Lang Lang ngoáy mũi Obama

Mở đầu cuộc viếng thăm Mỹ quốc hai ngày, Hồ Cẩm Đào đã được Tổng Thống Obama trải thảm đỏ tiếp đón trọng thể tại Tòa Bạch trong ngày 20.1 vừa qua. Báo chí cũng đã tường thuật đầy đủ chi tiết buổi thảo luận giữa hai vị lãnh đạo được xem là có quyền lực nhất hiện nay. Dân Mỹ hãnh diện khi thấy Tổng thống của mình ngang nhiên vuốt móng con rồng đỏ châu Á khi đưa ra nhiều vấn đề „nhạy cảm“ như đòi hỏi Hồ Cẩm Đào phải mở rộng Tự do, Dân chủ Nhân quyền cho người dân hơn nữa. Phản ứng của Hồ Cẩm Đào được đánh giá là nhẹ nhàng khôn ngoan. Tránh né những gì tránh được và chấp nhận những gì không thể chối cải.
1-0 cho Obama?
Vào buổi tối cùng ngày, Obama mở tiệc mừng Hồ Cẩm Đào (hay tự mừng chiến thắng trong ngày của mình?). Thức ăn sang trọng cộng thêm phụ diễn văn nghệ. Nghệ sĩ không thể thiếu trong một buổi tiệc long trọng với Hồ Cẩm Đào là chàng nhạc sĩ dương cầm danh tiếng Lang Lang người Tàu.
|
Phải nói ở phương Tây, dù một người không yêu âm nhạc đi chăng nữa, không ai lại không biết đến anh chàng Lang Lang, người mũm mĩm, thấp bé nhưng chơi dương cầm thì không thể nào chê được. Lang Lang rời Trung quốc lúc 14 tuổi sang sinh sống tại New York cũng đã hơn 14 năm nay. Là một nhạc sĩ dương cầm trứ danh Lang Lang là thượng khách quen thuộc của Tòa Bạch Ốc là chuyện không khó hiểu.
Vào gần cuối buổi dạ tiệc chiêu đãi Hồ Cẩm Đào, Lang Lang đánh một bản nhạc thật tuyệt. Tuyệt đến nỗi quan khách Mỹ „Ô-vây-sần“ (Ovation). Đứng lên rồi lạu ngồi xuống vỗ tay tán thưởng. Obama còn „điệu đàng“ đi tới ôm hôn Lang Lang. Điểm độc đáo hơn nữa là một người lạnh lùng như Hồ Cẩm Đào cũng đứng lên ôm hôn Lang Lang và đây chính là chuyện lạ khó hiểu.
http://www.epochtimes.de/pics/2011/01/24/xxl/2011-01-24-xxl--350.0.1.0.16777215.0.stories.large.2011.01.22.lang_lang_whitehouse.jpg
http://www.epochtimes.de/pics/2011/01/24/xxl/2011-01-24-xxl--350.0.1.0.16777215.0.stories.large.2011.01.22.lang_lang_whitehouse.jpg
Ăn uống no say, Hồ Cẩm Đào giã từ Obama để ngày mai đi xuống thăm viếng Chicago . Tòa Bạch Ốc tự vỗ tay khen thưởng đã tổ chức buổi lễ thành công ngoài chờ đợi. Nhưng (lại cái Nhưng quái ác) bọn Blogger, rồi các „con cừu“ lề phải bên Trung quốc tung ra quả bom: Lang Lang chơi đểu. Bản nhạc Lang Lang đánh đàn hồi hôm mà mấy ông bà Mỹ „Ô-vây-sần“ là bản „Tổ quốc tôi“ nhạc tựa trong cuốn phim tuyên truyền tâm lý chiến „Trận chiến tại ngọn núi Shangganling“ (Battle on Shangganling Mountain) được Trung cộng thực hiện trong thời gian xảy ra cuộc chiến Triều Tiên (1950-1953). „Tổ quốc tôi“ là một bản nhạc hùng ca quen thuộc từ trẻ con đến người già cả tại Trung quốc đều thuộc nằm lòng, ca tụng „đội quân thiện chí“ của Trung Cộng sang giúp cho Bắc Triều Tiên đánh quân Mỹ tan tác trong trận đánh đẫm máu dành Shangganling. Câu hát quen thuộc trong bài này là:
Bạn bè thì ta dọn rượu vang quý,
Chó sói đến thì thì ta đón bằng khẩu súng săn.
Theo liên hệ trong cuộn phim „Trận chiến tại ngọn núi Shangganling“ thì chó sói chính là quân Mỹ. Đây là một bài ca chống đế quốc Mỹ xâm lược.
Đến đây thì người ta bắt đầu hiểu lý do Hồ Cẩm Đào trong buổi tối chiêu đãi đứng lên ôm hôn Lang Lang thắm thiết tình đồng chí như vậy.
Một chiến dịch „bán chính thức“ hiện được tung lên trên Internet tại Trung quốc để ca tụng người hùng Lang Lang dám chơi khăm dân Mỹ. Dân Tàu ào ạt cười ghẹo sự ngu xuẫn, đánh giá một nước giàu có mà lại thiếu văn hóa của người Mỹ. Một Blogger viết trên sina.com: „Bản nhạc được chơi ngay trên đất Mỹ thật có ý nghĩa nhưng không hiểu tụi nó có hiểu không nữa? hahaha…“
Một đề nghị được đưa ra là gắn huy chương cho Lang Lang, người đã lấy lại niềm tự hào cho dân Tàu, người can đảm dám chửi Mỹ ngay chính tại trung tâm quyền lực của nước Mỹ.
Có người cho rằng, Lang Lang chơi „đúng chổ, đúng lúc và đúng bản nhạc“. Đây là một lối dùng chữ đầy tức giận nhái theo câu nói của tướng Omar N. Bradley đã từng diễn tả trước Thượng Viện Mỹ về cuộc chiến Triều Tiên „một cuộc chiến sai lầm, không đúng lúc, không đúng chổ và không đúng kẻ thù“. Omar N. Bradley muốn nói, tại sao Mỹ đã tham dự cuộc chiến Triều Tiên mà lại không mở rộng đánh sang Trung Cộng luôn thể.
Lần này người Tàu cũng ăn mừng rầm rộ không khác gì sau trận khủng bố 11/9 tại New York với hơn 3000 người dân vô tội bị giết.
Lang Lang gỡ huề 1-1 cho Trung quốc?
Là một nghệ sĩ gốc Tàu được người dân Mỹ quý mến, được xem là thần tượng trên đất Mỹ không khác gì anh chàng Yao Minh cầu thủ bóng rổ NBA, Lang Lang tìm cách giải thích hành động của mình khi chơi bản nhạc chống Mỹ ngay trong Tòa Bạch Ốc và cho rằng hoàn toàn không có một ẩn ý chính trị khi chọn bản nhạc này:
I selected this song because it has been a favorite of mine since I was a child. It was selected for no other reason but for the beauty of its melody.
I am, first and foremost, an artist. As such, I play music to bring people together. (Nguyên văn được đăng chính thức trên homepage của Lang Lang)
Lang Lang chọn bản nhạc vì anh ta yêu thích ngay từ thời còn bé con và cũng chỉ vì âm điệu hay chứ không biết về nội dung chống Mỹ của nó? Trí óc của Lang Lang như vậy là có vấn đề vì anh ta rời khỏi quê hương khi đã 14 tuổi, quên lời ca mà nhớ âm điệu là một điều khó thuyết phục. Là một nghệ sĩ, mà lại là một nghệ sĩ danh tiếng, khi đánh đàn Lang Lang như thả hồn vào bản nhạc mà lại cho rằng không cần biết đến lời ca như thế nào thì lại càng khó thuyết phục hơn.
Lời phủ nhận không mang ẩn ý chính trị khi chọn bài nhạc của Lang Lang lại càng không có giá trị khi theo dõi những câu trả lời của anh ta trong một cuộc phỏng vấn trên đài truyền hình Phoenix phát từ Hồng Kông vào ngày 20.1 lúc 7 giờ sáng giờ Bắc kinh tức 6 giờ chiều ngày 19.1 giờ Washington, trước giờ bắt đầu buổi yến tiệc dành cho Hồ Cẩm Đào. Đây lại là không phải một buổi phát trực tiếp truyền hình mà cuộc phỏng vấn đã được thực hiện trước đó một ngày:
“Tôi muốn chơi bản ‘Tổ quốc tôi’ vì tôi nghĩ rằng, một khi tôi chơi bản này trong buổi dạ tiệc tại Tòa Bạch Ốc thì đó là điều giúp cho nhân dân Trung quốc có thể rất tự hào về chính mình. Qua bản nhạc này chúng tôi có thể bày tỏ cảm xúc. Tôi cho rằng đây là điều hay. Ngoài ra tôi cũng yêu âm điệu bài nhạc, mỗi lần nghe là mỗi lần tôi cảm động.”
Vai trò của Bắc Kinh
Không chỉ một mình Lang Lang mà ngay chính bộ sậu Bắc kinh cũng đã lên tiếng phủ nhận trách nhiệm trong vụ Sì-Căng-Đan do Lang Lang gây ra.
Tuy nhiên một điều khó chối cải là theo nghi thức ngoại giao, toàn bộ chương trình gặp gỡ cũng như chương trình đêm dạ tiệc khoản đãi đều được ban tổ chức tại Tòa Bạch Ốc lên chương trình và thông báo trước cùng phái đoàn của Hồ Cẩm Đào. Ngay chính Tommy Vietor, phát ngôn viên Tòa Bạch Ốc trả lời trên đài ABC News: “Anh ta (tức Lang Lang) tự chọn và cho biết tên bản nhạc và nói rằng đây là một bản nhạc rất quen thuộc tại Trung quốc.”
Người Mỹ không hiểu ý nghĩa của bài ‘Tổ quốc tôi’ đã đành, ban tổ chức của Tòa Bạch Ốc không hiểu ý nghĩa bản nhạc để chấp nhận cho Lang Lang trình diễn làm nẩy ra câu hỏi về kiến thức của họ và nguyên cả bộ sậu Bắc Kinh không phản đối vì bản nhạc gây nhục cho nhân dân Mỹ trong một buổi lễ ngoại giao quan trọng như vậy là một thái độ khiêu khích coi thường chính phủ và nhân dân Mỹ. Chỉ tiếc là người Mỹ không chịu hay cố tình không thấy điểm này! “Tất cả mọi phỏng đoán đây là việc gây nhục cho Hiệp Chủng Quốc Hoa Kỳ là không đúng. Lang Lang chỉ chơi âm điệu, không lời và không một lời phê bình chính trị nào hết”, theo lời của Tommy Vietor, phát ngôn viên Tòa Bạch Ốc.
Qua câu chuyện cậu bé Lang Lang ngoáy mũi Obama người ta lại càng thấy rõ sự ngây thơ của chính phủ Mỹ trước một con cáo già Bắc kinh sắp biến thành tinh. Những ai vẫn đang còn tuyệt đối tin tưởng vào sức mạnh và quyền lực của một siêu cường Hoa Kỳ hãy lấy đó làm bài học trước khi để cho Bắc kinh nhuộm đỏ toàn cầu.
Phương Tôn
Tháng 2.2011