về những phụ nữ khác mà anh đã hủ hóa thì sao?
- Thưa tôi không rõ, không nhớ hết… có người đàn ông nào mà nhớ hết chuyện đó. Chủ tọa và các hội thẩm im lặng.
- Thế anh đã tổ chức cho bao nhiêu chuyến ra đi rồi? Anh có biết số vàng đào được trong các biệt thự của anh là bao nhiêu không? chỉ ngay cánh cửa vào nhà đã mấy trăm cây…
- Tôi chỉ làm theo chỉ thị, và số vàng thu được chính thức cũng như không chính thức phải chia đều từ địa phương đến trung ương. Số châu báu vừa bị tịch thu chỉ là con số nhỏ còn lại của một con cá bé.
- Thế anh có nhận được chỉ thị chính thức bằng văn bản nào từ cấp trên? Tòa hỏi.
- Có ông Bí thư ngồi đây, tôi chỉ nhận toàn bằng miệng, và lúc đó chỉ có tôi và ông ấy.
- Như vậy nguyên Bí thư đã nhận bao nhiêu?
- Tôi không nhớ rõ, nhưng Bí thư đối với tôi là Tất cả…Sức mạnh của tôi được truyền đến từ chủ trương, đường lối mới của Bí thư. Y khẩn khoản.
Tòa truyền xin mời viên Bí thư:
- Anh đã nghe tất cả những gì mọi người khai về anh?
- Tôi đã nghe rõ - ông đáp dõng dạc và đứng lên một cách trịnh trọng ngay tại chỗ ngồi, không phải bước đến vị trí vành móng ngựa.
- Anh đã nhận được nhiều châu báu? Chủ tọa hỏi.
- Thề 100% là không… ông đưa tay lên thề như những lúc hô hào các khẩu hiệu trước đám đông… Xin thề 100% là không.
- Như thế, anh có chịu trách nhiệm về các hành vi của thuộc cấp?
- Tôi chỉ là một Bí thư trong số các Bí thư - ông gằn giọng. Các quan tòa vốn dưới quyền, với đôi mắt vẫn tỏ ra còn đầy uy quyền như xưa, ông muốn nhắc nhở họ: Có ta mới có các khanh, hãy nhớ điều đó.
Phiên tòa im lặng, nhiều phút thật lâu trong phần thẩm vấn viên Bí thư.
Tòa truyền cho hai người Hoa chủ chốt trong các chuyến hồi hương:
- Các anh đã đóng bao nhiêu vàng cho ông Bí thư? Tòa hỏi.
- Lần đầu tiên gọi là xã giao mười cây, mỗi người mười lượng vàng. Cả hai cùng đáp.
- Tại địa điểm nào? ở đâu? Tòa hỏi.
- Ngay tại tư gia của ông ấy, trước giờ đi làm buổi sáng, ông không chịu nhận và chúng tôi đã dí vào túi ông, mỗi người một bên và thấy ông im lặng bước lên xe ôtô con, cả hai cùng đáp.
- Các anh đã đóng cho Trần Xuân bao nhiêu? Tòa chất vấn.
- Cứ mỗi người Hoa muốn hồi hương là bảy lạng.
Chủ tọa phiên tòa hỏi lại viên Bí thư một lần nữa:
- Anh có nghe rõ các điều người khác khai cụ thể về anh.
- Tôi xin thề 100% là không có - Ông cương quyết.
Cả phiên tòa yên lặng, mọi ánh mắt đều nhìn về viên Bí thư - ông Vua của toàn vùng, và các thuộc cấp cũng đang dõi nhìn theo ông để tìm hy vọng một lần cuối cùng từ miêu duệ của ông. Song, họ chỉ còn nghe ông tiếp tục thề:
- Tôi biết 100%, tôi xin thề 100% là không.
Tòa truyền Mộng Lành ra trước vành móng ngựa:
- Tòa hỏi bị can: trong số các nhân vật hiện diện ở đây cô có quen biết những ai?
- Thưa hầu hết và rất quen.
- Mỗi lần Trần Xuân gặp gỡ với bị can thường trả cho cô bao nhiêu và những người khác?
- Thưa, ông ấy đã khai rõ rồi. Thưa tòa tôi không phải là gái làm nghề đó (nàng bật khóc ). Chính các ông đã đưa đẩy… phần tôi và gia đình chỉ muốn tìm đến một nơi nào đó được học hành và có nghề nghiệp… ( nàng bật khóc ) và chính các câu hỏi vừa rồi của Tòa một lần nữa xô đuổi tôi với mục đích khác… Chính Trần Xuân bắt ép tôi tiếp khách, tôi không làm cái nghề đó đâu…
Một nữ hội thẩm cho truyền bị can về chỗ ngồi.
Tòa chất vấn Thiện Nam:
- Bị can là người quyết trốn ra nước ngoài với ý đồ xấu, vậy đã tham gia bao nhiêu chuyến rồi?
- Thưa đã nhiều nhưng đều thất bại.
- Thế anh có biết mình đã đưa hối lộ hay không?
- Tôi biết, tuy nhiên luật có luật thành văn và luật bất thành văn, Trần Xuân cũng xác nhận với tôi điều đó: đây là chủ trương của Nhà nước, và chế độ XHCN là một chế độ có chủ trương, song không có chính sách. Nó luôn có mục đích và mọi phương tiện đều nhắm đến hoàn thành, những phương tiện nầy phần lớn hình thành trên luật bất thành văn, quả là khi biến khi thường của kẻ có quyền.
- Tòa cảnh cáo và yêu cầu bị can đi vào vấn đề.
- Nếu đi vào vấn đề - vâng, được… Quý tòa lấy cái vấn đề có vấn đề để xử cái vấn đề không có vấn đề thì quả là: ni affirmative, ni negative. Xin muốn tùy quyền, như Viện kiểm sát khi thì dẫn lời buộc tội theo luật của miền Bắc Việt Nam tức của nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa, khi thì theo luật của Chính phủ lâm thời miền Nam Việt Nam tức bộ luật ở chiến khu, trên rừng. Cho nên, quý vị cứ xét xử theo như ở chiến khu, lúc còn trên rừng cũng được, không sao.
Tòa đập bàn, gõ búa, cảnh cáo liên tục rồi không cho phát biểu nữa và đuổi bị can về chỗ ngồi. Viên Chủ tọa phiên tòa lầm bầm qua micro, cử tọa có thể nghe được: -Đây là trường hợp có thể dẫn đến không thể cải tạo được đối với bị can nầy.
Trong chế độ cộng sản, nếu đã được gọi là không thể giáo dục hay cải tạo được cũng đồng nghĩa với các từ: đem xử bắn, tử hình, chôn sống.