SINH HOẠT CỘNG ĐỒNG
TUỔI TRẺ CỜ VÀNG
 
 


 

Gởi Riêng Anh TÚ

 

Gởi Riêng Anh TÚ

thơ song thất của Cụ CỬ

“Phong trần mài một lưỡi gươm
”Những phường giá áo túi cơm sá gì (ND)

Nầy, anh TÚ, anh còn trẻ chán
Nhưng tu tâm dưỡng tánh là vừa
Tùng tam tụ ngũ nên chừa
Khoa môi múa mép đẩy đưa… xin đừng
Thôi khúm núm khom lưng chủ tớ
Dẹp nhi nhô bợ đở đánh thuê
Những ai cắt máu ăn thề
Chia vàng xé lụa rủ rê… cũng đừng
Giữ tư cách là điều nên trọng
Chớ học trò ngữ vọng ngôn ngoa
Đẹp gì đôi chữ ba hoa
Hay chi một chút nhập nhòa trắng đen
Nên bỏ thói kiêu căng hống hách
Dẹp ngay trò mục hạ vô nhân
Ngẫm thân mình lại đôi lần
Chữ Tây lập dập, tiếng Anh lừng khừng
Mù lái xe, phố đường không biết
Đọc i-meo i-miết không thông
In-côm 1 cọc ba đồng
Oen-phe, y tế… cậy trông ơn người
Tiền trợ cấp mấy mươi mà đợi
Phiếu phút-tem cũng vợi kho dần
Housing hau-diết sắp tàn
Kinh tế suy thoái, hiếm khan của thừa
Dân đóng thuế sớm trưa căm tức
Mình ráng ra đọ sức thi công
Dù cho ngôn ngữ ăn đong
Cũng nên kiếm dốp chen bon góp phần
Nầy anh TÚ, anh cần học hỏi
Nói cho rành cho giỏi tiếng Anh
Học cho rõ ngọn thấu ngành
Tự bương tự chải cho thành lương dân
Nầy anh TÚ, tuy anh trẻ chán
Nhưng tuổi đời ngao ngán… bóng câu
Nhớ cho: Khiêm tốn làm đầu
Tự kiêu tự mãn trước sau cũng tồi
Thôi, anh TÚ, đôi lời khuyên nhủ
Hãy để tâm ấp ủ nằm lòng
Tự tôn, tự đại… xin đừng
Tự cao nên cạch, ngoan cường nên buông

Cụ CỬ Cali