NGƯỜI “MAY” ÁO QUAN
Viết thay nén hương đưa tiễn một Người Lính.
Tôi là lính ra tù không manh áo
Vượt qua bao lửa máu tìm bình an,
Mưu sinh nghề đánh bóng những áo… quan
Đổi bát gạo nuôi đàn con nheo nhóc.
Mỗi chiếc “áo” làm ra tôi đều khóc
Nhớ bạn bè đất Bắc da bọc xương
Chiếu rách tìm, dù nhỏ hẹp tầm thường
Cũng không có bọc xác thân cùng cực.
Tay xóc dằm, gò từng manh… ký ức
Đóng, đục, cưa cho người lạ nằm vừa,
Lót vải êm bao hòm gỗ cài hoa
Và nước mắt cứ ứa… ngày bi lụy.
Tôi sáng, tối gò từng manh gỗ quý
Thương bạn thân, những thằng đã ra đi
Xót vợ hiền tần tảo bao hiểm nguy
Nuôi con dại chờ chồng, không thấy mặt.
Ngày em mất trời mưa râm bi đát
Hai thằng con ráp những mảnh ván giường
Giữa ruộng nương “kinh tế mới”, thắp hương
Nhường mẹ… ngủ bình an nơi cõi Phật.
Tôi may áo, áo cho người hoàn tất
Mà dân tôi áo rách đỏ “thiên đường”
Người lạ xa, thân được tẩm thơm hương
Xong một áo, áo nào tôi cũng khóc!
Tôi may áo bằng mưu toan đại cuộc
Buộc thân tàn phải âm ỷ lòng son
Dạy các con: -Chiếc Áo Mộng chưa tròn
Còn ấm áp, phải yêu hoài Tổ Quốc!
Ý Nga, 2.1.2010.
TÊ 54: 844*
Từ Hà Nội T54 vào phố
Ủi sập liền cửa Độc Lập, Tự Do
Nghiền nát tan những hạnh phúc ấm no
Và như thế bắt đầu câu “Giải phóng”!
Em yêu nước nhưng không tin Việt Cộng
Đại họa về có gì lạ đâu em
Chúng nói ngang, nhìn trời sáng bảo đêm
Toàn cán ngố, đi đêm dài bảo sáng
Ý Nga, 12.1.2010.
*844 là bảng số chiếc xe tăng T54 của Nga
đã ủi sập cửa Dinh Độc Lập ngày 30.4.1975.
CHÚNG và CHÚNG TA
Chúng
Chúng bảo tạo dựng “thiên đàng”
“Thiên đàng” biến thành địa ngục
Rồi chúng thu vét bạc, vàng
Xúm nhau tận hưởng khoái lạc.
Bán mua chức tước, lợi quyền,
Bao năm chia nhau chiếm đoạt
Tiến lên xã hội… hão huyền.
Tất cả đều đem hủy diệt.
Nhất hô, vạn ứng gian hùng.
“Răng, môi” mặn mà thắm thiết
Bán đất, tung hô tưng bừng
Một bầy “Hữu nghị Tàu-Việt”
Biên giới càng dời về… Nam
Việt –Tàu tình càng khắng khít
Chỉ khoa ranh mãnh, lanh mồm.
Tội ác tày trời bưng bít.
Chúng ta
Việc nước thiếu người quan tâm
Mỗi ngày càng thêm rối rắm
Tòng phạm nín thở lặng im
Ta đừng tai ngơ, mắt nhắm.
Vì sao chúng ta ra đi?
Mốt mai trở về cát bụi
Văn chương để lại làm chi?
Nếu quên quê hương nguồn cội?
Cầm bút, gõ máy không mỏi
Việc nước sao đùn cho người?
Nhìn dân chết oan tức tưởi
Làm sao chúng ta thảnh thơi?
Quê hương lâm nguy thật rồi!
Càng thương, càng thêm nhức nhối
Việt Nam! Thương ơi là thương!
Một “Đảng” bao nhiêu là tội!
Ý Nga, 12.5.2010.