Lỗ hổng dân tộc !
Nguyễn Quang
Theo dòng thời gian không phải là một đam mê nhưng nhiều thần dân luôn để ý về cách con người dùng tiền hơn là việc ra đời của các loại tiền tệ từ thời nguyên sơ với vỏ cây, vỏ sò làm vật tín dụng rồi trao đổi trực tiếp bằng hiện vật đến tiền kim loại quá nặng nề rồi qua đến tiền giấy nhẹ nhàng hơn và văn minh như hiện nay chuyển khoản qua ngân hàng với các chi phiếu, ai trả tiền bằng thẻ tín dụng thì phải ký hóa đơn, hôm nay bấm mã số PIN vào máy thu ngân là đủ...
Riêng trên đất nước này có thể nói rằng vẫn chưa có một hệ thống tiền tệ minh bạch: tiền được làm nên đó là thứ phương tiện, đúng hơn là thứ vũ khí của tầng lớp thống trị với mục đích cuối cùng là thu vén tài sản của nhân dân, người dân hoan hỷ tưởng chừng như là phương tiện thanh toán tốt nhất vào mỗi thời nhưng thật sự chính mình là nạn nhân, sự luân chuyển của đồng tiền chẳng qua chỉ là hình thức gián tiếp cống nạp cho kẻ thống trị vì cuối cùng đồng tiền chạy vào ngân khố của tập đoàn vua chúa hay đảng trị, họ muốn thu hồi từ dòng chảy trong bàn tay của chúng bất cứ lúc nào mà không có một sự giám sát của nhân dân!
Hiện nay dưới sự thống trị của tập đoàn đảng trị CSVN, sau khi con tàu quốc doanh Vinashin không còn khả năng trả nợ, người ta mới giật mình, đặt câu hỏi: ai đã quản lý, kiểm tra, giám sát các nguồn vốn của Vinashin?
Nhiều câu hỏi được đặt lên: nếu quản lý, giám sát tốt, chắc chắn sẽ không dẫn tới tình trạng như hiện nay?
Đó là chúng ta đặt nhãn quang theo sự thường trên bình diện cảm giác học thường nghiệm, thật sự đã có một sự toan tính rất tinh vi của kẻ nắm quyền về sự ăn mòn thu tóm tài sản quốc gia vào túi riêng của tập đoàn thống trị đảng CSVN rất hoàn hảo.
Trong suốt nhiều năm, từ Cuối năm 2005, lần đầu tiên VN bán thành công trái phiếu trên thị trường quốc tế với tổng giá trị 750 triệu USD. Ngày 4.11.2005, khoản tiền này được chuyển về VN, sau đó ngay lập tức được Bộ Tài chính “bơm” toàn bộ cho Vinashin đầu tư ngành công nghiệp đóng tàu trọng điểm. Khi bàn giao vốn cho Vinashin, một lãnh đạo Bộ Tài chính khẳng định, sẽ có một cơ chế, những điều kiện giám sát chặt chẽ để khoản vay này được sử dụng một cách hiệu quả nhất. Nhưng kết quả của sự giám sát như thế nào thì mọi người đã rõ, “con tàu” Vinashin chìm dần trong tan vỡ.
Luận chứng về một nhà nước quản lý thật tuyệt vời trong chuyện ăn cướp quả không sai sót khi các quyết định của lãnh đạo các ngân hàng luôn đưa ra hết sức thận trọng. Quy định chặt chẽ như vậy nhưng tất cả các khoản vay của Vinashin, trị giá hàng chục nghìn tỉ đồng, hầu hết đã trở thành nợ khó đòi, nhiều món đã được xếp vào nhóm cầm đèn đỏ của thứ nợ xấu, nghĩa là đã vào túi của các quan tham không thể đòi lại được!
Con mắt ‘ngụy thần’ của kẻ tước đoạt vượt qua hàng loạt cửa ải, đầu tiên là hàng rào chấm điểm tín dụng vô cùng chặt chẽ. Tiếp đó là bộ phận kiểm soát rủi ro, chốt chặn quan trọng là “con mắt” phòng ngừa rủi ro mang tính nguyên tắc của bất cứ ngân hàng nào.
Nhưng như có thời các ngân hàng chỉ đòi có chữ ký của ông Võ Văn Kiệt cấp thời không cần phải luận cứ, luận chứng gì nữa… các ngân hàng liền tháo khoán giải ngân… Thật sự nền trị chính về tài chánh của Việt Nam là vậy!
Nhà nước Cộng sản VN còn quỷ quyệt hơn bao chế độ quân phiệt khác, chúng cũng có nào Bộ Tài chính, Thanh tra Chính phủ, Thanh tra NHNN, còn có cả một Ủy ban Giám sát tài chính quốc gia… thế nhưng những lỗ hổng trên cứ ngày càng phình to và dần dần đánh đắm con tàu Vinashin và mới nhất thật động trời với Bộ Y tế qua vụ mua bán thuốc Tamiflu thu hàng triệu đô trong sự toa rập cùng nhau hưởng lợi nhuận!
Chưa đủ nay cả hệ thống ấy lại chuẩn bị rót thêm 2.500 tỉ đồng nữa vào con tàu tan vỡ Vinashin, đúng là ăn cướp còn được lại quả! Một hệ thống thật tuyệt vời!
Một nét văn hóa tài chánh lụi tàn ! Tầng lớp vô sản lưu manh đổi đời lên ngôi thành tư bản đỏ!
Và cuộc đời dân nghèo cũng đổi thay đến bần cùng!
Không còn thấy mấy ai cầm bút, ngoài trường ca của những người an phận nô lệ!
Con người ngày càng lười đi?
Và sự cô đơn?
Nhiều giọt nước mắt đã rơi trên diễn đàn Hội nghị toàn quốc biểu dương cá nhân có thành tích chống tham nhũng sáng ngày 7-9-2010. Chúng ta cứ tin đó là những giọt nước mắt thật cho dù các đảng viên CS khóc cho nhau, cái ngày tàn lụi ấy không còn bao xa, nhưng đây là một chứng cứ về một thời đại bạo tàn thối nát vô cùng!
Chống tham nhũng: Không ai dám nói mới đáng sợ!
Bởi vì chống tham nhũng là chống đảng CSVN, chống tham nhũng thật sự xã hội đen sẽ đến bao vây nhà ngay, đe dọa tính mạng, cầu cứu lên chính quyền thì chính quyền nín thinh – tức là cầu cứu chính ngay bọn tham nhũng ! (theo lời của các đại biểu trong một hội nghi biểu dương chống tham nhũng).
Hậu quả vô cùng nặng nề đổ xuống trên gia đình người chống tham nhũng như con cái không xin được việc làm, con đường chính trị ‘cộng sản’ sẽ "muôn đời không ai cho ngóc đầu dậy".
Chị Dương Thị Mỹ Anh (Cần Thơ) làm cả Hội trường lặng đi khi vừa rơm rớm nước mắt vừa chia sẻ "do chống tiêu cực mà tôi bị trù dập, cô lập, cắt lương, mất việc làm, chồng đau ốm".
Nữ cựu chiến binh quận Tây Hồ (Hà Nội) Nguyễn Thị Ngà ngay khi bước lên bục diễn đàn đã thông báo, bà vừa bị xã hội đen "dằn mặt". Còn trước đó, không ít lần người phụ nữ dũng cảm này bị dọa cắt gân chân.
Mỗi người tham gia đấu tranh với tham nhũng lại bị "bao vây" theo điều kiện, hoàn cảnh khác nhau.
Cách đây ít lâu, dư luận hẳn vẫn còn nhớ vụ việc Cơ quan điều tra bắt quả tang Đoàn Tiến Dũng, nguyên Phó Tổng giám đốc BIDV... Người tố cáo vụ việc đình đám này, ông Hoàng Văn Khánh với hậu quả à toàn bộ tài sản vẫn tiếp tục bị BIDV phong tỏa, không có vốn sản xuất, không có tiền trả lương công nhân hay đóng thuế. Khó khăn chồng chất, công ty của ông đứng trước ngưỡng cửa phá sản.
Nhiều người dân xem báo chí như chỗ dựa cho phòng chống tham nhũng. Nhưng tại diễn đàn, nữ nhà báo Phan Thị Thanh Hương chậm rãi kể lại câu chuyện mình bị bạc đãi, hạ lương, rút thẻ... như thế nào khi tố cáo tham nhũng ở báo Người cao tuổi. Câu chuyện không được kể liền mạch bởi những giọt nước mắt nghẹn ngào.
Nhưng nỗi buồn đọng lại trong tâm tư những người dân dũng cảm một mình đứng lên “vác tù và hàng tổng” là thái độ thiếu thiện chí của chính quyền, sự mệt mỏi của người thân vì cho rằng họ đang tự “gây thù chuốc oán”. Theo ông Lê Đạo (84 tuổi, nguyên ủy viên Thường vụ Tỉnh ủy Lâm Đồng, Bí thư huyện ủy Đức Trọng), nhiều đồng chí của ông đã nản lỏng bỏ cuộc nửa chừng. Còn lại, “đều bị tổn thương”.
Sự nản lòng không chỉ bắt nguồn từ việc bị hăm dọa, tố cáo, “dằn mặt” mà nguyên nhân sâu xa vì nhiều vụ không được xử lý rốt ráo. Cán bộ sai phạm không những không bị kỷ luật mà còn được đề bạt.
Như nhóm đấu tranh chống tham nhũng ở Lâm Đồng của ông Lê Đạo, sau 10 năm theo đuổi một vụ việc đã giành thắng lợi và thu hồi gần 30 tỷ đồng cho Nhà nước. Hai cán bộ huyện đã bị kỷ luật.
Nhưng, đáng ngạc nhiên, theo ông Lê Đạo, là những cán bộ chủ mưu tham nhũng do tỉnh quản lý lại được đề bạt, cất nhắc, thậm chí được Trung ương tặng huân chương.*
Một đại biểu tường thuật, nhiều cán bộ tham nhũng đã bị kỷ luật, điều về phòng Nội vụ chờ kết quả để xử lý nhưng vẫn được nhận 100% lương, hưởng phụ cấp chức vụ, thậm chí được nghỉ phép đi du lịch nước ngoài.
Ngày trước làm quan cũng thế ư ?
Nguyễn Quang
*Các thông tin tham nhũng tổng hợp từ các báo.
