SINH HOẠT CỘNG ĐỒNG
TUỔI TRẺ CỜ VÀNG
 
 


 

Đừng Coi Thường Các Dấu Hiệu Báo Trước.


Đừng Coi Thường Các Dấu Hiệu Báo Trước.

Đỗ Văn Phúc

Chiều thứ Năm, 5 tháng 11, 2009, một vụ thảm sát tại Fort Hood gây một chấn động lớn trên toàn nước Mỹ. Fort Hood, cách thủ phủ Austin của Tiểu bang Texas chừng 40 dặm, là một căn cứ quân sự lớn nhất Hoa Kỳ. Đây là nơi đồn trú thường trực của hơn 60000 quân nhân lục quân, là nơi chuẩn bị quân số để tăng cường cho các chiến trường Afganistan và Iraq.

Thiếu tá Nidal Malik Hasan, theo Hồi giáo, đã bắn hơn 100 viên đạn để giết chết 12 quân nhân và làm bị thương 32 người khác khi những người này đang có mặt tại một Trung Tâm Y Khoa, nơi Hasan là bác sĩ tâm lý có nhiệm vụ chuẩn bị tinh thần cho binh sĩ trước khi lên đường tham chiến ở Trung Đông vào cuối tháng 11 này.
Cũng như ba vụ thảm sát tại Đại Học Texas ngày 1 tháng 8, 1966, Trung Học Columbine ngày 20 tháng 4, 1999 và Đại học Virginia Tech ngày 16 tháng 4, 2007, mà ba thủ phạm Charles Joseph Whitman, Dylan Klebold, và Seung Hui Cho đã cướp đi mạng sống của tổng cộng 58 nguời; người ta chỉ nhắc đến các dấu hiệu báo trước liên quan đến bọn sát nhân sau khi thảm kịch đã xảy ra.

Các dấu hiệu báo trước này (warning signs) đã được gia đình, bạn bè phát giác từ những trang blogs, các điện thư, các đoạn băng ghi hình, nhật ký, sự chuẩn bị… mà các thủ phạm đã biểu lộ hàng tuần, hàng tháng trước khi hành động. Người ta cũng nhắc đến các hiện tượng tâm lý bất thường của hung thủ. Trong vụ Fort Hood, thì người ta đã đưa ra những đoạn văn mà Hasan đã ca tụng bọn khủng bố Ả Rập là anh hùng.
Nhưng có lẽ những chuyện này bị coi là “chuyện nhỏ”, nên người ta đã không quan tâm đến, cho đến khi nổ ra chuyện lớn làm chết hàng loạt người một cách oan ức.

Trong đấu tranh chính trị, ngoại giao, hay chiến tranh quân sự, nhiệm vụ các cơ quan tình báo và an ninh là theo dõi, phát hiện kịp thời những hành vi, dự mưu, khuynh hướng mà có thể dẫn đến hành động đối nghịch. Ngay cả trong lãnh vực pháp luật, tuy chưa kết tội khi chưa có phán quyết của Toà với bằng chứng cụ thể; các cơ quan FBI, Cảnh Sát cũng phải tìm cách ngăn ngừa ngay khi có những phát hiện sơ khởi của tội phạm.

Người có thẩm quyền không chỉ theo dõi những kẻ bất mãn, mà còn lưu tâm đến những người quá tích cực. Phải tìm hiểu cho thấu đáo cái động cơ nào đã khiến họ bất mãn, tiêu cực hay sốt sắng, tích cực quá mức mong đợi. Kinh nghiệm cho thấy những gián điệp giỏi, biết luồn sâu, lách kín vào tổ chức đối phương thường tỏ ra “bảo hoàng hơn vua”, tạo ra nhiều thành tích công trạng sáng chói để ngoi lên trong giới lãnh đạo trước khi thực hiện mưu đồ. Huỳnh Văn Trọng leo đến chức Cố Vấn của Tổng Thống, Phạm Ngọc Thảo được tin cẩn giao cho làm Tỉnh trưởng Kiến Hoà, Phạm Ngọc Ẩn có nhiều uy tín trong báo giới với cả phiá Hoa Kỳ lẫn Việt Nam. Ai dám nghi ngờ những người này là phe địch trước khi cơ quan an ninh có đủ bằng cớ để quy tội họ là gián điệp Cộng Sản. Đại tá Truyền Tin Nguyễn Văn Tý bán khoá đối chứng (mật mã truyền tin dùng trong Quân Lực VNCH) cho Việt Cộng bao nhiêu năm dài, làm lộ bí mật các cuộc hành quân dẫn đến nhiều thiệt hại trầm trọng cho quân ta.

Bỏ qua việc ông Dương Văn Hiệp và bà Lưu Lệ Ngọc từng đi về Việt Nam, đi thoải mái từ Nam ra Bắc với dự tính “thiết lập chi nhánh đài VNHN tại Việt Nam”, thì việc giao tiếp của họ với cán bộ Việt Cộng đã bị phanh phui từ hơn tháng qua là một đề tài rất đáng lưu ý. Nhất là sự giải thích gượng ép và bất nhất của họ càng không thể chấp nhận được.
Trong một lá thư của ban Giám Đốc đài VNHN ngày 20 tháng 9, 2009 có đoạn viết:

“… Trong buổi tiệc mừng sinh nhật chị Lưu Lệ Ngọc vào năm 2007 tại nhà hàng Hee Been ở Virgnia, một người bạn trong nhóm thân hữu đã đi cùng với 2 nhân viên tòa đại sứ Việt Cộng đến tham dự. Anh chị Dương Văn Hiệp đã không mời những người này….”

Rồi sau đó, cũng những vị này giải thích là tiếp xúc với VC để chiêu hồi (Thư từ chức của ông Hiệp và bà Lệ Ngọc ngày 15 tháng 10, 2009) như sau:

“… chúng tôi phải tiếp xúc với đủ mọi thứ người, nếu chúng tôi có phải tiếp xúc với DU HỌC SINH, với CÁN BỘ VIỆT CỘNG, là để TRANH LUẬN, là để GIÁO DỤC, là để TÌM HIỂU.. .hầu lấy đủ kiến thức thông tin…”

Thông thường, những tiệc tất niên, tân niên, sinh nhật là dành hạn chế cho gia đình, bạn bè thân thiết. Nếu ai đó vì lòng tham, muốn có thêm quà cáp; hay muốn chứng tỏ mình là người có tiếng tăm, giao thiệp rộng; thì cũng chỉ mời rộng thêm ra trong thân hữu, hay có quan hệ xã hội như đồng nghiệp, đồng hội, các lãnh đạo hội đoàn, hàng xóm… Khó có thể thông cảm được sự có mặt của những kẻ thù mà mình ghê tởm và hàng ngày lên án trong cái không khí ấm cúng thân thiện của các buổi tiệc gia đình như đã nói.

Đặc biệt, việc chiêu hồi, lấy tin là công tác của các điệp viên của những tổ chức chính đảng hay mặt trận đang đấu tranh. Các công tác này không thể là việc của những cá nhân cho dù giỏi đến mấy, và đang hoạt động trong lãnh vực nào.

Điều đáng buồn là đã có nhiều anh chị em trong tập thể cựu quân nhân, cựu tù nhân, cộng đồng đương nhiệm đã vì lý do nào đó mà lên tiếng bênh vực cho những việc làm sai trái này của hai vợ chồng ông Hiệp.

Một cách chính thức, ông Đỗ Hồng Anh, Chủ Tịch Cộng Đồng Hoa Thịnh Đốn, đã ra một thông cáo (ngày 5 tháng 11, 2009) coi như “huề cả làng”
Trong thông cáo có đoạn viết:

“Không thể chấp nhận trong lúc này bất cứ một cuộc tiếp xúc, giao du nào giữa người Việt quốc gia với cán bộ CSVN duới bất cứ hình thức nào, bất cứ ở đâu, bất cứ lúc nào, với bất cứ lý do gì và trong bất cứ tình huống nào
Dù là người ít học nhất, chúng tôi cũng hiểu ông Đỗ Hồng Anh sẵn sàng bỏ qua những việc giao tiếp với VC trong quá khứ, và có thể trong tương lai; mà chỉ “không chấp nhận trong lúc này”, tức vào thời điểm ông ra thông cáo 5/11/2009.

Ông Đỗ Hồng Anh đem thành tích của đài trong 12 năm qua để bảo đảm cho lập trường của ban Giám Đốc, mà ông quên rằng người ta chỉ nhắc đến vài cá nhân trong Ban Giám Đốc đã có hành vi ngược lại quan điểm của người Việt Tị nạn. Người ta không vơ đũa cả nắm tố cáo hết cả ban Giám Đốc nói riêng hay cả hệ thống đài VNHN nói chung. Tôi không rõ là những người bạn của ông Nguyễn Cao Kỳ có thể mượn cách lý luận này để bào chữa cho việc ông Kỳ giao du với Việt Cộng không?

Trong một đoạn đánh số 2, ông Đỗ Hồng Anh cho rằng “cho đến nay không thấy có một hậu quả nào có thể gọi là làm lợi cho CSVN và gây nguy hại cho công cuộc đấu tranh của người Việt quốc gia chúng ta

Làm chính trị là tiên liệu. Đằng này triệu chứng đã phơi bày mà không có biện pháp ngăn ngừa; lại muốn chờ cho đến khi tai họa xảy ra mới thừa nhận thì than ôi! lại một lần thảm bại nữa!

Khi đọc đến phần chót, ông Đỗ Hồng Anh “Kêu gọi đồng hương và các hội đoàn hãy đề cao cảnh giác trước những âm mưu thừa nước đục thả câu, đánh phá cùng xúi giục các hội đoàn và cá nhân trong cộng đồng người Việt quốc gia nhằm triệt hạ uy tín và làm sụp đổ các cơ quan truyền thông là nơi có những tiếng nói chống cộng hữu hiệu để dọn đường cho công cụ tuyên truyền của CSVN xâm nhập và lũng đoạn hàng ngũ người Việt quốc gia theo Nghị Quyết 36 của chúng. “

Chúng tôi không khỏi không liên tưởng đến cách chụp mũ mà Cộng sản đã sử dụng trong chính sách cai trị, răn đe của chúng đối với công dân hay những người đối lập. Đối với chúng, quốc gia bị đồng hoá với đảng Cộng sản, nói trắng ra, đồng hoá bọn lãnh đạo đảng. Đảng là trên hết, đảng là tổ quốc vì “yêu nước là yêu Chủ nghĩa Xã Hội”, là chấp nhận sự lãnh đạo tuyệt đối của đảng, là vân vân và vân vân. Người dân nào lên tiếng phê bình chính sách hay nhân sự của đảng đều bị coi là chống lại đất nước, là “xâm phạm an ninh tổ quốc”.
Chẳng rõ ông Đỗ Hồng Anh có dám coi nhân sự của đài VNHN và nhân sự của Ban Chấp Hành Cộng Đồng là toàn hảo không, là không hề làm điều gì sai không? Và ông Anh có đủ bản lãnh dân chủ để đón nhận sự phê bình của người khác không? Hay hể ai đụng đến nhân sự của ông đều là hành vi mà ông gọi là “đánh phá”, “xúi dục” “nhằm triệt hạ uy tín” của các tổ chức mà ông bao che? Ông Anh cần lưu ý, là những người phê bình chỉ nhắm vào các thái độ, hành vi chính trị của những vị này. Đây là điều rất đáng khuyến khích và rất cần có trong một xã hội dân chủ.
Thưa ông Đỗ Hồng Anh, khi lên tiếng về việc giao du của vài nhân vật lãnh đạo trong đài VNHN, là chúng ta đã ngăn chặn sự “dọn đường cho công cụ tuyên truyền của CSVN xâm nhập” như ông đang lo ngại đấy. Còn việc lũng đoạn hàng ngũ người Việt quốc gia, là do ý thức của mỗi người – trong đó có ông và có tôi - biết tự chế, không để tình cảm cá nhân làm mờ lý trí, lạc hướng nhận thức về mối hiểm họa chính trị tương lai rất cận kề; làm cho chúng ta quay ra đánh phá nhau bằng những moi móc cá nhân nhỏ nhen trong khi dung dưỡng những hành vi sai trái. Nghị quyết 36 của Việt Cộng chỉ có thể thành công khi còn có những người lãnh đạo trong hàng ngũ Quốc gia quá ngây thơ, nhận thức non nớt và thiếu bản lãnh, kinh nghiệm đối phó.

Rất nhiều người đã tỏ ra vô cùng ngạc nhiên sau khi đọc bản thông cáo của ông Chủ Tịch Cộng Đồng vùng Hoa Thịnh Đốn. Chúng tôi thật tình không rõ trong cuộc đấu tranh chống Cộng, hai chân ông Chủ tịch đang đứng ở phía bên nào? Xin ông chọn một bên, bên nào cũng được, dứt khoát và rõ rang. Còn cứ đứng dạng hai chân hai bên thì vừa mỏi chân vừa có ngày ngã đau.

 

 

 

Chuyện nhỏ???!!!

Trên đời này, chuyện gì cũng nhỏ cả, nếu chúng ta cứ dễ tánh với nhau, xuề xoả, cả nể, ba phải…
Nhưng chuyện gì cũng có thể là chuyện lớn, nếu lúc nào đó, nó dẫn đến những hậu quả nghiêm trọng mà phút ban đầu, vì cả nể, chúng ta coi thường.

Nhưng chuyện của một tập thể, nói thẳng ra chuyện cộng đồng, thì chẳng bao giờ là việc nhỏ cả.
Khi tôi mới đến Hoa Kỳ, đi làm việc hay sau này đi dạy học, thấy bất cứ một việc gì người Mỹ cũng gọi là Project. Các chuyên viên, kỹ sư, thì thực hiện một project là điều chẳng lạ. Các em học sinh, dù chỉ chuẩn bị làm cái banner cũng là một project. Thậm chí các em lớp mẫu giáo cũng làm Project dù chỉ nắn một cục bột thành con vật. Project hiểu theo tiếng Việt là một dự án. Nghe có vẻ lớn lao, quan trọng; như một công trình xây đập Đa Nhim, một công trình xây hải cảng…
Nhưng suy cho cùng, một project tuy nhỏ hay lớn, cũng đều qua một số trong những giai đoạn sau: làm cái gì, làm thế nào, phân chia thời gian, dự thảo chương trình, diễn tiến cái gì trước, cái gì sau, chuẩn bị vât liệu, phân công, đốc thúc, kiểm soát, thử nghiệm, cải biến, hoàn tất... Những dự án lớn cón phải tiên liệu các việc xảy ra trong tương lai, bảo trì, tính hợp pháp, sự tranh chấp, vân vân.

Xây dựng hai cột cờ cho một tập thể, không thể là chuyện nhỏ - nói theo ông Đỗ Hồng Anh, Chủ Tịch Cộng Đồng vùng DC, là chuyện con kiến. Rồi đến cụ Nguyễn Cao Quyền, cựu Chủ tịch Cộng Đồng, trong phần trả lời phóng viên Tuyết Mai, cũng đã có những ý kiến rất xuề xoà, phi nguyên tắc.

Quý vị  có thể quen cách làm việc và giải quyết cổ điển của xứ Á Đông nông nghiệp, nên quên rằng chúng ta đang sống trong một xã hội văn minh dân chủ, và về một khiá cạnh khác, chúng ta đang đối đầu với những mưu đồ quậy phá, lấn áp của kẻ thủ Cộng Sản.

Trước hết, về Ủy Ban Kỳ Đài. Dù UBKĐ là độc lập hay trực thuộc tổ chức CĐ, thì đó cũng là một đơn vị có trách nhiệm, và dĩ nhiên, có quyền hạn.
Khi CĐ đã lập ra UBKĐ, thì mọi việc có quan hệ tới hai cái cột, mấy lá cờ, kỹ thuật, bảo trì, tài chánh… đều là thẩm quyền và trách nhiệm của mấy vị trong UBKĐ mà Cộng đồng đã tin tưởng giao phó công việc. Ông Thủ tướng chính phủ không đi xuống các trường để soạn học trình, ấn định học phí. Vậy thì ông Chủ Tịch CĐ cũng không thể tự ý thay thế kỳ đài mà không gợi ý, bàn bạc với trước hết là Hội Đồng Điều Hành CĐ, sau đó là UBKĐ.

Khi cụ Quyền nói rằng ông Bùi Dương Liêm có công trong việc dựng hai cột cờ, nên cụ để ông Giáp Ngọc Phúc đưa tên ông Liêm vào UBKĐ. Câu nói này làm chúng tôi ngỡ ngàng, vì chúng tôi tin rằng Cộng Đồng Hoa Thịnh Đốn thời cụ Quyền cũng biết cách làm việc dân chủ, có sự bầu bán, bổ nhiệm do Hội Đồng Điều Hành, hay ít ra cũng qua sự chấp nhận của HĐĐH, chứ không thể đơn phương ông Chủ tịch muốn cho tên ai vào thì cho. Nghe có vẻ xã hội nông nghiệp phong kiến hồi trước 1954 quá.
Khi cụ nói rằng ông Liêm không muốn thay cột cờ vì sợ mất công lao của ông Liêm. “ông Liêm muốn giữ cột cờ cũ vì ông ấy muốn giữ cái công của ông ấy, vì hồi ấy ông ấy rất vất vả.” Chắc cụ suy cái bụng của cụ mà gán cho người khác, chứ làm sao cụ đọc được ý nghĩ của ông Liêm ra sao mà dám khẳng định như thế. Và chúng tôi cũng khó tin một vị khả kính như cụ Quyền lại dùng đại danh từ “hắn” khi nói về một người đang hoạt động trong Cộng Đồng, dù cụ lớn hơn cụ rất nhiều tuổi, thì việc gọi một người thứ ba trong cuộc phỏng vấn chính thức là điều bất nhã nghiêm trọng.

Xin không bàn cãi về quyền hạnh của UBKĐ, vì đó là việc nội bộ trong CĐ Hoa Thịnh Đốn, chúng tôi chỉ xin đặt vấn đề về phong cách làm việc, cư xử với nhau giữa những người cùng hy sinh ra làm việc chung. Từ sau khi ông Đỗ Hồng Anh đưa ra ý thay kỳ đài, rồi ông Bùi Dương Liêm đặt câu hỏi về những tế nhị bên trong, như tài trợ, tương lai kỳ đài …, thì có một số người viết những thư nặc danh dùng ngôn từ hàng chợ, lý luận cùn gỡ để mạ lị những người có ý kiến khác mình; thậm chí đặt điều bêu rếu về những việc, những người không dính líu gì tới vấn đề chính là việc thay thế hai cột cờ.

May thay, mọi người không phải không biết suy nghĩ đúng đắn, nên những lá thư nặc danh thiếu lương thiện đó đã không gây tiếng vang nào ngoại trừ những lời phản bác kịch liệt như đã xảy ra trên một diễn đàn nọ.

Chúng tôi kính mong quý vị đang hoạt động Cộng Đồng hãy chứng tỏ sự trưởng thành chính trị trong việc điều hành và đối xử với nhau. Có thế, cộng đồng mới thăng tiến và vững mạnh chống đỡ trước các mưu đồ đen tối của Cộng Sản.

Đỗ Văn Phúc