................VIETLUAN.ORG

....................Diễn đàn Đại Học Nhân Quyền Việt Nam

Trang chủ - Tác giả - Tham luận - Truyện ngắn - Tác phẩm - Thơ - Videos thời sự- Videos âm nhạc - Liên hệ - Quảng cáo

  ĐẠI HỌC
NHÂN QUYỀN VIỆT NAM
 
 
 
 


 


Việt kiều về cố quận!

Truyện ngắn

Nguyễn Quang

 

Người ký giả với những bài viết trên mạng qua các báo điện tử, trong sự cảm thông một độc giả đề nghị kết bạn, không ngờ người bên kia đại dương đã già nên trở thành tình bạn vong niên. Ông lão này tâm sự ông rất mê đánh lưới người nhưng nay đã nhổ neo không còn giương thuyền bườm ra khơi nữa. Ông muốn trở về quê một chuyến trước khi quay đầu về hẳn với núi non.

 Nỗi niềm băn khoăn của ông lão đã rời Việt Nam trên ba mươi năm trên chuyến tàu vượt biển tưởng chừng như đã nuôi từ mấy đời cá mập, bây giờ nghe nói đến VC ông lão hãy còn run, nhưng vẫn cứ muốn trở về nơi quê hương có cây đa đầu làng, con trâu đi trước cái cày theo sau… song chính yếu là tảo mộ mẹ, bà đã chết khi ông còn lang thang trong các trại tỵ nạn ở đảo Pulau Bidong.

Người ký giả cũng chiều ông vì nghe nói ông lão cũng biết làm thơ như bất cứ người Việt Nam trong bức xúc đều có thể phát lên thành thơ lục bát, nó tựa như các câu ca dao mẹ ru ngày nào…Ông lão luôn hỏi và chờ câu xác tín có nên về Việt Nam hay không, tất nhiên một cách trung thực ông ký cười đáp ‘chỉ trừ việc định về cưa ghế còn bình thường bây giờ thỏa mái lắm, muốn lên xuống máy bay lúc nào cũng được’. Như bao nghi ngại trở thành phản ứng tự nhiên muốn tìm hiểu, câu hỏi được lập đi lại nhiều lần và câu trả lời của người ký giả vẫn vậy.

Người bạn vong niên xuống phi trường vì sợ phiền nên khi đến khách sạn mới gọi phone cho mọi người biết: ông được các tiếp viên đón tiếp nồng hậu và đưa ra đến tận taxi và hẹn sẽ được dịp gặp lại… Ông ký liền cười qua điện thoại và bảo còn gì nữa chưa kể hết như lồng trong visa những gì… Không biết ai đã mách cho ông nhớ kẹp 20 USD mọi thứ sẽ nhanh chóng và nồng hậu… Ông cũng kể hết chuyện thủ tục và cảm thấy nhẹ nhàng, song chứng kiến một vài hành khách cùng chuyến bay hành  lý nhẹ nhàng hơn nhưng bị khám xét rất kỹ?

Trên đường từ phi trường về khách sạn ông nói ‘thấy cảnh quan thay đổi quá chừng nhưng vì ban đêm bóng đèn điện lấp lánh nên chưa kết luận vội… ông dự định ở Việt Nam một thời gian’ Ông ký liền hỏi nếu ở lâu dài nên như Nhạc sĩ Phạm Duy để có người chăm sóc vì con cháu cũng chỉ bén mảng trong giai đoạn đầu...’ Ông cười và cả hai hẹn nhau vào những ngày tới khi thuận tiện.

Trong tuần lễ đầu tiên vào những ngày cuối tuần nhân có lễ hội ẩm thực tại Vũng Tàu, ký giả được mời để viết bài và ông đề nghị người bạn vong niên cùng ra Vũng Tàu để ngắm lại cảnh xưa trông nay có thay đổi những gì…Đúng là đường phố có sạch sẽ nhà cửa trật tự hơn, nhiều nhà cao tầng mọc lên trên thành phố biển, còn đó tượng Phật nằm, Đức Mẹ Bãi Dâu và Đức Ki Tô Vua sừng sững trông ra biển như ngày nào tiễn đưa và nay đón con cháu trở về…Đêm khai mạc Lễ hội ẩm thực quốc tế 2010 tại Vũng Tàu diễn ra và kết thúc bằng màn trình diễn bikini kết hợp múa sexy gây choáng váng cho người chứng kiến. Ông ký giả hỏi ông bạn vong niên như thế nào? Ông lão đáp ‘Tôi có sang Châu Phi du lịch một lần có tham dự vũ hội của một bộ lạc và đến lúc cao điểm mọi người đều cùng cởi ra hết… thế còn ở đây như như thế nào? - Ở đây nó thuộc chuyện hậu trường và hơn Phi châu nhiều!

Không biết rồi câu chuyện hạ hồi phân giải ở hậu trường như thế nào, nhưng ông lão tâm sự ngày trước ở miền Nam trên vùng Bán đảo Cam Ranh mỗi chiều về những cô gái ăn mặc hở hang ngồi  chờ hay bay lượn quanh các khu căn cứ quân sự cũng vậy, nhưng nó mọc lên theo quy luật cung cầu, còn bây giờ cởi hết ra do nhà nước tổ chức, các bộ lạc Châu Phi nhảy múa hồn nhiên còn chúng ta từ ăn lông ở lỗ đến văn minh biết mặc quần áo và bây giờ đi lùi lại đến cái không còn gì cả và phải chờ một thời gian dài nữa lông lá mới đủ che phủ nắng mưa làm ấm cơ thân trở lại theo luật sinh tồn bản năng tự thích nghi đó thôi!

Hàng nghìn du khách và người dân thành phố Vũng Tàu kéo về khu vực lễ hội dài 3 km dọc tuyến đường Thùy Vân ở Bãi Sau, đã có một đêm thử thách sự kiềm chế trước những cảm xúc tuyệt đỉnh, nhiều nhóm trẻ không kiềm chế được đã la ó và cùng ‘tự sướng’ tại chỗ… Những người còn biết thẹn trên đường về đều nói về bọn lãnh đạo ở đây bây giờ chúng là vậy tham ô, dâm trong nhà chưa đủ phải kéo nhau chạy đầy đường mới thú!

Khai mạc Lễ hội ẩm thực quốc tế Vũng Tàu có màn bắn súng thần công và trình diễn bikini. Những khán giả sớm nhận ra màn bắn súng mang một cảnh tượng rất kỳ cục, lạc lõng.


Màn bắn súng thần công kỳ cục và lạc lõng bên hồ bơi khách sạn Imperial.

Phía sau hàng lính trong trang phục quan, quân nhà Nguyễn đang tiến hành các nghi thức chuẩn bị mồi bắn, phát lệnh bắn là... hồ bơi, bàn phục vụ bia rượu và khối kiến trúc mang đậm phong cách Âu châu.
Sau hai loạt súng, mặt bằng nhanh chóng được dọn dẹp, biến thành chỗ nhảy cho thực khách trong tiếng nhạc vũ trường vang ầm ĩ một góc lễ hội.

Gần nửa đêm, màn trình diễn âm nhạc kích động cho  tăng lên cảm xúc người nghe chuẩn bị sự xuất hiện của các chân dài trình diễn bikini. Các người đẹp trong trang phục áo tắm bắt đầu xuất hiện từng cặp đôi.


Màn trình diễn              bikini trong đêm khai mạc.

Màn trình diễn bikini trong đêm khai mạc.

Khác với các cuộc thi hoa hậu hay giới thiệu thời trang áo tắm, buổi trình diễn bikini kéo dài khoảng 30 phút này tăng độ khêu gợi bằng màn múa sexy khá chuyên nghiệp. 
Bốn người đẹp trong trang phục bikini đứng dọc theo lối đi giữa hồ bơi trình diễn những động tác táo bạo không tả được. Đêm khai mạc lễ hội ẩm thực quốc tế Vũng Tàu xem như chính thức khép lại khi màn múa sexy này chấm dứt.

 

Không chỉ trình diễn áo tắm, các diễn viên còn múa sexy.

Mô tả ảnh.

Mô tả ảnh.

DSC02059.jpg

Từ Vũng Tàu trở lại Sài Gòn, tất cả đều vào ban ngày và ông lão có nhận xét ‘nếu thi bằng lái xe quốc tế, Việt Nam sẽ đứng hạng nhất, lạng lách giỏi quá…’ Họ từ biệt nhau, ông lão trong sự quý mến của người ký giả vì xem qua các mạng những bài thơ cùng truyện ngắn lão viết cũng thuộc loại ‘outstanding’ dù không nổi bật lắm. Ông bạn Việt kiều nói ‘Rất tiếc tiền tôi còn để ở City Bank và chưa rút đồng nào, các cháu tôi bảo rút làm gì về đây có con cháu lo chu tất!

Người ký giả chào từ biệt và ghi nhận lời nói lúc chia tay đó cùng xem lại chính mình ‘nào có mở lời về chuyện tiền bạc gì đâu mà ông lão lại lên tiếng như vậy… hay văn hóa Mỹ có khác vì ông lão bây giờ là người Mỹ chứ không còn quốc tịch Việt nữa , tất cả đã là Mỹ hóa rồi chỉ còn cái da vàng bên ngoài là của Á Đông mà thôi? Cũng từ câu nói đó người ký giả cẩn trọng hơn và  dường như sự bận rộn của nghề làm báo nhất là phải đi theo lề phải rất khó khăn trong viết lách, nói láo hoài cũng không thể nói láo mãi được nhất là dối với chính mình… Từ đó qua sự thận trọng của người ký giả, cả hai đã không bao giờ có cơ hội thuận tiện để gặp nhau nữa!

Bây giờ thì ông lão được con cháu săn đón vì nghe nói chứ thật ra ông cũng chưa chi đồng nào cho chúng mà chỉ toàn nghe nói ‘ông là triệu phú ở Mỹ’. Chúng đưa ông đến vài nhà hàng sang trọng của Sài Gòn ngày nay với những món hải sản còn hấp dẫn hơn Vũng Tàu, nơi ông đã được đưa đến tham dự lễ hội vừa qua và cuối những bữa ăn sang trọng rất may các cháu gọi bằng chú ruột thương ông lão như người Á Đông có câu ‘chết cha còn chú’… may mắn ngày nay các cháu đều làm ăn trở nên khá giả nhờ kinh doanh bất động sản. ‘Các con cứ thanh toán đi rồi chú rút check một lần…’ Ngân hàng City Bank cách đó không mấy bước nhưng ông lão không đề cập ngày giờ đến…cho đến khi các cháu hiểu ra ‘thế là chúng ta đã xong bổn phận!’

Những người từ quê cha đất tổ nghe tin có một người trong làng vượt biển ngày nào nay còn sống sót và trở lại Việt Nam, họ tìm cách liên lạc nhất là những người cùng dòng tộc, nghe nói ông Thầy giáo làng ngày xưa nay đã gần 80 nên ai nấy lo đóng tiền cùng thuê xe cử người đại diện vào Thành Hồ đón rước ông về lại thôn xưa ! Ai cũng gọi ông là Thầy, trong số đó có người đã ngoài 60 từng học trường quê năm ấy! Họ thuê khách sạn tại thị trấn cho ông lão nghỉ ngơi xứng với danh Việt kiều về nước. Ông im lặng coi như không biết chuyện gì... hằng ngày dân làng đón ông về thôn bản và mỗi nhà đãi một bữa, hôm nào cũng gà ta vì nông thôn không có gà công nghiệp, ông khen thịt gà quê hương có khác và ngon làm sao! Trước lời khen cũng không ai nói gì, tuyệt đối không ai nghĩ đến chuyện tiền bạc ông sẽ ‘lì xì’ lại vì sá gì một bữa cơm, tình nghĩa mới quý!

Hôm ấy nhân có ngày lễ lớn trong làng mời ông tham dự, sự hiện diện của ông khiến con cháu trong làng đều vui, tất cả như một đại gia đình, ông không thấy ai dòm ngó ai như ngày nào…Mọi người đón ông trong vai một nhà giáo làng năm xưa và mọi người đều thấy nơi ông lão có cái gì của tinh thần làng xã này và là ‘sự quý hiếm’ vô cùng. Không có sự hận thù nào về ông ít ra từ những con mắt nhìn của những người miền Trung chân chất nhưng nếu đã kết ai thì không khỏi với ánh mắt như lột hết từ sâu thật sâu thẳm đối phương.

Giữa bữa tiệc bỗng nhiên ông lại lên tiếng cảm ơn bà con trong làng xóm và báo cho mọi người biết ‘tôi vẫn chưa rút tiền từ City Bank…vì các cháu bảo rằng sẽ không tốn kém là bao…’

Người dân quê đâu biết City là gì lại có chữ Bank gì đó nữa… Họ xầm xì với nhau và hiểu rằng nơi đó là một kho đô la…kinh khủng thật, làng này hãnh diện thật, nhờ mồ mã ông bà phát mà có người nên triệu phú đô la…tướng ông nay đã gần 80 mà sang trọng quá, minh mẫn nữa… Sau buổi tiệc của làng mọi người tiễn ông lão về khách sạn trong sự kính nể cùng niềm tự hào về quê hương dù nghèo của mình nhưng đã có người thành danh, thành tài…

Họ tiễn ông về thành đô trở lại, người đại diện cho làng thanh toán chi phí khách sạn và ông nói rất mạnh mẽ với họ ‘Các em đừng lo, tôi chưa rút tiền ở City Bank, hãy ở lại an vui…’

Các cháu ông tại Sài Gòn đón ông trở lại không nói gì cả, ông tự mang túi vào nhà và vợ chồng các cháu đều nói với nhau ‘không biết có còn gặp lại chú có hình ảnh của cha và ông nội nữa không…thôi thì cứ im lặng vui vẻ’ cho đến ngày đưa ông ra phi trường về lại vùng đất hứa của Thành phố Thiên Thần…

Trên chuyến phi cơ những lúc nửa tỉnh nửa mơ ông nhớ ra ‘mình từng là một người rất chống độc tài toàn trị và kêu gọi nhiều người cùng quyết tâm chống Cộng đến cùng nhưng khi trở lại Việt Nam mình lại né hết, không có nhà văn, nhà thơ nào kể cả những người từng ở tù với mình nay vẫn còn sống…nhưng đã không gặp bạn hữu nào, đúng là mình sống như vậy nên không có bạn đến lúc gần đất xa trời vẫn mãi cô quạnh chứ không phải cô đơn vì quanh đâu đây cho đến tận quê nhà ai cũng thật lòng mến người cùng máu đỏ da vàng và còn mình cho đến khi nào chiếc nắp áo quan sẽ mở trước cái sổ ngân hàng!

Nguyễn Quang