KHÁCH SẠN TRẠI GIAM
Sự thật những gì mà Thiện Nam trình bày chỉ góp phần hệ thống một cách rõ ràng hơn. Chính các yếu tố mâu thuẫn bên trong, bên ngoài, khách quan và chủ quan đối lập nhau làm bật mở bao vấn đề không ai ngờ đến.
Viên kiểm sát tối cao đến gặp chàng, sau lời chào không có nụ cười, ông nói: -Tôi đến gặp anh - hai hàm răng ông khít lại như mỗi lời đều được kiềm chế, tiết kiệm - Anh hãy biết rằng, tôi có quyền đề nghị tha ai thời được tha, buộc ai sẽ bị buộc… Anh còn cất giấu bao nhiêu vàng, còn phân nào hay không?
- Tôi chỉ là một thuyền nhân và có bao nhiêu đã đóng cả rồi.
Tiếp theo ông nói gì đó không ai nghe rõ dù cô thư ký cố gắng ghi chép, Thiện Nam thấy ông gật gật cái đầu và ông đã ngủ gật… Thế nhưng do địa vị của mình, dường như có cái gì đó đã nhắc nhở: nào phải thắng bản năng. Viên kiểm sát bảo người thư ký đọc lại các hệ thống hối lộ một lần nữa rồi bảo: Tốt, tốt… đây quả là có sự câu kết của bọn bành trướng bá quyền Bắc kinh…đồ phản quốc, phản động, còn có vàng hay không? - ông nói trong ngái ngủ: ngay chiều hôm nay anh sẽ được ở phòng giam riêng, đây là loại “khách sạn của trại giam”, nơi đó anh sẽ có thời gian suy nghĩ biết ai còn vàng và chính mình còn bao nhiêu hãy tự giác đem nộp.
Phòng giam riêng còn gọi là biệt phòng, đúng là khách sạn của trại giam. Mỗi phòng thường rất rộng từ mười đến hai chục mét vuông, có giường riêng và chăn mền chiếu đầy đủ. Các phòng đặc biệt có thêm nhà vệ sinh, điện thì lúc nào các bóng đèn cũng sáng hơn bình thường 24/24 - đó cũng là yếu tố để ý thức của con người sớm bừng tỉnh mà khai báo.
Về thực phẩm, tiêu chuẩn cũng khá hơn. Bây giờ là vào dịp năm mới, cái gì cũng được phát nhiều hơn, nhưng rồi cũng không có cơ thể nào hấp thụ được hết vì lâu ngày mới có bữa ăn đặc biệt nên khi chất mỡ vào bụng, ai cũng dễ bị tháo dạ.
Ngày đầu tiên, chàng chứng kiến: khi cánh cửa biệt phòng vừa mở ra ở phòng giam bên cạnh, một ông lão vụt chạy nhanh ra khỏi phòng, ông ôm ngay khúc cây dài dùng làm chắn ngang cửa lớn mỗi phòng và chạy khắp trại giam. Các cai tù ở đây như quen thuộc với hình ảnh nầy nên cũng không buồn ngăn chặn… Sau một tuần ở đây, chàng biết đó là một vị Linh mục và trong tư duy Ngài lúc làm việc nầy: đó là cây Thánh giá mà ông phải gánh hàng ngày. Đây cũng là lần đầu tiên mà Thiện Nam ghi nhận về một hiện tượng tâm lý thần kinh trong các trại giam.
Đến giờ phát cơm, trước đó vài phút, chàng cũng nghe thứ âm vang từ một giọng nói rất trầm: Hãy mặc áo ăn cơm, hãy mặc áo ăn cơm… các bạn ơi, ngày nào cũng thế. Thiện Nam được biết đó là giọng nói của một vị Hòa thượng ở phòng kế bên với chàng. Ông được nhốt chung với một vị Mục sư. Hôm nào có phát cá nhất là cá con, Trần Xuân lại reo hò, la lớn lên: ăn một lúc cả trăm con cá, sướng quá ! Y muốn nói chế độ trong mẻ lưới nầy cả trăm cán bộ phải vào tù.
Và vợ của y lúc nào cũng hát, bà được tại ngoại chỉ bị triệu hồi vào đây vào giai đoạn sau cùng của cuộc điều tra để chuẩn bị ra tòa. Bà nằm ở cuối dãy và tiếng hát cất lên mỗi chiều đầy vẻ ly biệt: anh ở đầu sông, em cuối sông… một bài ca họ thường hát lúc còn trẻ ở chiến khu.
Có tiếng thét lớn của một tù nhân khác cùng dãy: - Hãy cởi ra, hãy cởi ra… những Adam và các Eva… Đó là một Linh mục bị nhốt biệt phòng đã gần mười tháng nay, hầu như ông không chịu mặc quần áo gì cả. Trong thời gian ở đây, có lúc do thanh lý phòng giam, Thiện Nam được giam chung với vị Linh mục nầy và đúng như vậy, thật là một trường hợp về tâm lý thần kinh nữa trong nhà tù cộng sản mà chàng ghi nhận.
Thiện Nam cũng được biết các phòng riêng nơi đây từng là nơi giam giữ các Giám mục, các viên chức cao cấp của chính chế độ cộng sản và có cả các viên chức thuộc chế độ miền Nam trước đây, những người đã xây nên trại thẩm vấn nầy. Khi chế độ miền Nam sụp đổ, nó cũng là nơi tra tấn giam giữ nhưng kiên cố hơn.
…Ăn rồi lại cởi quần ra để cùng cả nước ở truồng cho vui… Sau mỗi bữa cơm Trần Xuân hát ca vang trời như vậy. Còn trước giờ phát cơm thường ai cũng ngủ.
Kẻ đến người đi ở các phòng giam là chuyện luôn xảy ra. Vào một buổi tối, từ căn biệt phòng kế bên với tường dày như thế lại có tiếng đục tường và không đầy mấy phút đã thông được một lỗ nhỏ lại tròn như chiếc đũa để liên lạc. Thiện Nam im lặng. Rồi có giọng con gái cất lên nhỏ nhẹ: -Anh có khoẻ không? Vượt biển hãy… lần sau cho em cùng đi với.
Không cần đặt vấn đề, với cách đào khoét như vậy chỉ có công an mới rành như thế mà thôi, nên chàng cười: - Cảm ơn.
Thế rồi chàng cũng không thấy có câu hỏi nào khác ngoài câu: anh có khoẻ không lập đi lập lại hoài và cô nầy hát suốt đêm làm cho mọi người trong dãy thường xuyên không ai ngủ được… rồi khóc lóc, gào réo, than thở nhớ cha nhớ mẹ…khiến các tù nhân nơi khách sạn nầy gần như muốn điên lên.
Một vài hôm sau, Thiện Nam thấy rõ cánh cửa phòng bên chỉ khép và việc ra vào luôn có người thay đổi, giọng nói của các cô gái cũng khác nhau, họ làm những động tác cho nhức đầu, mệt tim đối với những ai vốn đã yếu như đập gõ vào tường, tung banh lên trần nhà vào ban đêm… rồi hỏi thăm những ai bệnh hoạn rất ân cần khoảng năm phút một lần: Anh hoặc chú bác đã chết chưa, đã chết chưa…
Lời nói ấy như rót vào tai khiến ai đó khó mà sống lâu được. Đó cũng là giai đoạn thường là cuối cùng sắp ra tòa, mọi thứ nó làm cho con người trở nên mất trí để không còn sức đề kháng, chống đối trước tòa. Nó là đặc điểm của khách sạn trại giam mà tính chất thật nghiệt ngã của nó dẫn đến hậu quả nếu không điên cũng sẽ khủng hoảng, đơn cử như cảnh nầy:
Cũng chính các nữ tình báo nầy, họ luôn mặc quần có cờ chế độ miền Nam làm vải lót bên trong, đến mỗi bữa ăn các tù nhân ở đây phải bước qua máu huyết của phụ nữ có kinh nguyệt để lãnh cơm, bọn cai tù coi như vô tình của những chị em lãnh cơm trước đó rơi vãi ...
Vào các buổi trưa, tại nhà giam riêng hay nghe thấy những tiếng rú thất thanh vô vọng của con người bị tra tấn. Một thanh niên khi thoát khỏi sự tra tấn dã man và cùng nhốt chung với Thiện Nam tạm thời trong vài hôm đã trối lại: chính anh là một trong những người đã có tiếng kêu ấy, khi chân bắt đầu lún sâu trên hai bàn đinh. Thiện Nam nhìn xuống và quả đúng vậy, dưới bàn chân còn đầy vết lở chưa khô… nạn nhân nầy cũng cùng tên với chàng, vào lúc đó vẫn chưa đi lại được, anh ấy chỉ bò… lý do can tội bị tình nghi đánh bom làm nổ chết nhiều người tại một tỉnh miền Trung Việt Nam để chống phá Chính quyền cộng sản.
Mỗi phòng đều có một vài lỗ nhỏ nơi cánh cửa gỗ để dễ dàng cho việc tuần tra từ bên ngoài nhìn vào bên trong và cũng từ các điểm nhỏ đó, các tù nhân luôn dí mắt vào để quan sát ra thế giới bên ngoài. Mỗi ngày như mọi ngày: cảnh tra tấn, la hét, thỉnh thoảng có vài tù nhân đặc biệt bị thẩm vấn được dẫn độ ngang qua. Từ cách ăn mặc cũng như việc áp giải họ đoán biết nhân vật ấy quan trọng đến mức nào. Được thấy. được nghe… dù chỉ có một mình với chính mình, nó vẫn là niềm hạnh phúc, hạnh phúc không phải trên cái khổ đau của tha nhân nhưng ít ra tôi biết và hiểu được dù tôi chưa có khả năng ngăn chặn nó, từ cái biết đó như đánh thức trong tôi một sự khởi đầu, dù là thật bé nhỏ: tôi bắt đầu cầu nguyện...
Trước hành lang của biệt giam còn có một dãy vòi nước để có thể tắm giặt hoặc làm vệ sinh.v.v. rất thỏa mái, kín đáo, thế là hôm ấy có một đoàn người trốn ra nước ngoài vừa bị bắt, họ gồm toàn phụ nữ và trẻ em được đưa đến các vòi nầy… Mọi sự vắng lặng như nơi không người, những phụ nữ nầy cũng chủ quan như vậy nên họ thật tự nhiên… là con cháu Eva.
Sau các màn thoát y mà chỉ có nơi phòng tắm, rồi họ ra đi. Trần Xuân là người vui nhộn nhất, ông được dịp cười trong những ngày buồn tẻ và la lớn: -Kẻ lá vông, người lá tre, lớn, bé hằng hà sa số… ôi sao cuộc đời vẫn đẹp sao ! Và với giọng của một nguyên Viện trưởng viện kiểm sát, ông cất giọng:
- Trước hết là Đại lão Hòa thượng, xin Ngài cho biết ý kiến cảnh các tiên nữ xuống trần vừa qua. Đại lão đáp: -Thấy núi là núi, thấy sông là sông. Người ta nghe tiếng cười rất thanh thoát của Hòa thượng.
- Tôi từ bé đến lớn chỉ trông thấy một và nay thấy mười. Ngài Mục sư đáp. Ông ở chung phòng với Hòa thượng.
- Tôi không thấy gì cả -Thiện Nam đáp. Và Trần Xuân liền cười to: - Chắc ông bị mờ mắt mất rồi! Ha ha!
Còn vị Linh mục thường ôm khúc cây “Thánh giá” chạy quanh trại giam nói: -Tất cả rồi sẽ qua đi… Lúc tôi bị bắt còn đầy phó mát, cam, táo… trên bàn, giá như bây giờ có được cho chúng sẽ mừng lắm.
Linh mục hay hát không trả lời gì cả, ông chỉ hát như chiều nào cũng hát: Mẹ Fatima ơi… Hôm xưa trên cây Sồi… Hãy ăn năn đền tội, sớm chiều cùng nhau sám hối…
Trần Xuân lại tiếp: -Phần tôi từ tấm bé đến lớn chỉ có mỗi cái quần, đúng như Mác nói: cùng lắm là mất cái quần lót… Thuở còn thơ ấy, chỉ khi nào đến gần trường mới mặc vào, đến năm mười bốn tuổi vẫn như thế, nên bây giờ có thấy ở truồng cũng không lạ lắm, ở quê tôi cả con gái đến lúc có kinh còn chưa có đủ quần áo che thân cơ mà… Các ông biết không, nhiều khi đi dự lễ hội, bây giờ phải mặc lắm thứ đồ cho đúng chức danh, thật là khó chịu… ô, mà tôi cũng sắp trở về cát bụi rồi… các ông có Đức Tin, nên còn hi vọng… phần tôi chết là hết, là hết . Ông im lặng.
Khách sạn ở Việt Nam thường có hình ảnh không đẹp lắm, ngày xưa một thời nó là lầu xanh, và bây giờ cũng vậy, phần lớn được trá hình để chứa gái mãi dâm, ăn chơi, trụy lạc, cờ bạc và khách sạn trại giam, nếu nó không làm cho tha hoá về tinh thần, ít ra cũng đi đến về khủng hoảng, suy kiệt toàn diện: Quos vult predere dementat.