SINH HOẠT CỘNG ĐỒNG
TUỔI TRẺ CỜ VÀNG
 
 


 


BIỂN ĐỎ VIỆT NAM
PHẦN MỘT

Chương 11

HI VỌNG

 

Thiện Nam là một trong các nhân chứng có mặt tại nhà Trần Xuân, dường như chàng rất nhạy cảm với những vấn đề chính trị, vì một trong những nguyên do đó là chàng sinh ra trong một gia đình tham chính tại miền Nam trước đây, song vẫn thường được giáo dục từ nhỏ: con có thể làm thứ đó ở đâu trên khắp hành tinh nầy cũng được nhưng đừng làm chính trị ở Việt Nam. Sau ngày đất nước thống nhất dưới chế độ cộng sản, các công dân phải học chính trị Mác Lê nin rất nhiều, chàng có dịp suy nghiệm lại thế nào là định luật mâu thuẩn, con người sinh tồn trong tương tranh, không có yếu tố mâu thuẩn nào nguy hiểm bằng sự hủy diệt từ bên trong, và con người dùng mâu thuẩn để trị người, cũng như không có món nào hảo vị với các bạo chúa bằng việc nướng đồng loại và nuốt chửng lẫn nhau.
Chàng quyết định trình bày sự thật các hệ thống hối lộ đưa người ra nước ngoài trên vùng bán đảo nầy, những gì chàng biết nhờ “làm con tin” tại nhà viên Viện kiểm sát. Hơn bốn chục cán bộ lớn nhỏ bị bắt hoặc câu lưu, kể cả viên Bí  thư của toàn vùng.
Đó mới chỉ là mẻ lưới đầu tiên như những người Cộng sản vẫn luôn tuyên truyền cho các công dân của họ: Đánh địch, địch đỡ, địch sẽ sa lưới... cũng như đâu đây trong tiềm thức của chàng: lấy cộng đánh cộng, lấy cộng diệt côn đồ... Lần lượt các nhân vật trong các hệ thống đi ngang qua để chàng nhận diện và họ nhận diện chàng, cũng như nhận diện lẫn nhau.
Đoàn Di - Phó công an toàn vùng, luôn có cặp mắt sâu đỏ đầy căm thù, y nhìn chàng và có lẽ đang đặt câu hỏi tại sao: một thành phần của tư sản lại cùng thuyền với thành phần ưu tú được tuyển chọn của giai cấp vô sản... Chàng biết rõ ông ta qua Trần Xuân: người đã từng bắt cha đẻ của mình ngồi viết kiểm điểm và rồi ông cụ buồn hận thổ huyết chết... Câu chuyện xảy ra: ngày đất nước chia phân, y tập kết ra Bắc, sau khi đất nước thống nhất, y biết có người em ruột là sĩ quan của chế độ miền Nam, thế là trong những ngày đoàn tụ, không ngày nào y không nguyền rủa ông bố… Người cha phải làm kiểm điểm để xem như một sự xác định dứt khoát với quá khứ, nhưng một khi đặt bút dứt bỏ dĩ vãng tờ giấy ấy đã trở thành tờ khai tử của ông già đáng thương.
Viên Chủ tịch Hội cựu chiến binh già, vừa mới lập gia đình, hay cộng tác với công an tổ chức những chuyến chui, Trần Xuân hay nói: Nó già, có vợ quá trẻ đẹp, ham sống nên bảo gì cũng sẽ làm.
Viên Bí thư, người có trán cao, quắc thước, với thái độ như không hay biết gì hết, mọi việc đều có nghe báo cáo nhưng không đến nỗi quan trọng và y luôn đặt câu hỏi cho những ai muốn chất vấn các nhân vật của Đảng, mà Đảng là Ta. Thế thì ai đã bít kín thông tin của Ta… Trong mọi chuyện hầu như ông biết cả, song luôn giữ thái độ im lặng như không biết, mà thực tế cho đến quyết định cuối cùng bao giờ cũng thuộc về ông.
Viên Hải quân thiếu tá cái đầu bị cạo trọc, các tù nhân làm thợ hớt tóc đã kể lại, y nhất quyết không cho hớt và bảo: Ta là đảng viên, ta không có tội gì hết. Nhưng đây là trại giam, cái kéo cứ nhắp đều, còn các tù nhân chỉ thấy những người cộng sản đã từng hãm hại họ, nay lại đấm đá nhau rồi vào tù ngày càng nhiều là lấy làm thích chí.
Trưởng du kích địa phương, còn rất trẻ, ăn chơi khét tiếng, con của một viên chức cấp cao, nhưng lại qui phục và rất sợ Trần Xuân. Chính Xuân luôn xác nhận với mọi người về đám âm binh nầy: mặc dù chúng nó là vậy, nhưng ta bảo đào lỗ chui xuống, đứa nào cũng làm.
Các công an địa phương, đều có tiếng là gian ác tại vùng nầy, khi mới vào trại giam đã bị các nạn nhân trước của họ trùm mền và đánh đến bại liệt, đang ngồi trên các xe lăn có các tù nhân khác giúp đỡ. Đặc biệt hai tên cảnh sát hình sự cực kỳ dã man, những ai đã từng bị giam giữ tại vùng nầy đều kinh hãi, khiếp sợ… Bây giờ khuôn mặt chúng trông hiền từ đến thế. Các tù nhân mới đến đã kể lại, những tên nầy đã bị bề hội đồng đến thảm hại.
Có cả một hoa khôi tên là Mộng Lành, người con gái đáng thương từng trốn ra nước ngoài và bị bắt, được Trần Xuân khi kiểm tra trại giam đã thả ra ngay, sau đó y hẹn tại một địa điểm rồi cho vàng bạc đi về. Cũng từ đây, người đẹp thường xuyên giao tiếp với Trần Xuân và trở thành gạch nối với các thuyền nhân… hay đôi khi trở thành món quà mua vui để Trần Xuân cống hiến cho những nhân vật cấp cao .
Viên Trưởng công an toàn vùng, Thượng tá, người được tại ngoại, dáng vẻ còn đầy tự tin do một quá khứ mà y lấy làm tự hào như ra vào chiến khu, bẻ gãy nhiều sách lược của đối phương. Cũng giống như một viên sĩ quan đồng cấp bậc khác vì tội tổ chức đưa người ra nước ngoài, đã không hề nao núng mà còn tuyên bố trước toà: -Tôi đã từng cõng Chủ Tịch nước ra chiến khu, các đồng chí có làm được như vậy hay không và nay muốn xử thế nào thì cứ tiến hành… Có lẽ các công thần này có chung suy nghĩ: Cùng lắm là tội thiếu tinh thần trách nhiệm và sẽ được xử lý nội bộ.
Phu nhân của Trần Xuân cũng có mặt, người đàn bà này đã bị bắt sau khi nhà cửa đã bị đào xới lên mà không bị bỏ sót một tấc đất nào, ngay cửa chính vừa khui lên là một đống vàng, các hố rác cũng đầy vàng, cả dưới giếng và quanh vườn ao cá. Tất cả đều có vàng và châu báu… Bà đã từng là một phụ nữ đẹp, và bây giờ lúc nào cũng khóc… Người ta được biết khoảng thời gian không lâu sau khi Trần Xuân không còn nữa, người phụ nữ đẹp nầy đã tái giá.
Trần Xuân, ánh mắt có đốm mây kéo màu máu đỏ như ngày nào, nhưng buồn hơn, chỉ có tên trưởng du
kích con một nguyên Thứ trưởng là trông có vẻ lạc quan, người vợ trẻ của y đã mang tất cả số vàng thu được đem giao nộp cho chính quyền để xin đoàn tụ, nên y có quyền hy vọng.

* *