Đêm Giáng Sinh, tiệc réveillon trong nhà giam Cộng sản…
Trích từ tác phẩm Biển Đỏ Việt Nam của Nguyễn Quang
Những chuyến xe có còi hụ bắt đầu di chuyển, cổng trại bỏ lại phía sau: hình ảnh xác các tù nhân trốn trại đang hấp hối bị hành hạ như bỏ nằm phơi nắng giữa trời, mỗi cán bộ đi ngang qua đấm đá một cái để tỏ rõ sự hận thù giai cấp; những phiên toà lưu động được mở ra thường xuyên: những cổ máy chém với các án tử hình không thương tiếc sinh mệnh con người tận chốn khốn cùng.
Chiếc cổng theo thời gian cũng được làm lại nhiều lần, trở thành như nhân chứng ở đây: những kẻ giết người dù có thể sống lâu nhưng rồi lại tự giết mình, các giám thị nào ngoài chuyện hủ hoá cũng có vợ bé khiến xảy ra những vụ đánh ghen ngay tại cổng trại, như trại A30 thuộc miền Trung Việt Nam nầy, sự cố xảy ra đến nỗi các tù nhân đã phải dấu người vợ bé của viên trưởng trại ở đây tại bệnh xá trại giam trước sự truy lùng của bà lớn. Và trước sân cổng trại này, mỗi sáng chiều, hàng ngàn con người đã phải lìa bỏ gia đình, để chờ gọi lao động khổ sai mà không biết có ngày về.
Bên cạnh cổng trại là khu nhà kỷ luật, nơi giam giữ các tù nhân vi phạm nội qui như đánh nhau, đồng tính luyến ái, quan hệ nam nữ nếu bị bắt gặp dù chỉ là thư tín đều bị kỷ luật, hoặc nếu sinh con cái, chuyện này thường xảy ra ở đội văn nghệ, thời hậu quả người bố phải vào nhà cùm ít ra một tuần lễ. Và vào ra nhiều nhất là tội đánh cắp hoa màu, song bị cùm lâu dài là các tội danh tuyên truyền xuyên tạc, âm mưu trốn trại, hay đào thoat bị bắt trở lại.
Cách thức tổ chức của trại giam nào cũng thế, luôn có nhà kỷ luật để trấn áp các thành phần bạo loạn, cũng như đi ra ngoài các qui định. Các nhà giam riêng nầy thường ít khi vắng “khách tù”. Các phòng nhỏ xây thành dãy khin khít bên nhau với bàn cùm luôn có hai ba người ở chung. Thế nhưng các nữ tù nhân có sự quan tâm đặc biệt, họ được giam riêng mỗi người một phòng – chỉ một mình.
Chính sự một mình mới sinh nhiều chuyện, thật thế những câu chuyện rỉ tai nhau từ các tù nhân sau khi thoát ra khỏi loại phòng giam được quan tâm nầy. Kẻ nói có, người nói không về các câu chuyện đầy kinh hoàng xấu xa nơi chốn khốn cùng của con người. Đó là họ bị lạm dụng tình dục hay không, có bị cưỡng bức, hãm hiếp như thế nào… Khiến ai nghe cũng đều tỏ thái độ, nhưng các câu chuyện vụng trộm nơi giam giữ với bao tường thành vây kín chung quanh cùng âm mưu quỷ quyệt của con người rất khó mà tìm cho ra bằng chứng.
Cho đến khi có sự cố vấn của các sĩ quan đầy miêu duệ thuộc chế độ miền Nam trước đây: một nữ tù nhân tên Hoa, tuổi hai mươi đã tình nguyện giả vờ đánh cắp hoa màu của trại giam. Cô đã mang cả một thúng đậu từ nhà kho và chạy xuống bờ sông gần đó để cất giấu, và thế là các tù nhân tự giác tri hô lên. Đúng như bài toán đã tính sẵn, Hoa bị dẫn độ vào nhà cùm ngay, và không lâu, chính đêm hôm đó một nữ tù nhân không có mảnh vải che thân đã vụt chạy ra cổng trại cùng tiếng kêu lớn: cứu tôi với… chúng hiếp tôi…
Tiếng kêu thất thanh cũng không bằng hình ảnh trên thân người con gái không có áo quần… Tất cả những ai chứng kiến đều bàng hoàng cho dù có một vài cán bộ trẻ lấy làm khoái chí cười mà các tù nhân từ các phòng gần cổng trại quan sát ghi nhận. Sau đó một cuộc điều tra đã được mở ra: việc hãm hiếp những tù nhân nữ đều có âm mưu tổ chức canh gác của các cán bộ với tên tù hình sự nguyên là cán bộ được bố trí phụ trách trông nom nhà kỷ luật, theo lời khai có cả tên trưởng ban thi đua cũng dự phần, y cũng nguyên là một cán bộ tha hoá vào tù, tất cả bọn chúng trên dưới ba mươi tuổi.
Khi cô Hoa đồng ý, chúng đã mở cùm chân cho cô thoả mái, theo lời kể của các tù nhân nữ khác nếu không đồng ý, chúng vẫn cùm và thay phiên nhau hãm hiếp, nếu có tri hô lên thì chúng cho là vu oan bêu xấu cán bộ. Khi cô Hoa chiều xong tên thứ nhất, nạn nhân xin đi vệ sinh và thế là chúng đồng ý ngay, lợi dụng sự sơ hở chủ quan của chúng do nghĩ rằng cô đã không kháng cự, trong khi chúng tán dốc với nhau, Hoa đã chạy thẳng ra cổng chính trại giam…
Có một sự cố với bọn cán bộ nầy là chúng toan định tháo lui cho thật nhanh nên đã để cổng ra vào nhà kỷ luật trống he hé không khóa, nhờ vậy mà Hoa đã chạy thoát thân ra đến cổng chính cách đó khoảng hai mươi mét, cô có cầm áo che nửa thân người phía trước để tránh gió lúc ra khỏi phòng cacho, nhưng nó đã bị vướng dây kẽm gai ngay cổng ra vào nên cô vứt lại luôn để thoát cho kịp kẻo chúng chụp lại sẽ khốn nạn vô cùng.
Người ta được biết các tên có liên can đều bị di lý đến các trại khác, riêng những tên cán bộ không còn nhân tính nầy được xử lý nội bộ như thế nào thì không ai rõ.
Thiện Nam đã từng bị giam giữ tại nhà kỷ luật nầy trong vòng một tháng vì lý do bị tình nghi xúi dục bạo loạn, sự việc xảy ra từ một đội trọng án tù chính trị, chàng thuộc đội trọng án khác, mặc dù không tham gia đào thoát nhưng tất cả những ai còn ở lại kẻ bị giam riêng người giam chung có cùm chân tại chỗ.
Trong suốt ba mươi ngày giam cứu đó trùng dịp Giáng Sinh, giữa đêm réveillon mừng Chúa Hài Đồng với khúc khoai mì tiêu chuẩn của buổi chiều để dành lại. Phần ăn nơi nhà kỷ luật nầy gồm một chén cơm và một khúc khoai mì cùng nước muối pha màu từ cơm cháy, song chén cơm ấy thường xuyên bị cắt xén còn hơn phân nửa để chúng chăn nuôi gà vịt quanh nhà kỷ luật gọi là cải thiện, chàng cũng nhận ra có tình trạng nuôi gửi ở đây vì ngày nào khi cho thú ăn, tên tù phụ trách ở đây cũng đọc lên chú gà, chú vịt nầy là của ông A, bà B cán bộ.
Đêm hôm ấy, đúng thật là một đêm Giáng Sinh nơi hang lừa máng cỏ, sương lạnh như hằng đêm vào mùa đông đổ xuống hắt vào khung cửa gió, các tù nhân không thể nằm với sự lạnh buốt, từng đợt sương gió đánh tạc vào như từng cơn gió tuyết thổi vào người… với củ khoai mì nhai hoài đến sợi gân tim của nó cũng nhai nốt và cảm thấy ngọt ngào làm sao. Một tù nhân hình sự nằm bên phòng chàng thì la toáng lên vì quá lạnh, quá rét, quá đói khiến y không thể chịu nổi. Có tiếng từ phòng bên cạnh động viên y hãy cố lên, vì ngoài trời dù lạnh vẫn còn nhiều sao lấp lánh thật tuyệt vời, chúng ta có quyền hy vọng…
Nhưng tù nhân đang than vãn lại đáp một cách gọn lỏn: -Những đêm vui nhộn mà trời sáng như thế nầy không có lợi cho ăn trộm… Thiện Nam thấy họ im lặng. Chàng lại nhớ đến câu nói của một lãnh tụ du kích nào đó khi người yêu tỏ tình đêm nay trăng đẹp quá anh ơi… thì ông ta lại bảo sẽ không có lợi cho du kích.
Ngoài trời qua khung cửa gió nhiều sao lấp lánh thật tuyệt vời như đang tưng bừng mừng vui Chúa giáng trần mở ra Sự khởi đầu mới, song nơi đây các tù nhân đa số là tù đào thoát bị bắt lại, phần lớn họ đã mang bản án cao từ hai chục năm đến chung thân, nên tù nhân nào cũng hát vang mừng Chúa giáng sinh, xem đây như lần cuối cùng vì chắc chắn họ phải lãnh bản án cao nhất là tử hình khi ra toà.
Tiếng “Cao cung lên… khúc nhạc Thiên Thần…”, cùng lời hô vang các câu khẩu hiệu đòi dân chủ, nhân quyền… Thiện Nam từng sống chung với các bạn tù nầy, họ rất trẻ hầu hết chưa đến tuổi ba mươi, học vấn chỉ ở bậc trung học, những khái niệm về tự do, dân quyền đối với họ thật cao xa nhưng họ đấu tranh cho con người vì sự hạnh phúc, những người nghèo như bố mẹ, anh em, bà con nơi quê xứ bất hạnh của họ. Họ đáng được hưởng những gì khi sinh ra làm người như ít ra có cuộc sống không bị quấy rầy tại địa phương, những nông dân chân chất nhưng luôn bị sách nhiễu.
Các tử tù bị bắn ngay sau phiên toà lưu động xét xử, họ là những người gốc miền Trung và nổi dậy cũng tại nơi đây. Thiện Nam chứng kiến, trước cái chết các tù nhân trẻ nói giọng rặc địa phương nầy đều rất hiên ngang, thanh thản… Không ai kêu xin. Họ khí khái, dũng cảm. Không thấy ai hô hào học thuyết, tuyên xưng lãnh tụ nào cả. Và đội hành quyết, ngay cả tên trưởng trại, chánh án cũng xuất thân taị địa phương nầy. Họ từ miền Bắc tập kết trước đây, hay từ rừng chiến khu trở về.
Thiện Nam tìm hiểu, chàng biết rằng họ được giáo dục theo truyền thống yêu nước, thương nòi từ một đảng uy tín xuất phát từ miền Trung Việt Nam, có tên gọi Đại Việt.
Qua các song thông gió bên trên cửa chính ra vào mỗi phòng, các tù nhân thường đứng lên dù chân đang bị cùm để vừa tập thể dục vừa quan sát ra bên ngoài. Nhà kỷ luật của trại giam nầy không giống các trại tập trung khác, chung quanh thay vì bằng tường kín, nó gồm toàn các hàng rào kẽm gai bủa kín trong ngoài, giữa các lớp hàng rào đều có một đường mòn nhỏ chừng nửa mét thả gai xương rồng mọc phủ bên trong và hằng ngày các tù được bố trí công tác nhẹ, họ chui vào đó để dọn vệ sinh, làm cỏ, quét dọn… Nhà giam kiểu nầy giống như chuồng nhốt thú dữ, ngay cả bên trên cũng bao lưới kẽm gai chèn chịt và căn chòi nhỏ với bàn cùm chỉ là chỗ cho thú dữ ẩn thân. Chuyện đánh đập xảy ra thường xuyên, các tù nhân hoặc nằm ngồi co ro bất động, hai khuỷ tay ôm sát vào người hầu tránh những cú đá ngang hông, nhiều khi cả bản súng đập nát trên lưng là chuyện bình thường. Riêng Thiện Nam, mỗi lần bị trận đòn như thế phải gần đến ba ngày sau chàng mới nhai khoai mì thấy ngọt trở lại, trước đó liền mấy ngày đều là vị đắng của lưỡi, còn các cơ trong cơ thể chàng cùng bạn hữu như đều co rút lại hết đàn hồi, không còn cử động được nữa, xương hàm như hết khả năng vận động…
Nguyễn Quang