SINH HOẠT CỘNG ĐỒNG
TUỔI TRẺ CỜ VÀNG
 
 


 


BIỂN ĐỎ VIỆT NAM
PHẦN MỘT

Chương 10

ADAM & EVA
    

Thiện Nam bị bắt. Chàng bị tống vào một phòng giam tập thể. Cánh cửa vừa đóng sập lại, tiếng thanh sắt rít lên, một thế giới hoàn toàn Adam hơn cả các Adam vì Adam bây giờ có cả việc xâm đầy mình hiện ra trước mắt chàng: hết thảy đều ở truồng với cả trăm con người trong căn phòng nhỏ.
Cảm giác đầu tiên chàng tưởng mình đang đứng một nơi nào đó có hơi ngạt, ngộp đến độ các tù nhân thấy từng hơi thở của nhau bốc ra và người nào cũng ướt đẫm mồ hôi… nhiệt độ chắc chắn không dưới 400 C.
Chàng được lệnh của người trưởng phòng cũng là một tù nhân, thường đã ở lâu và  được bọn cai tù tin tưởng: -Hãy cởi quần áo ra... Thiện Nam ghi nhớ từ khi xuống xe vào cổng trại đến phòng giam nầy không biết đã bị khám xét đến mấy lần, nhưng lần nầy các tù nhân khám chàng kỹ hơn hết, không còn mảnh áo nào trên thân và những tay ăn chơi sành sỏi trắc nghiệm hỏi xem có bị lậu, giang mai, lao phổi hay không… nếu mắc phải sẽ được nằm một góc gần nhà vệ sinh. Chàng quan sát, mỗi người đều có một nửa cái gáo dừa mang trước dương vật để hứng mủ, nơi khám xét cũng sát bên họ và có mùi thật hôi tanh.
Lúc đầu chàng cũng thấy e thẹn, và rồi thấy ai cũng như thế, Thiện Nam bắt đầu quen dần. Các tù nhân cũng kháo với nhau, các nữ tù nhân ở phòng bên cũng thế... và theo những người phát cơm hằng ngày, phụ nữ còn thê thảm hơn khi điều kiện vệ sinh quá tồi tệ... chỉ có người đại diện ra lãnh cơm là khoác tấm áo. Có lẽ đến lúc  nào đó phàm hay siêu thoát đều không xem những thứ ấy là vấn đề.
Đã đến giờ học nội qui và trước đó cũng hát một vài bài quen thuộc, tiếp đến giờ lãnh cơm canh cá... Điệp khúc này cứ diễn ra, ngày nào ở các trại tạm giam vẫn thế. Một vài hôm, có khi suốt cả tuần ngồi họp về các vụ chia thức ăn không đồng đều, và chuyện đánh nhau hầu như nhiều hơn cơm bữa, như chuyện ở LHQ bàn về cứu đói, nạn nhân mãn, diệt chủng, môi trường...
Chuyện cơm canh cá là vấn đề thời sự mỗi ngày, cho dù các loa phóng thanh phát từ sáng sớm, trưa, chiều, tối với âm thanh lớn tối đa, hậu quả trong các căn phòng nhỏ đông người như thế này, không cần cải tạo thì các bộ não chống đối chế độ kia cũng bị tẩy não.
Phần cơm càng ít bao nhiêu, sự tranh giành nhau đến từng hạt cơm càng nhiều. Cơm cháy là thứ ân huệ, nó dùng để bồi dưỡng cho những ai làm việc nhiều trong phòng hay thuộc cánh hoàng gia thân trưởng phòng.
Những bữa cơm ngoài đời nhiều khi ngon miệng chúng ta ngồi cũng không quá vài giờ, nhưng ở đây có tù nhân ăn từng hạt cơm đến hết buổi, hết ngày... vì họ sợ hết cơm. Tiêu chuẩn mỗi người được vắt cơm bằng quả trứng vịt, đánh tơi ra nó là một chén nhỏ, và tất nhiên với nước muối là thức ăn chính, song dùng món này nhai kỹ ai cũng thấy ngọt.
Cuối tuần hoặc cuối tháng thường có tiêu chuẩn cá, nhưng thường là cá ươn đã nát bấy ra, còn thịt chỉ vào những ngày đại lễ.
Một bác sĩ tình nguyện chia cá cho anh em, mọi người rất tán đồng vì ai cũng nhận thấy rằng dù sao bác sĩ cũng vệ sinh, sạch sẽ hơn những người khác… Các tù nhân luôn dòm ngó ông trong sự kính trọng để bắt chước...  Sau mỗi lần chia cá xong, ông ngồi nhai hết số xương cá còn lại... Ông nói với họ: hãy nhai và nhai thật kỹ, hãy nhai cho có canxi, chúng ta đang thiếu chất ấy một cách trầm trọng… Hãy uống thức ăn và nhai thức uống.
Còn anh kỹ sư kia đến lượt mình chia cơm, nếu không tình nguyện thì luân phiên, khi chia xong anh nạo vét đến nồi bị thủng và hà tất phải bị mang ra kiểm điểm. Trong lần họp nầy có hai nhà tu cũng bị mang ra kiểm thảo vì được ra ngoài tạp dịch song gặp cây ớt và hái mấy trái… Trước các sự cố như thế, những người trí thức bị chửi rủa thậm tệ, có những thành phần bị mặc cảm gì đó được dịp tha hồ lên mặt đạo đức và anh kỹ sư nầy bị nhiều bài học quá nên đã gằn giọng phát biểu: học nhiều để nạo vét thật kỹ… ai có ý kiến gì nữa không, tôi xin bái lạy tất cả…anh ta xá xoay vòng cả tứ phương khiến ai sau đó cũng cười xòa.
Các tù nhân bị khủng bố liên tục, có lẽ họ là nạn nhân chịu đựng nhiều nhất vì các hành vi của con người thuộc loại nầy. Lúc nào cũng bị rình rập, tấn công từ mọi phía: bị đe dọa không cho nhận quà, ở các trại tạm giam chỉ cho nhận quà mỗi tháng một lần, tùy địa phương như ở huyện mỗi tuần một lần và không cho gặp mặt. Hầu hết họ bị vu oan do các tù nhân kiếm cách lập công dựng chuyện báo cáo và thế là thà bắt lầm hơn bỏ sót, nên ít ai tránh khỏi biệt giam.
Điệp khúc hằng ngày nơi đây là vậy, không có “mặc áo ăn cơm” như trong một công án của các Thiền sư mà chỉ có ăn cơm không mặc áo và trên thân thể các tù nhân thì người nào ít nhiều cũng bị thương tích. Chống lại chế độ thì đánh theo việc âm mưu lật đổ, còn các thuyền nhân thì đánh cho ra vàng... Trong các phòng loại nầy, không khí sợ hãi hồi hộp như luôn bao trùm xuống từng ngóc ngách của gian phòng và mỗi khi có tiếng thanh sắt kéo, cửa mở... mỗi người đều trở nên ưu tư không biết số phận của mình được an bài như thế nào. Những nỗi đau trộn lẫn nước mắt vẫn nhiều hơn những hạt cơm nếu được tính và canh gộp lại. Tâm lý bất an, bị săn lùng ám ảnh mỗi người trong từng khoảnh khắc: hồi hộp hy vọng, chờ đợi vô vọng… nào đến phiên mình sẽ bị mang đi, ít ra là chuyển phòng, thay đổi chỗ nằm, cấm liên hệ - tức là không được nói chuyện với ai, rồi cuối cùng là di lý chuyển trại.
Mỗi ngày như mọi ngày, ghẻ ngứa, lở loét, nhất là nơi các bộ phận bài tiết, có tù nhân trên người đầy mụn mủ và chứng nầy lây lan cho cả phòng rất nhanh, cũng như chứng sốt và đỏ mắt, bệnh tiêu chảy cứ ăn xong là đi cầu ngay, về việc này các tù nhân thường dí dỏm: ở đây người nào cũng bị phá tướng, ăn xong là Tào Tháo đuổi.
Nhiều tù nhân đã chết vì chứng tiêu chảy kiết lỵ, cả trăm con người chỉ có một hố xí, không có nơi nào con người cùng ăn, cùng ở, cùng làm vệ sinh với nhau “thân mật” đến như vậy, nhất là vào buổi sáng trước cảnh xếp hàng để chờ đến lượt mình vào nhà vệ sinh, nhỏ con thì bốn lớn con thì ba, cứ thế gọi là từng suất.
Sự bố ráp đến độ một Linh mục Dòng Tên đã sợ hãi lo khai báo trước, chuyện một mình ông và chỉ có Chúa biết: ông đã cất dấu cả trăm lạng vàng trong vách tường nhà Dòng, ông có học vị Tiến sĩ và thế là các tù nhân có dịp bàn tán với nhau từ trại nầy qua trại khác: Đúng là Tiến sĩ triết học nên rất giỏi  tự biết mình. Không ai cần biết ngày mai sẽ ra sao, hết thảy chỉ cầu xin sớm ra khỏi thứ phòng giam như đầy hơi ngạt nầy, dù phải lao động khổ sai.

**